Tầm vóc của Văn Cao so với Trịnh Công Sơn và Phạm Duy

Phạm Duy phổ nhạc từ thơ nhiều quá. cái tài”nhạc” thì có mà tài sáng tác thì kém hơn nhiều
Nói thế là sai
tách ra phần tự sáng tác lời cũng đồ sộ hơn Văn cao và Trịnh công sơn về số lượng và chất lượng
 
Hữu Loan sau đợt NVGP kinh hoàng đó thì về Thanh Hoá dở điên dở tỉnh, nghèo không còn gì để nói. Ông nội tao ghé thăm, cho 10 quả trứng với chai dầu cà cuống mà còn khóc nghẹn. Đụ mẹ Hữu Thỉnh biết cảnh đó còn nói: thế này thì ông tiên đi đằng giời (ý nói Loan sẽ chết thôi, Đảng tha rồi nhưng Đảng đéo cho ăn cơm. Với lại bề ngoài của Loan trông cũng giống bậc tiên nhân đạo cốt nên Thỉnh mỉa mai).

Edit thêm: năm nào đó, chủ hãng xe đạp Martin 107 xuống tiền 800tr mua bản quyền bài Màu tím hoa sim. Mua như một cách giúp đỡ nhà thơ. Không biết số tiền đó có giúp gì được nhiều không.
Bài thơ này phổ thành biết bao bài nhạc, bài nào cũng hay.
 
Cô bán nước là 3/ có ý định lôi kéo Văn Cao cùng đi bán nước , hết
 
Có câu từ nay người biết thương người...tụi nó suy ra vậy trước 75 ở miền Bắc ko biết thương người à
Dm mới xem tể tướng lưu gù cũng có tập bọn nịnh thần suy diễn như này.xem xong nhớ đến vụ nhân văn giai phẩm đúng hài vkl
 
ấn tượng với nhạc sĩ họ Trịnh là khả năng sống qua 2 chế độ, duy trì tinh thần phản chiến trong tác phẩm, gọi là hòa khí của Trịnh cao hơn 2 lão còn lại phải không?
 
Trong đó, trình đụ gái của Trịnh Gia là số Một. Mấy anh đang được nhắc đến trong topic đều xách dép cho Trịnh Chịch. Má ! Ly anh đập, Bống anh nướng, Nhựt Bổn thì qua anh trói đụ đã đời rồi còn mấy em trong phim nhắc tới thì chắc anh Sơn thọc nát tử cung moẹ cả rồi ! Nên đừng chửi Sơn mà có thể xem Sơn như tiền bối của Xamer.
Sai
trịnh bị liệt dương ( do hồi bé chơi karatedo bị thằng em quật dập dái)
cái này trong hồ sơ mật của phòng nhì mật thám vnch có ghi , nếu an ninh vnch ko theo sát canh thì Trịnh cũng theo đám hoàng phủ ngọc tường, nguyễn đắc xuân gây nợ máu thôi, Trịnh bị giám đốc cảnh sát Liên Thành nắm thóp từ trong trứng nước nên nằm im
vụ liệt dương ngày xưa có nghệ sĩ lên báo chính thống nói luôn, bị đám bạn Trịnh bâu vào chửi
 
Hữu Loan sau đợt NVGP kinh hoàng đó thì về Thanh Hoá dở điên dở tỉnh, nghèo không còn gì để nói. Ông nội tao ghé thăm, cho 10 quả trứng với chai dầu cà cuống mà còn khóc nghẹn. Đụ mẹ Hữu Thỉnh biết cảnh đó còn nói: thế này thì ông tiên đi đằng giời (ý nói Loan sẽ chết thôi, Đảng tha rồi nhưng Đảng đéo cho ăn cơm. Với lại bề ngoài của Loan trông cũng giống bậc tiên nhân đạo cốt nên Thỉnh mỉa mai).

Edit thêm: năm nào đó, chủ hãng xe đạp Martin 107 xuống tiền 800tr mua bản quyền bài Màu tím hoa sim. Mua như một cách giúp đỡ nhà thơ. Không biết số tiền đó có giúp gì được nhiều không.
Mày nhầm
chủ vitek vtb mua có 100 triệu nhé, thời đí 100 tr đủ mua một căn nhà ở thành phố
 
Phạm Duy nói : nhạc của văn cao bay bổng như chim trên cao vút còn tôi chỉ như cánh bướm là là mặt đất thôi.
Tình bạn của Phạm Duy và Văn Cao là tình bạn đẹp mặc dù hai người tính cách khác nhau, Văn Cao tiên phong đạo cốt, nhìn hình ảnh ông cầm cái chén cũ uống rượu hoặc bên cây đàn dương cầm khi tuổi đã về cuối con đường đầy chông gai và khốn nạn, đúng là trời ghen ghét kẻ có tài. Tầm của Văn Cao nó khác, tầm của Trịnh thì nó thị chúng, còn tầm của Phạm Duy thì nó kiểu thiên về tục ca ngũ cung bát âm nhiều hơn, nên sự so sánh đều là khập khiễng. Kiểu như so sánh nhạc vàng với nhạc đỏ hay so guitar classic với dương cầm vậy.
 
đồ sộ thôi còn chất lượng thì Phạm Duy còn phải nể Văn Cao nhiều
 
tao chỉ biết là Phạm Duy từng nói Văn Cao giỏi hơn tôi. Chỉ vì chọn sai bên mà cuộc đời Văn Cao lụi tàn.
 
