Miasnaer
Con Chym bản Đôn
Tao năm nay 25 chuẩn bị qua 26, 10 năm lang bạc từ Hà Nội tới Sài Gòn, tao từng làm đủ thứ nghề, từ may mặt, làm giày dép, phụ hồ, phát tờ rơi, canh sòng bạc, chuyển hàng, phụ bếp để tồn tại và kiếm sống, phải nói là một thân một mình nơi đất khách quê người đéo hề dễ dàng một chút nào. Cũng từng dính vào đá, cỏ, nghiện ngập, lô đề, điện tử, nhưng rồi tao cũng quyết tâm từ bỏ mà làm lại từ đầu, có 1 thời gian tao đứng trên cầu Thuận Phước, tính nhảy luôn nhưng tự nhiên nhắm mắt lại thấy hình ảnh bà già tao xuất hiện, vẫn khuôn mặt khắc khổ đó, tao thấy bả khóc, cả cuộc đời này vì tao mà bà đã vất vả rồi, nếu tao chết đi thì bà già tao sẽ ra sao, cuộc đời bà đã trãi qua đau khổ đủ rồi, tao không thể làm bà khổ mãi nữa, thế là thôi, đéo nhảy nữa, lang thang kiếm chổ nào nằm ngã lưng phát rồi để mai tính, độ đó tao 19 tuổi.
Rồi tao bắt đầu cắt đứt hết toàn bộ liên lạc, tự ra đầu thú với chủ nợ, được ngưng tính lãi và 1 tháng trả một ít cho tới khi đủ, lúc đó bị nhốt trong phòng cho nhịn đói 2 ngày với bị đấm một trận, còn được chủ nợ cho thêm 500k với một hộp cơm nữa, giờ nhớ lại thấy cũng hài, haha.
Tính tao thì cả thèm chóng chán, nay thích cái này mai lại thích cái khác, ko có nghề Lồn nào tao làm quá 6 tháng, cho tới khi làm mộc, đéo hiểu sao tao lại gắn bó với nó được.
Rồi vài năm đi làm, học hỏi chổ này chổ kia, cũng có được tý vốn với mối quan hệ, mở cái xưởng nhỏ làm, ban đầu cũng khá thuận lợi cho tới khi dính phải 2 năm dịch, tất cả đội nón ra đi và giờ đang âm 400.
Nghĩ lắm lúc cũng ấm ức vãi Lồn, chẳng thà mình ăn chơi mang nợ thì đéo ức, đằng này chăm chỉ làm ăn, đéo yêu đương gái gú con mẹ gì hết chỉ biết tập trung vào công việc, giờ nhìn lại chẳng được cái lồn gì, bạn bè cùng trang lứa thì bắt đầu cưới vợ sinh con hết cmnr.
Giờ tao đang đéo biết nên phải bắt đầu lại từ đâu, chán vãi Lồn.
Rồi tao bắt đầu cắt đứt hết toàn bộ liên lạc, tự ra đầu thú với chủ nợ, được ngưng tính lãi và 1 tháng trả một ít cho tới khi đủ, lúc đó bị nhốt trong phòng cho nhịn đói 2 ngày với bị đấm một trận, còn được chủ nợ cho thêm 500k với một hộp cơm nữa, giờ nhớ lại thấy cũng hài, haha.
Tính tao thì cả thèm chóng chán, nay thích cái này mai lại thích cái khác, ko có nghề Lồn nào tao làm quá 6 tháng, cho tới khi làm mộc, đéo hiểu sao tao lại gắn bó với nó được.
Rồi vài năm đi làm, học hỏi chổ này chổ kia, cũng có được tý vốn với mối quan hệ, mở cái xưởng nhỏ làm, ban đầu cũng khá thuận lợi cho tới khi dính phải 2 năm dịch, tất cả đội nón ra đi và giờ đang âm 400.

Nghĩ lắm lúc cũng ấm ức vãi Lồn, chẳng thà mình ăn chơi mang nợ thì đéo ức, đằng này chăm chỉ làm ăn, đéo yêu đương gái gú con mẹ gì hết chỉ biết tập trung vào công việc, giờ nhìn lại chẳng được cái lồn gì, bạn bè cùng trang lứa thì bắt đầu cưới vợ sinh con hết cmnr.
Giờ tao đang đéo biết nên phải bắt đầu lại từ đâu, chán vãi Lồn.

