Tao vẩn chưa thể quay lại quán quen để đớp cái vị đắng chua vòm họng và ngắm nhìn bóng dáng cô chủ lượn lờ quát tháo đám nhân viên cũng bởi,
Sài gòn lại mưa.
Mưa lằm mưa lốn, từ bốn giờ sáng đến giờ mới ba cuốc xe. Cố lắm thì cũng dc dăm cuốc nữa là hết giờ các bà các cô đi chợ. Tao tạt vào quán này với đôi bàn tay trắng bệch nhăn nheo vì ướt vì lạnh, hai hòn dé cũng ko khá hơn-nhăn nheo như hai quả óc chó.
Thôi thì ngắm, cái ly trà bốc khói, lớp bọt mịn thành ly và dòng người qua lại.
Đúng là mưa làm cái éo gì cũng thi vị, cái ly cf cũng ngon hơn, hơi thuốc rít vào cũng ấm phổi hơn mọi khi.
Tau mời các mày nhé !