vannguyen358580
Bò lái xe
Thằng Hàn nó không phải ăn cắp của Nhật, mà nó học theo thằng Nhật + vốn của Mỹ rót vào thì chả phát triển mạnh
Xin link tuyên bố đánh Mỹ cho ngố cáinga soviet chuyển giao công nghệ luyện kim cho 2 thằng là TQ và triều teen, giờ 2 thằng này nó lơ kệ mẹ ngúpú tinh còn phải mò sang lạy lục xin xỏ nó tuồn hàng giúp
trong khi vịt lam thì sống chết bám đít ngú, sẵn sàng buscu cho ngú, thậm chí đánh Mỹ cũng tuyên bố đánh cho ngú mà nó đéo chuyển giao lol gì ngon cả![]()

Đọc comment của m nãy giờ t thấy m có những vấn đề sauNghĩ xa làm con mẹ gì, nói đơn giản. Mày là một đứa nhà nghèo mày muốn giàu thì mày có 2 lựa chọn:
1. Bợ đít thằng giàu
2. Tự đi ăn xin + chịu khó đi làm thuê. Tích lũy vốn đủ thì nhìn vào thị trường cần gì thì kinh doanh cái đó
Còn suy nghĩ của mày giống như mấy đứa con nít hồi xưa, học đã ngu còn đòi làm bác sĩ![]()
Cần bùi gì phát triển vs nghiên cứu mấy cái công nghệ phức tạp ấy làm gì, các bố mày có công nghệ lõi phân lô bán nền hái ra xèng. Cái ô tô chúng mày trải qua hàng trăm năm nghiên cứu, phát triển công nghệ, các bố mày ngồi ko chờ chúng mày mang về nộp thuế cũng ăn luôn x2 x3 cái giá trị xe chúng mày, việc gì phải nghiên vs cứuNếu không có ngành luyện kim phát triển thì không mong mỏi một nền công nghiệp chế tạo tân tiến, đó là sự thật!
Nếu từng học địa lý kinh tế Việt Nam thì chắc chắn đã từng nghe qua cụm từ “ngành công nghiệp mũi nhọn”, “công nghiệp trọng điểm”, với người học thường hiểu theo nghĩa quy nạp chung chung là “những ngành quan trọng”.
Mấy thập kỷ đổi mới, kết quả rất rõ, nhưng vẫn phải nói rằng, chừng đó là chưa đủ để “bắt kịp”, “sánh bằng”…, đến bây giờ khó ai tìm được đâu là ngành công nghiệp mà Việt Nam vượt trội so với khu vực và thế giới, nếu không muốn nói - phải dẫn đầu vì chúng ta hầu như có đủ mọi điều kiện để tạo dựng.
Tôi lấy ví dụ, ngành khai khoáng và luyện kim, cái cần nhất của ngành này là tài nguyên có sẵn dưới lòng đất - nước ta không thiếu, một vài loại có trữ lượng lớn thuộc top thế giới như boxit, sắt, kẽm, thiếc, than…
Nhưng hiện nay đến cái kim, lưỡi dao cạo râu, bấm móng tay… phải nhập phôi về gia công thành phẩm vì sản xuất những cái này yêu cầu kỹ thuật công nghệ cao. Đó là những chuyện tưởng chừng rất nhỏ, song đặt ra vấn đề vô cùng lớn.
Lớn ở chỗ, khi ngành luyện kim (đặc biệt luyện kim màu) kém cỏi thì nền công nghiệp phụ trợ không thể nào phát triển được. Từng có câu chuyện xôn xao Việt Nam không thể sản xuất được con ốc, vít - cứ cho là thông tin này chưa chính xác, nhưng nếu sản xuất được mà giá thành cao hơn Trung Quốc, Thái Lan thì phỏng có ý nghĩa gì?
Trong điều kiện kinh tế thị trường và hội nhập toàn cầu, khái niệm “sản xuất đươc” phải hiểu theo nghĩa là có khả năng trình độ công nghệ sản xuất được sản phẩm, đồng thời sản phẩm phải mang tính cạnh tranh và tồn tại được trên thị trường.
Những năm 60, 70 của thế kỷ trước, nhờ tiến bộ vượt bậc trong ngành luyện kim nên Nhật Bản trở thành nước sản xuất ôtô hàng đầu thế giới. Hàn Quốc cũng đi theo con đường tương tự...
Có kinh nghiệm từ lịch sử lâu dài và tài nguyên dồi dào, đáng lẽ ra, Việt Nam đã là cường quốc luyện kim mới phải. Câu chuyện lại dẫn chúng ta đến với cơ chế chính sách.
Có mấy nguyên nhân cơ bản: Thứ nhất, nhiều năm chạy theo tăng trưởng bằng “lượng” đáp ứng “chỉ tiêu giao khoán” nên bán thô tài nguyên là thứ dễ kiếm tiền nhất, đặc biệt đối với than, sắt, dầu mỏ có từ thời Pháp thuộc.
Thứ hai, bao cấp ngành luyện kim lâu năm khiến ngành này què quặt, mất hết động lực đổi mới sáng tạo, thậm chí dẫn đến thua lỗ, phá sản như gang thép Thái Nguyên, Vinachem…
Thứ ba, các trung tâm đào tạo nhân lực, nghiên cứu phát minh ứng dụng trong ngành luyện kim hầu như trống trơn, thật sự Việt Nam không có nhiều chuyên gia tiếng tăm trong lĩnh vực này.
Thêm một nguyên nhân mang tính chất “địa chính trị” nhưng không kém phần quan trọng, đó là ở gần Trung Quốc - chúng ta quá quen với việc có một nhà cung ứng sản phẩm luyện kim vừa rẻ, vừa phong phú, lâu dần nảy sinh tâm lý ỷ lại dẫn đến phụ thuộc.
Nhiều người lấy con số tăng lên của tỷ trọng công nghiệp trong cơ cấu kinh tế để minh chứng cho nền công nghiệp nước ta “không đến nỗi nào” - không sai, nhưng sự thật không phản ánh hoàn toàn ở các báo cáo mang tính vĩ mô.
Bê bối của Khaisilk khoảng 2 năm trước phần nào hé lộ góc khuất trong ngành công nghiệp truyền thống, hiện nay người Việt Nam không còn giữ được những gì gọi là thế mạnh trong quá khứ, đó là ngành công nghiệp tơ tằm, vải vóc - nó xứng đáng để biến thành sản phẩm được thế giới trầm trồ ngưỡng mộ chứ!
Vì sao Việt Nam không trở thành trung tâm nguồn cung nguyên liệu may mặc chất lượng cao, mà là trở thành nơi gia công quần áo, giày dép khổng lồ về “lượng” nhưng hạn chế về “chất”. Thậm chí chúng ta không thể học hỏi gì thêm nếu chỉ gia công.
Vì sao người Hà Lan trồng hoa mà trở nên nổi tiếng, chiếm hết thị phần hoa toàn cầu? Vì họ xem hoa là ngành công nghiệp thật sự, họ không đứng núi này trông núi nọ, họ không “đẽo cày giữa đường” như chúng ta…
Hoặc, đất nước Peru xa xôi chỉ hầu như chỉ có biển, và họ biết cách xoay xở để trở thành cường quốc ngư nghiệp hàng đầu thế giới, vì họ không bị cuốn theo mô hình của bất kỳ ai.
Nhìn về các cuộc cách mạng công nghiệp, luôn có một điểm chung đó là hàng loạt phát minh mới được công bố trước mỗi cuộc cách mạng - hay nói cách khác chính phát minh sáng tạo là “bà đỡ” cho công nghiệp.
Khoa học chưa phát triển thì không thể nào có kỹ thuật tiên tiến, mong chờ nước ngoài chuyển giao công nghệ là lạc quan tếu - vì không ai dại dột cho không biếu không “bí quyết hùng cường” - nếu có, đó là thứ lạc hậu rách nát đã bỏ đi.
Kết quả, chúng ta hầu như phụ thuộc vào ngành “công nghiệp đạp chân” và các doanh nghiệp FDI. Dĩ nhiên, gia công lắp ráp từng là xu thế (khát khao) của các nước đang phát triển, nhưng nó chỉ có tác dụng thời điểm nhất định. Vì lợi thế dân số trẻ, giá lao động rẻ, tài nguyên… không phải là đại lượng vô hạn.
Vậy nên, bây giờ chúng ta mong muốn trở thành “công xưởng thế giới” có còn phù hợp? Khi mà bài học Trung Quốc là nhãn tiền, môi trường ô nhiễm, khoảng cách giàu nghèo nới rộng, nghiêm trọng hơn là thực lực của nền kinh tế sẽ ra sao khi các doanh nghiệp nước ngoài rút đi và để lại khoảng trống?
Ông Nhậm Chính Phi, CEO Huawei phải thừa nhận: “Mỹ đã phát triển công nghệ cách đây 1 đến 2 thế kỷ, trong khi Trung Quốc đang cố gắng bắt kịp, Mỹ giống như nước ở thượng nguồn chảy về hạ nguồn”.
Phát triển công nghiêp phải bắt đầu từ những thứ nhỏ bé nhất như cây kim, sợi chỉ, cái bấm móng tay… vì ngành này có tính kế thừa cao độ. Nên chỉ tập trung vào một số ngành, với thái độ kiên trì, loại bỏ tư duy nhiệm kỳ.

đừng tự vả vào mồm mình m ạwiki ko tính phí con lợn à. Không nhờ mỹ nó rót tiền thì cho dù ăn cắp được của thằng nhật thì cũng giống như đứa trẻ cầm chiếc xe hơi thôi![]()
Kinh tế Hàn Quốc – Wikipedia tiếng Việt
vi.wikipedia.org
Học cái Lồn, thôi ông tướng đéo biết cc j lúc đầu bảo 2 thằng ghét nhau đéo sao chép đc xong ng ta quăng cho cái link thì cãi cùn thôi phén mẹ ông cho nhanh dốt như chóThằng Hàn nó không phải ăn cắp của Nhật, mà nó học theo thằng Nhật + vốn của Mỹ rót vào thì chả phát triển mạnh
. Chấp nhận xứ này thuần nông nghiệp , ko qua được cây lúa , cây cafe , con tôm , con cá ,... - công nghiệp sản xuất hài lòng với cái nồi , cái chảo ....., còn lại gia công culi mãn kiếp - mấy tml bơm thổi xe ô tô ,điện thoại, chip chip , này nọ rặt bọn lừa người , ảo tưởng T cũng đọc cmt của thằng này xác nhận chỉ là một con ếch cmt tưởng hiểu biết nhiều thật ra đéo biết gì mà con tư duy kiểu nhược tiểu, tư duy mãi làm culi éo có tầm nhìn xaHọc cái lồn, thôi ông tướng đéo biết cc j lúc đầu bảo 2 thằng ghét nhau đéo sao chép đc xong ng ta quăng cho cái link thì cãi cùn thôi phén mẹ ông cho nhanh dốt như chó
M là thằng tisofi à. Những thằng tư tưởng bán nước như m thì t sẽ giết đầu tiên nếu có cơ hộiTau đang nói số đông, 100 thằng ngu thì cũng đủ đập chết 1 thằng khôn. Dù có 10 hay 100 ngàn tiến sĩ mà dân trí thấp thì cũng vứt
Còn Việt Nam bắt buộc phải phụ thuộc thằng Trung Quốc, không phụ thuộc nó hắt hơi cái là bị cảm liền. Kinh tế nó lớn thứ 2 thế giới, nơi tiêu thụ hàng hóa, sản xuất hàng giá rẻ. Ko phụ thuộc nó cũng hơi phí, quan trọng là phải biết lựa thế mà đứng ko là nó tát cho vỡ mồm
đúng vậy, vẫn làm đc một số nhưng giá ko đủ cạnh tranhNghe đâu có một số mác nghiên cứu đc rồi. Nma ko thương mại hóa nổi do giá thành cao. cao hơn cả bên Trung.
Hiện tại như bọn tao chế tạo khuôn mẫu cũng toàn nhập thép Trung cho rẻ. Chứ phang mác DIN thì lỗ sặc gạch =.=
Với cả đồ Trung bh cũng ko như xưa nữa. Ngon bổ rẻ đúng tiêu chí. tuy vẫn có khiếm khuyết nma chấp nhận được.
Cạnh tranh bằng cách tối ưu hệ thống quản lý sản xuất thôi. Vn nhiều thằng chết vì không chú trọng mảng lean manufacturing. Cứ sản xuất bừa bãi xong tắc nghẽn dây chuyền, ứ đọng tồn kho spđúng vậy, vẫn làm đc nhưng ko đủ cạnh tranh nên nhập
Do nhiều lý do lắm
Thì thế, nếu mà làm dx nòng súng thì luyện kim vn đã lên tầm khác mẹ rNòng súng có rãnh xoáy đó đéo dễ làm đâu
Công nghệ đó có cách đây gần 2 thế kỷ rồi nhưng vn vẫn chưa đủ trình để làm. Loại thép để dập ra vẫn phải nhập chứ ko luyện đc. Và cả khuôn nữa cũng ko làm dc luôn
Nhập phôi thép về rồi dùng cnc khoan rãnh có gì mà khóNòng súng có rãnh xoáy đó đéo dễ làm đâu
Công nghệ đó có cách đây gần 2 thế kỷ rồi nhưng vn vẫn chưa đủ trình để làm. Loại thép để dập ra vẫn phải nhập chứ ko luyện đc. Và cả khuôn nữa cũng ko làm dc luôn
Nói chung là dân việt phần nhiều hay có cái thói bẩn tính là gen ăn tức ở, kém miếng khó chịu thôi chứ làm đéo gì có tinh thần dân tộcđám hàn triều hay nhật bản nó có cái mà dân vịt đéo bao giờ có
là tinh thần dân tộc thật sự
mày hỏi bọn du học sinh đi hàng xẻng hay đám nhân viên vn làm mấy cty hàn nhật là biết
bọn nó chỉ quý người cùng nước cùng dòng máu nước nó, còn ngoại tộc dù mày có giỏi như ngô bảo châu hay giàu như vịn vương nó cũng đéo ủng hộ;
chơi với bọn hàn thấy rất rõ là bọn nó phân biệt giữa dân hàn và ngoại tộc - có cả vịt - ra mặt luôn chứ đéo giữ kẽ như nhật, nhật cũng thế nhưng level cao hơn
còn dân vịt thì sao ? dkm đi buscu cho nó lạy lục nó xong chỉ dám nói xấu sau lưngra đường hỏi mấy bạn gen z hay đám trẻ trẻ xem nó sẵn sàng đội đít hàn nhật lên đầu
Đầu tiên là nó đúc 1 thanh đặc, khoan tạo lỗ, cho 1 thanh gân xoắn ốc vào trong lỗ rồi dập đùn. T giải thích thế đ biết m hiểu ko. Chịu khó xem video xong bật sub
Làm gì có thằng nào đút cơm cho đến tận mõm ?Mà coi như suốt từ 1954 tới giờ chả ai chuyển giao, cũng chả thèm đầu tư nghiên cứu luônquá đau đớn.
Ngoài đời người ta cần cù bù thông minh, thằng học không giỏi hoặc nhà không giàu thì phải chăm chỉ chịu khó, đây coi như chả làm gì... chỉ có bán dần tài nguyên để sống thôi![]()
luyện kim đốt tiền thì có mười thằng vượng cũng đéo đủ.Thời Phạm Nhật Vượng tuyên bố làm ô tô thì tao đã thấy dở hơi rồi. Thà ông ý tuyên bố tập trung vào nghiên cứu luyện kim thì còn ngon, thằng Hyundai (Hiện Đại) ở Hàn Quốc cũng đi lên từ luyện kim, nó làm tốt rồi thì mới bắt đầu rẽ sang làm ô tô, tàu thủy,... giờ là cả vũ khí quân sự (tức là đẳng cấp của nó giờ bỏ xa Việt Nam lắm rồi).
Đây chưa gì đã tuyên bố làm ô tô, không có kĩ nghệ luyện kim suy ra là phải nhập hết, mà nhập muốn rẻ thì chỉ có nhập Tàu thôi chứ còn nhập ai? Mà cứ cái tư duy nhập đồ Tàu về dán mác Việt rồi bán thì Tàu chắc nó thành công ở Mỹ từ cách đây 20-30 năm rồi, chả đến lượt Vinfast giờ khai phá thị trường Mỹ làm gì.
PS: Có một điều ít thằng để ý đó là Liên Xô ngày xưa tuy tuyên bố Việt Nam là đồng minh thân thiết nhưng chưa bao giờ Liên Xô hay kể cả Nga bây giờ chuyển giao công nghệ luyện kim quân sự cho Việt Nam. Còn bọn Tàu thì lại được đích thân Liên Xô chuyển giao, từ đó chúng nó nghiên cứu chế tạo được nhiều đồ đạc dân dụng, kể cả quân sự.
Tiêu biểu là nhà máy thủy điện hoà bìnhLàm gì có thằng nào đút cơm cho đến tận mõm ?
Lx trước nó cũng đào tạo cho vn khá nhiều chuyên gia về mọi lĩnh vực , cũng xây dưng cho vn nhiều nhà máy chứ ít đâu
Nhưng với câu nói nổi tiếng thời bao cấp là " Sai đâu liên xô chịu " cứ đói lại đi xin thì mày nghĩ làm được cái lol gì nữa ?
Có nung nóng chứ, xử lý nhiệt ở cả 3 giai đoạn trước, trong và sau khi gia công để khử ứng suất dư và làm mịn hạt => Hạt càng nhỏ càng chống va đập tốt, nhưng nhỏ quá thì sản phẩm lại có tính dẻo.Nó ko nung nóng lên mà cứ thế dập đùn à m. Sao nó có tính dẻo mà dập vào ăn đc rảnh nhỉ