Dư âm ẩm thực thời bao cấp ám ảnh vãi lúa, bọn trẻ giờ nằm thẳng làm content

97 thì hết cụ nó bao cấp từ lâu rồi. Biết đéo gì về bo bo, xếp hàng tem phiếu đâu. Nước ta mở cửa từ 1992 rồi mấy tml à
 
Thật ra thời đấy cái đáng nhớ nhất là những trò chơi tuổi thơ và không khí ấm áp gia đình và đặc biệt là việc quây quần trông nồi bánh chưng . Chứ còn đâu thiếu thốn bỏ mẹ ra.
Thiếu thiếu cđb í mà thiếu! Nhà tao nguyên 1 cái ao 500m² toàn rau muống, ngon như thịt bò luôn! Đến bữa ra ao hái về là có hẳn mấy cân ăn nhòe mồm!
 
@TrienChjeu

Thời đại nó thay đổi. Trẻ con giờ có nhiều điều kiện và thú chơi hơn huynh ngày xưa.
Còn vấn đề trẻ con giờ mất tuổi thơ là do giáo dục CS cải cách nát chứ trẻ con nhà có điều kiện học trường Quốc tê nó vừa học vừa chơi ko à🤣
 
@TrienChjeu

Thời đại nó thay đổi. Trẻ con giờ có nhiều điều kiện và thú chơi hơn huynh ngày xưa.
Còn vấn đề trẻ con giờ mất tuổi thơ là do giáo dục CS cải cách nát chứ trẻ con nhà có điều kiện học trường Quốc tê nó vừa học vừa chơi ko à🤣
Đáng lẽ trẻ con phải đc vận động ngoài trời để tự do phát triển. Bây giờ toàn cho con cái xem điện thoại, máy tính từ sớm.
Đồ chơi thì nhiều nhưng ko thực tế như xưa.
 
Mẽo nó đéo bỏ cấm vận, xứ lừa này chắc vượt biên hết phân nửa cmnl
 
Nó làm năm 97, hết bao cấp lâu rồi, nhưng cái thời này tao vẫn nhớ.
Nhà tao lúc đó nấu bếp đun bằng lá khô , sau này đun bằng mùn cưa xin ở hợp tác xã.
Nhưng ko ăn trứng hấp lá mơ như clip mà rán bằng mỡ lợn.
Vcl,mày quê ở đâu mà kể nghe khổ vãi.Chứ năm 97,nhà tao ở SG đã xài bếp ga,ba tao cưỡi tem lửa đưa bọn tao vi vu bến Bạch Đằng ăn kem rồi.
 
Năm sau tròn 30 năm Mẽo bỏ cấm vận đéo biết có lên bài căm thù đế cuốc Mẽo ko
 
Ngày xưa chỗ tao có một cô xinh và trắng lắm. Lại hàng xóm với nhà thằng em . Mà nhà tắm ngày xưa toàn vách cót . Má nó nhớ thằng em nó gọi qua xem trộm cô tắm mà éo thể quên được . Trắng như trứng gà bóc. Cú sốc đầu đời .
:ah:t thì nhớ cô hàng xóm người nhỏ nhỏ mà vú to,mông bợ chắc bím múp lắm kèm cả giọng nói dâm dâm nữa.Khi nào gặp cu cũng toàn chỉ thiên.Nhớ vl
 
Nhà tau nội ngoại đều là VNCH nên sau giải phóng cuộc sống cực khó khăn, nhưng bên ngoại thì mấy chị em giỏi buôn bán nên cũng không sợ đói. Ký ức lúc nhỏ của tao gắn liền với con sông sau nhà, với luỹ tre và những lúc tụ tập với lũ bạn cùng trang lứa.
Năm 95 nhà tau đã mua xe tem lửa với giá 6 cây vàng rồi, có đầu máy C1, tv màu để coi euro 96. Nhưng vẫn nhớ nhất năm 90-91 mỗi lần mẹ nấu cơm rồi chắt nước cơm pha với đường uống, thức uống mà tao cho là ngon nhất lúc ấy
Nước cơm nuôi tao lớn. Vì lúc đó bà già không có sữa. Bao cấp cái địt con mẹ nhà chúng nó, miền Nam sống vất vưởng quỷ đói, lao động như trâu bò mới đủ cái ăn. Khó khăn nhất vẫn là dân đi kinh tế mới 8x. Cuộc sống không khác gì loài thú hoang. Đcm
 
Thời đó được ông già chở ra ăn kem Bạch Đằng không khác gì ăn bò dát vàng bây giờ.
Công nhận,tuy giai đoạn mới mở cửa nhưng nói về khoản kiếm tiền thì dễ hơn bây giờ nhiều.Lúc đó tao 14t nhưng vẫn nhớ ba má tao lúc ấy mang tiền về tính bằng bao bố.Bởi lúc ấy dịch vụ chuyển phát ko phổ biến như bây giờ nên ba má tao làm dịch vụ chuyển tiền giao khắp các tỉnh phía Nam.Nhiều lúc vứt vào tủ chẳng thèm đếm.Tao thỉnh thoảng trộm tiền đi chơi điện tử.Khi đi giao bị thiếu tiền.Về bị bả lôi đầu ra đánh thấy đỉ mẹ :too_sad:
 
Nói về những thứ xa xỉ thời đó đối với 1 thằng học sinh cấp 2 là được đi ăn kem Bạch Đằng, được ăn Mc Donnal, được sở hữu 1 chiếc xe đạp Nhật 3 đĩa 7 líp, được sở hữu 1 đôi Dr, được đủ tiền trượt Patin hàng ngày...
Thời đó mc donald đã qua đâu
 
97 mà bao cấp con cặc gì nữa. Thời ấy siêng làm ăn là có của ăn của để rồi. Thời ấy nhà nào mà ko làm ra tiền chỉ có loại mù chữ, siêng ăn nhác làm thôi.
Thời ấy khối nhà thừa mứa thịt cá rồi. Dân tiểu thương, dân biển thì lại càng không thiếu.
Xóm tao cũng dân lao động thôi nhưng đéo có ai nghèo. Nhà nào có người làm nghề biển thì kéo cả nhà, có khi cả làng làm theo. Thanh niên thì đi đánh bắt xa bờ. Cánh phụ nữ thì thu mua cá mực về phơi khô rồi bán lại cho dân buôn.
Ai biết tằn tiệt chắt bóp thì lấy tiền chung ghe, chung tàu với người khác. Đi 1 chuyến đổ được mấy cây vàng.
Ai biết làm ăn nữa thì vay tiền mua xe tải, xe container. Thời đấy ai có xe để chở hàng thì tiền có mà hốt không kịp. Chủ yếu ăn lời nhờ chở quá tải.
Nói chung giai đoạn trước 2008 xóm tao nói là xóm đại gia cũng không ngoa. Hơn 1 nửa trong đó là học không quá lớp 7.
Giai đoạn sốt đất. Nhà nhà người người vay mượn để mua BĐS. Xóm tao rụng hơn nửa vì ham lãi suất. Đem tiền cho vay nóng. Lúc bể bong bóng con nợ trốn mẹ hết.
 
Mong được quay lại thời bao cấp . Đến lúc đó , nhà nước sẽ phát cho tao 1 cái phiếu , tao ra cửa hàng FPT đổi được 1 cái iphone 14 promax 1T , chứ bây giừo xài đt cùi chán quá .
Đụ má không làm vẫn có ăn đúng thiên đường, lúc đó có khi còn cấp phát cho gái để chơi hoặc cưới làm vợ , đồ ăn hải sản , bia tiger bạc hoặc ken lùn , cấp nhà biệt thự đầy đủ tiện nghi, tuần làm 3 buổi, thời gian còn lại nghỉ ngơi ăn chơi, nghĩ đến thôi sướng cứng chim rồi, sướng quá xóc lọ ×3 ahihi
 
Nói về những thứ xa xỉ thời đó đối với 1 thằng học sinh cấp 2 là được đi ăn kem Bạch Đằng, được ăn Mc Donnal, được sở hữu 1 chiếc xe đạp Nhật 3 đĩa 7 líp, được sở hữu 1 đôi Dr, được đủ tiền trượt Patin hàng ngày...
Mày nói chuẩn nhưng Dr thì thời 97 chưa có đâu.Lúc đó phải nói về dép Ý & dép 3 sọc nhập Thái.Còn về trượt patin thì tao gần như đêm nào cũng có mặt ở patin Hoàng Long ở Sở Thú :vozvn (17):
 
Vậy chắc KFC, cái to to ở Super Bowl ấy
Tau ăn cái hambuger đâu tiên năm 95 ở q3 thì phải nhưng cái hiệu đầu tiên nó là mã nhật tân, nhớ năm đó ăn ngon vc giờ vẫn còn nhớ hương vị lúc đó
 

Có thể bạn quan tâm

Top