Có một câu chuyện về nhạc sĩ Văn Cao được lưu truyền trong giới âm nhạc như sau.
Ngày trước có một quán nước văn nghệ sĩ, nơi tụ tập của hầu hết các văn nghệ sĩ, trí thức Tây học tân thời. Cô bán nước rất am hiêu về văn nghệ nhưng hầu như không nói gì, chỉ ngồi bán nước.
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn vào uống nước và hỏi chuyện, cô không nói gì. Nhạc sĩ Phạm Duy tới chơi, cô cũng chỉ cười.
Nhưng một lần nọ, khi nhạc sĩ Văn Cao tới uống nước, cô bán nước đột nhiên thốt lên tên ông.
Câu chuyện này không rõ hư hay thực nhưng cho thấy tầm vóc và vị trí của đại nhạc sĩ Văn Cao trong bản đồ âm nhạc Việt Nam.
Bản thân Trịnh Công Sơn cũng rất kính nể Văn Cao.


Văn Cao là nhân tài.
Nhưng câu chuyện cô bán nước thì quá là xàm loz
 
Văn Cao ông ấy ở tầm khác rồi. Chọn sai phe thôi, khổ vì Tố Hữu với Trường Chinh
Phạm Duy với Trịnh Công Sơn nhiều bài hơn, nhưng không bằng được Văn Cao. Hồi tao còn đi học đại học 20 năm trước, nghe Buồn tàn thu mà rùng mình. Hay vl luôn
 
Văn Cao ông ấy ở tầm khác rồi. Chọn sai phe thôi, khổ vì Tố Hữu với Trường Chinh
Phạm Duy với Trịnh Công Sơn nhiều bài hơn, nhưng không bằng được Văn Cao. Hồi tao còn đi học đại học 20 năm trước, nghe Buồn tàn thu mà rùng mình. Hay vl luôn
Nói trịnh thua 2 ng còn lại thì đúng chứ ko so hơn thua văn cao với phạm duy đc
Nhạc văn cao ảnh hưởng của ngũ cung , thuộc về xa xưa, qua một thế hệ ko còn ai theo
còn Phạm sáng tạo lai ghép những điệu thức dân ca với nhạc tây phương, ảnh hưởng đến nhiều thế hệ nhạc sĩ sau này , Dương Thụ còn bảo lúc mới sáng tác, ông phải vẫy vũng để thoát khỏi phạm duy, để ko bị thành phạm duy phẩy , Trần Tiến cũng từng nói chịu ảnh hưởng của nhạc Phạm duy …
nhạc phạm duy gần với pop đương đại hơn, sự cách tân mạnh hơn nhạc văn cao
nghe Phạm Duy nói nè
 
Sửa lần cuối:
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn không ra Bắc thì ca khúc Nhớ Mùa Thu Hà Nội từ đâu mà có thế bạn ? Cố nhạc sĩ không chỉ ra Bắc, mà ông còn ra rất nhiều lần nhé.
Ca khúc này viết năm 1985, lúc Trịnh ra Hà Nội dự một ch trình giao lưu văn nghệ và gặp rỡ thăm viếng các văn nghệ sĩ ngoài đó
 
Văn Cao ông ấy ở tầm khác rồi. Chọn sai phe thôi, khổ vì Tố Hữu với Trường Chinh
Phạm Duy với Trịnh Công Sơn nhiều bài hơn, nhưng không bằng được Văn Cao. Hồi tao còn đi học đại học 20 năm trước, nghe Buồn tàn thu mà rùng mình. Hay vl luôn
Nghe Buồn tàn thu lúc vừa ngủ dậy thì ngày mới coi như vứt đi bạn ơi!
 
PD mới đích thực là cụ tổ của fuckboi, địt hết, địt đéo nể nang gì cả, địt cả em dâu
nghe bài Nửa hồn thương đau của PĐC nghe ma mị, ai oán thật
 
Văn Cao trước khi giác ngộ thì nhạc cũng đỉnh đó. Nhưng đổi màu đỏ rồi thì sáng tác nhạc y như máu lol.
Nói rộng ra đổi màu sáng tác như Lồn thì bên văn học nhiều lắm. X.Diệu, H.Cận, Nguyễn Tuân, Nam Cao, sau khi giác ngộ k.ách cmn mệnh, lão nào viết cũng như lồn.
 
văn cao thời trẻ đi làm khủng bố mà :))

chuyên đi giết người ném lựu đạn cho vịt mink nên về già sống mặc cảm tội lỗi có dám sáng tác nữa đâu

thâm quả bị chính quyền đì sml nữa nên giả khùng luôn

phạm duy thì đúng kiểu bad boy fuck boy

Trịnh thì kiểu ẻo lả gei lo pong cho
 
Văn Cao ông ấy ở tầm khác rồi. Chọn sai phe thôi, khổ vì Tố Hữu với Trường Chinh
Phạm Duy với Trịnh Công Sơn nhiều bài hơn, nhưng không bằng được Văn Cao. Hồi tao còn đi học đại học 20 năm trước, nghe Buồn tàn thu mà rùng mình. Hay vl luôn
M thích rồi bảo 2 ông kia k bằng. Hài
 
Sai
trịnh bị liệt dương ( do hồi bé chơi karatedo bị thằng em quật dập dái)
cái này trong hồ sơ mật của phòng nhì mật thám vnch có ghi , nếu an ninh vnch ko theo sát canh thì Trịnh cũng theo đám hoàng phủ ngọc tường, nguyễn đắc xuân gây nợ máu thôi, Trịnh bị giám đốc cảnh sát Liên Thành nắm thóp từ trong trứng nước nên nằm im
vụ liệt dương ngày xưa có nghệ sĩ lên báo chính thống nói luôn, bị đám bạn Trịnh bâu vào chửi
Có giai thoại là Trịnh ôm Khánh Ly cả đêm trong một lần đi Đà Lạt mà chẳng làm gì hêt.
 

Có thể bạn quan tâm

Top