Gã Họ Lê
Nghèo rớt mồng tơi

Trong văn hóa Á Đông mấy nghìn năm trôi theo dòng chảy lịch sử, Sếu không chỉ được xem là biểu tượng của sức khỏe, sự trường tồn và hạnh phúc mà còn là biểu tượng cho danh dự, trí tuệ và lòng thủy chung.
Thế nhưng đã bao lâu rồi ta ko còn thấy Sếu về trong những buổi chiều tà ?!
NƠI ĐÂY ĐÃ TỪNG LÀ NGÔI NHÀ CỦA SẾU.
Đã có thời, nơi mênh mông này đã từng là ngôi nhà của Sếu, nghe kể rằng dạo trước độ gần mười năm, khi nơi đây chưa xô bồ náo nhiệt ,môi trường chưa hoen ố thì mỗi khi cơn giớ mùa phương bắc kéo về thì Sếu cũng kéo về .
Sếu rất nhạy cảm với môi trường sống, nhất là vấn nạn bắt bớ săn trộm. Do đó dạo gần đây vì vấn nạn ấy mà đàn Sếu đã bỏ đi dần...đi dần và điều lo lắng nhất là Sếu đi rồi không về nữa.
VÌ SAO SẾU KHÔNG VỀ NỮA ?!
Gần đây, thời kỳ " Đổi mới " người ta đẩy mạnh việc làm kinh tế biến mảnh đất hoang sơ nơi đây thành " vựa lúa " lớn nhất , lợi ích trước mắt có thể thấy, nhưng rồi việc làm đó khiến môi trường sống của Sếu bị thu hẹp, vô hình chung khiến đàn Sếu không còn thấy an toàn nữa.
Những can thiệp của "con người "đã tác động tiêu cực đến sự đa dạng sinh học đặc trưng ở nơi đây. Đàn sếu cũng vì thế mà mỗi mùa lại phải dáo dác đi tìm nơi trú chân mới.
GIAN NAN TÌM CÁNH GIỮ CHÂN SẾU
Để giữ chân đàn sếu, cần sự chung tay của các cá nhân, các tổ chức cùng hành động để cải thiện môi trường sống của Sếu. Cấp thiết hơn cả là hạn chế các mối đe doạ đối với đàn sếu.
Bên cạnh đó phải nhìn thẳng vào mặt trái của các hoạt động phát triển kinh tế đã phần nào ảnh hưởng tới sự tự do của đàn sếu vốn đã vô cùng nhạy cảm với môi trường.
SẾU ĐI VỀ ĐÂU ?!
Môi trường kém an toàn ở nơi đây buộc loài sếu phải đi tìm những điểm dừng chân mới.
Dạo một vài khu vực thì thấy đã lát đát có Sếu về, tuy điều kiện sống ko rộng lớn hơn, ở đó tuy bó hẹp không gian sống, thức ăn cũng ko đa dạng phong phú nhưng bù lại là Sếu được an toàn và không bị " con người" tác động.
SẾU CHỈ VỀ NHỮNG CHỐN BÌNH YÊN.
Người ta bảo sếu chỉ về những chốn bình yên. Sếu không về là một trong những dấu hiệu cho thấy vùng đất này có lẽ đã không còn an toàn, ít nhất là với loài sếu và nhiều loài chim hoang dã khác.
Đã đến lúc, chúng ta phải hành động quyết liệt hơn để bảo vệ Sếu và các di sản thiên nhiên còn lại của nơi này, và cũng đã đến lúc chúng ta cần phải điều chỉnh lại quy mô và hình thức tổ chức của các hoạt động làm " kinh tế " ở nơi này.
Không nên xem số lượng khách hay tổng thu nhập từ hoạt động "kinh tế" là một chỉ số để đo mức độ thành công . Thước đo sự thành công của một khu bảo tồn nằm ở tốc độ phục hồi của hệ sinh thái, số lượng loài và quần thể của từng loài. Không còn Sếu thì là một trong những mất mát lớn, và mỗi chúng ta ai cũng có phần trách nhiệm. Chung tay vì mảnh đất này luôn giữ được nét hoang sơ như 7 năm về trước.
Với các biện pháp cấp bách và kịp thời, chưa bao giờ là muộn vào lúc này của các cấp lãnh đạo, hy vọng, trong tương lai không xa, nơi đây sẽ lại trở thành thiên đường của sếu với những vũ điệu kiêu hãnh ngày nào !
Sửa lần cuối: