Tao còn trẻ nên thấy tò mò. Tao cũng đéo cần ai cho cái gì. Nhưng dòng họ tao chênh lệch giàu nghèo lắm. Bố mẹ tao phải đi phụ hồ, bốc gạch để mua được miếng đất hiện nhà tao đang ở. Cả nợ và gốc từ năm 2000 giờ tiền lãi lên gần 500tr rồi. Cũng may là ở hiền gặp lành, bạn bè bố mẹ tao toàn thấy thương nên chả ai đòi. Tiền vay không có đồng nào của họ hàng.
Còn bên nội tao có 2 chú kinh doanh, ai cũng khá khẩm, giàu hẳn thì không nhưng 100tr với cơ ngơi hiện tại thì đéo thấm vào đâu. Vừa rồi ông chú mới xây căn nhà 5 tỷ tiền xây để ở.
Bên ngoại thì mỗi mình mẹ tao là con gái. Ngày xưa ông tao là tá điền, có 9 miếng đất liền nhau ở mặt đường lớn nhất của thành phố tao đang ở. Ông tao cho hết 4 người cậu của tao, mỗi người 2 3 miếng. Mẹ tao đéo đc miếng nào. Giờ mỗi miếng giá tầm 20 30 tỷ. Mỗi lần bán đéo cho gia đình tao đồng nào. Tháng trước ông cậu bán 1 miếng được 25 tỷ đéo đoái hoài gì gia đình tao. Giờ thì còn 2 miếng ở đó.
Tao thắc mắc tại sao cùng là anh em ruột thịt với nhau sao các cậu, các chú lại tham thế? Tao đéo cần ai cho nhưng bố mẹ tao thì khổ nhọc lắm. Phải chi mỗi ngưòi một ít gom góp cho bố mẹ tao trả được cái nợ đất thì ngày ấy tao đã đủ lực để học đại học rồi. Bản thân học không giỏi hẳn nhưng rất ham có bằng đại học, nhưng nhà nợ nhiều quá nên phải khép lại một bên.
Giờ thì tao tự lực kinh tế cho gia đình rồi, tao cũng thầm cảm ơn hoàn cảnh. Nhưng tao thấy thương bố mẹ tao khi không được anh em ruột thịt cưu mang. Tao có một ông anh ruột, tao nghĩ tới khi bố mẹ tao mất thì tao cũng chả thèm miếng đất nhà tao đang ở. Tao sẵn sàng cho ổng vì ổng kém may mắn về năng lực hơn tao. Tao nói vậy ý là tao đéo xem tiền là tất cả và tao thấy anh tao cần điều đó hơn tao. Món nợ 500tr của nhà tao thì tao cũng sẽ trả. Thiếu thì tao ở thuê chứ tao đéo thể để câu chuyện họ hàng của tao một lần nữa tái hiện với anh tao.
Gia đình mấy tml như thế nào kể tao nghe với?
câu chuyện của mày làm tao nhớ tới chuyện nhà tao, nhưng ở tình huống ngược lại.
Nhà tao khá, nhà cô tao thì bình thường. Lúc xưa thời bao cấp, ba tao cho tiền cô tao 1 nửa mua cái máy may xịn tự động của nhật, họ trách ba tao sao keo, tính toán, sao không cho hết.
Vài năm sau, ba tao xin việc cho ông chú chồng cô tao, việc làm ngon nghẻ ở sgon đàng hoàng, chưa bao giờ nhà tao nhận được thùng bia cảm ơn.
Có tgian em họ tao vô sg học đại học, nhà t có nhà trống, cho ở free. Đi nói nhà cũ nát mới cho ở.
Em họ tao ra trường đéo xin được việc, bị bắt đi nvqs, nhà đó trách nhà tao làm cốp mà đéo xin cho nó. Lúc sau mẹ t cũng xin cho nó vô làm nhà nước. Lại nói ba t không nói giúp cho thăng tiến chứ vầy thì suốt ngày cắp cặp đi đẩy xe về.
Có lần chú t nói tội nghiệp cô t số khổ. T nói thẳng cô khổ lúc nhỏ là số cô xui, nhưng lấy chú mà cô khổ thì trách ba con 1, trách chú 9.
Nhà t bán nhà bán đất, họ cũng măm me, nhưng xin lỗi đéo có đâu. Lúc nhà tao khó đéo ai giúp cả, lúc nhà tao lên thì đéo có quà, đơn giản.
Nhà tao và tao vẫn thương nhà cô tao, vì cô t thương tao, và vì nhà tao cũng không đông người. Nhà tao biết họ nói nhưng vẫn giúp lần này đến lần khác. Không phải vì nhà tao ngu, mà dù gì vẫn là gia đình. Dĩ nhiên, giúp có giới hạn, và giúp cần câu. Nghĩ rộng ra giúp cho họ khá thì họ bớt nhờ mình lại, chứ cũng đéo mong cầu họ giúp gì mình đâu.
Và mày để ý đi, nhà có tiền người ta cũng hạn chế tiếp xúc lắm, vì phần trăm bị xin xỏ vụ lợi cao hơn lợi ích. Còn nhà chưa khá họ nhạy cảm lắm, và thường đổ lỗi, hay trông ngóng người khác phải có nghĩa vụ giúp mình, và phải miễn phí.