Gã Họ Lê
Nghèo rớt mồng tơi
Nhân dịp anh Hạ cắt gân khai trương trụ sở Quỹ vì Xam nghèo. Ảnh có gửi cho tao và mấy anh em trong sài gòn vé tàu bay từ tuần trước kèm lời dặn ra đến Nội Bài sẽ có người đến đón.
Gần đến ngày đi thì ai cũng bận nên còn mỗi tao làm đại diện miền nam ra chung vui với anh. Đáp sân bay đúng 8 giờ sáng. Lơ ngơ lớ ngớ thế nào lại lạc mất cái giỏ cần xé quà cáp của đồng bào miền nam gửi ra thơm thảo. Cũng may nhờ có con bé lơ máy bay , con cháu nhà anh Quyết nó nhận ra mình. Thế là con bé chạy đôn chạy đáo tìm phụ. Tồ xừ cái bọn bốc vác sân bay làm ăn lôm côm , độ chuyên nghiệp thua xa anh em bốc vác bến Bình Đông trong này của bọn tao.
Ai đời cái giỏ cần xé có mấy hủ mắm cá linh, dăm ba chai nước mắm nhỉ với đâu năm lít rụ nếp than Gò Đen bận nó lại quăng xừ vào chung với thùng nước hoa Chà Neo của con bé nào đó làm tìm chết mẹ.
Quay qua quay lại thì hơn chín giờ với cái bụng đói meo, vừa ra khỏi cổng định kiếm chổ đá bát cháo lòng thì có hai gã mặt mũi thư sinh nhưng tha thu kín người bước tới hỏi phải anh Lê ko . Tao còn đang ú ớ à ùm chưa rỏ vành thì đã bị bế thốc lên xe.

Con xe nhắm hướng nội đô rồi vít ga đi qua con cầu gì cao to lắm, ví mà ở trong nam thì lại thành nơi hóng mát của anh em mê bộ môn bóng bánh lô đề.
Đúng là ra thủ đô, cái gì cũng đẹp cũng lạ. Lòng ng ấm áp ân cần ko phí một ngày nghỉ chạy xe.
Gần đến ngày đi thì ai cũng bận nên còn mỗi tao làm đại diện miền nam ra chung vui với anh. Đáp sân bay đúng 8 giờ sáng. Lơ ngơ lớ ngớ thế nào lại lạc mất cái giỏ cần xé quà cáp của đồng bào miền nam gửi ra thơm thảo. Cũng may nhờ có con bé lơ máy bay , con cháu nhà anh Quyết nó nhận ra mình. Thế là con bé chạy đôn chạy đáo tìm phụ. Tồ xừ cái bọn bốc vác sân bay làm ăn lôm côm , độ chuyên nghiệp thua xa anh em bốc vác bến Bình Đông trong này của bọn tao.
Ai đời cái giỏ cần xé có mấy hủ mắm cá linh, dăm ba chai nước mắm nhỉ với đâu năm lít rụ nếp than Gò Đen bận nó lại quăng xừ vào chung với thùng nước hoa Chà Neo của con bé nào đó làm tìm chết mẹ.
Quay qua quay lại thì hơn chín giờ với cái bụng đói meo, vừa ra khỏi cổng định kiếm chổ đá bát cháo lòng thì có hai gã mặt mũi thư sinh nhưng tha thu kín người bước tới hỏi phải anh Lê ko . Tao còn đang ú ớ à ùm chưa rỏ vành thì đã bị bế thốc lên xe.

Con xe nhắm hướng nội đô rồi vít ga đi qua con cầu gì cao to lắm, ví mà ở trong nam thì lại thành nơi hóng mát của anh em mê bộ môn bóng bánh lô đề.
Đúng là ra thủ đô, cái gì cũng đẹp cũng lạ. Lòng ng ấm áp ân cần ko phí một ngày nghỉ chạy xe.
Sửa lần cuối:
