Nếu Phật đúng, vì sao nhân loại đến giờ vẫn cứ sai?

  • Tạo bởi Tạo bởi ntsu
  • Start date Start date
Chết hết rồi đào mồ lên hỏi hử? Tu nó khác đéo gì giáo sư cố nghiên cứu cái này cái nọ hay vđv tập luyện để lấy thành tích, tu giống như một cái nghiệp mà người ta theo đuổi thôi. Tôn thờ làm cái đéo gì
Ai tôn thờ đâu m , m đang nói ăn chay tự nhiên kêu t tôn thờ này nọ gì v
 
Theo đạo phật cả 2 tông sau khi chết 49 - 100 ngày là chuyển thế đầu thai
Còn tội đặc biệt thì bị giam cầm dưới địa ngục
Nên ko có ma nhé
Mấy trò bắt ma, cúng giải hạn, cúng nhà mới, động thổ toàn trò mê tín
Ma trong dân gian chính là chúng sinh ở cảnh giới ngạ quỷ
 
T nghĩ Phật dự liệu được, vì công pháp đó phi tự nhiên (và Phật biết n k đúng với thế giới). Thế giới là 1 tựa game. Phật tìm ra bản hack để giúp player an lạc. Nhưng vì n là bản hack, nên n sẽ bị đào thải theo quá trình update của game.
M cũng nên hiểu đặc thù của Ấn độ thì ng tu hành bất kể phái nào đi xin ăn, dân cúng đồ ăn là chuyện thường. Nhưng truyền sang tàu thì nhìn nó ngứa mắt nên phải thay đổi. Nên sư tự nấu cơm, nhưng tự nấu thì làm sao thịt con gì được => ăn chay là lẽ dĩ nhiên. Ngay việc ăn uống thôi là thấy hoàn cảnh khác biệt rồi.
 
phật hay chúa cũng chỉ là tín ngưỡng chứ đâu phải chân lí tuyệt đối bản chất con ng là vậy
 
Thằng thớt đang xuyên không qua lại giữa 2 giới: tục đế và chân đế, đem khái niệm giới này áp lên giới kia.
 
Thằng thớt đang xuyên không qua lại giữa 2 giới: tục đế và chân đế, đem khái niệm giới này áp lên giới kia.
Bản chất đều là 1. Cũng từ Đạo mà ra.
 
Thằng thớt đang xuyên không qua lại giữa 2 giới: tục đế và chân đế, đem khái niệm giới này áp lên giới kia.
Chưa hiếu lắm khái niệm thế nào là chân đế và tục đế, huynh đài có thể nói rõ hơn không?
 
Phật Thích Ca, để đi đến giải thoát, đoạn tuyệt tham, sân, si, là cả một quá trình nhiều kiếp tu tập, đến tận kiếp cuối cùng khi là Thái tử thì ổng cũng phải tu tập, mới đạt được trạng thái giác ngộ.
Tập là tập gì? Tham thiền.
Chứ không phải như mấy ông lậm chữ, lấy cái tâm và cái trí của người thường đi đọc kinh, đọc xong lại chìm đắm vào tranh luận. Đọc nhiều hơn người khác rồi lại tưởng mình thông tuệ thế gian, nhìn ra kẽ hở, đòi phủ định ông Phật đâu nhé. Giáo lý của ông Thích Ca không phải để tụng, mà là để thực hành. Nếu không thực hành tí gì mà đòi suy xét, thì những suy xét đó không có giá trị.
Đọc nhiều thì tốt, nhưng để biết ông Phật đúng hay sai thì tham thiền đi. Khi nào đạt đến các tầng thiền như trong kinh sách rồi hãy kết luận.
 
T nghĩ vô minh và niết bàn là 1, vĩnh hằng và vô thường là 1, tâm và vật cũng là 1.
 
Nếu dòng chảy Phật đưa đến chân lý, vì sao nhân loại vẫn không xuôi theo chiều đúng đó? Thậm chí còn ra xa hơn.
Bản thân Phật pháp cũng chứa đựng những điều mâu thuẫn với chính nó. Ví dụ niết bàn là vĩnh hằng, thì làm gì có vô thường. Đời là bể khổ, thì hóa ra vẫn tồn tại nhị nguyên.
Bản thân di sản Phật là 1 khối mâu thuẫn, nên hình hài người tu học sẽ khác lạ (so với tự nhiên)
: cạo tóc, ăn chay, giữ giới, khất thực, ngồi bất động trong thời gian dài,...
Trong tự nhiên duy chỉ có con người làm vậy. Các sinh vật vẫn vui sống mà k cần phải làm vậy. Thậm chí con vật còn không biết cần phải chánh niệm. Chúng trí tuệ thấp nên luôn luôn trong chánh niệm. Con người thông minh nên mới băn khoăn. Con người là 1 dạng quái thai của tự nhiên.
Nếu k có cái gì đúng sai, thì mèo lại hoàn mèo. Lại nhập tục, sống thật bình thường, k bận tâm mưu cầu, k tìm cách nâng nhận thức hay lý luận. Biết là khổ có đó, sướng có đó, nó là thế, chung sống với nó. Đó là bản chất của sự tồn tại.
Tục là gì? Tục là cái làm nên thế giới. Chấp vào có khổ không? Sướng khổ đâu có tồn tại. Thế cứ chấp đi. Cứ làm theo mọi người đi. Làm nó bởi vì ta có thể làm. Tại sao không làm? Làm hay không quan trọng không? Tốt nhất không phân vân bất cứ điều gì.
Thế thì vô minh lại là tối thượng. Không biết mình là ai, mình làm gì. Chỉ xuôi dòng. Giống như diễn viên quần chúng, gió chiều nào theo chiều ấy. Sướng khổ thân chịu, tính toán lý luận có ích gì (vì có đúng đâu?)
Bởi vậy nhiều người tu học đi đến cuối cùng, trong sát na trắng xóa mới chợt ngỡ ngàng. Lại bỏ cà sa, xóa đi đỉnh đầu giới ba, bỏ đi mười đời tu hành. Lại nhập tục, về làm anh nông dân, vui khổ với nhân thế.
Bỏ nhị nguyên, toàn bộ di sản Phật tự sụp đổ trong chính nó. Người tu học tự nhiên quên sạch tất thảy. Nhiều người hóa điên, nhưng thực ra họ tỉnh. Họ trở lại cõi vô minh tối thượng.
ngay câu đầu là đã thấy vớ vẩn. Niết bàn chính cái tên của nó là thoát khỏi, tức là đã vô thường rồi.
 
Phật hình như là tự ngộ ra đạo, tự giải thoát bản thân khỏi muộn phiền (ko nghĩ đến những cái làm mình buồn) chứ chẳng có phật nào phù phù hộ cho tham ô, tham nhũng, làm chuyện xấu xong tu thù hết cả, cái đấy chỉ có phật tàu khựa, phật tây du ký thôi. Nhìn bọn tây lông đi khai phá thế giới, phát triển công nghiệp giết bao thổ dân cướp đất kìa. Đất nước vẫn phát triển, vẫn khoa học công nghệ ầm ầm chứ có quả báo gì đâu. Trong khi một số nơi ngày xưa là khởi nguồn của phật giáo thì bây giờ phật giáo tại đó đã suy tàn rồi, chỉ còn đạo hindu, bà la môn, hồi giáo thôi
Nếu mày không tin vào bánh xe luân hồi, không tin vào kiếp trước kiếp sau thì cách giải thích của mày đúng. Còn tin vào thì sẽ có cách lý giải khác.
 
Từ đầu đã phân định Chúng sanh là gọi chung
Chúng sanh theo Phật lại chia làm 2 là Tăng Lữ Tỳ Kheo quy y tam bảo và Đại Chúng Bộ lấy lời Phật dạy làm kim chỉ nam
Sự thật tất cả thứ ta chỉ mặt đặt tên không có hình dạng vì bản chất vật ko có dạng chỉ là các thức của ta phản chiếu và gán nó có hình dạng
Vd : ta nhìn thấy 1 ái trống : ngũ quang ta nhìn thấy trống, nghe thấy trống, sờ vào trống....thức ta kết luận là trống
Nhưng 1 con ruồi đậu lên trống : cả quá trình thức quán chiếu của nó chỉ kết luận đây là 1 miếng da trâu
oh nó là vô ngã, mày hiểu sâu đấy. Có cái lăn tăn tao muốn hỏi mày? Trong luân hồi vô lượng kiếp, làm sao cõi súc sinh chết đi có thể đầu thai thành kiếp người? Chẳng hạn 1 con muỗi vẫn là con muỗi, không có con muỗi ác hay con muỗi thiện, con lợn cũng vậy. Thậm chí một số loài động vật ăn thịt (hổ, báo, hà mã...) phải sát sinh trong suốt cuộc đời để duy trì sự sống, vậy thì có phải tạo hóa đã đưa cho họ 1 kiếp sống chỉ có làm việc ác hay không? Vậy nếu không biết không có tội (không có khả năng nhận thức về thiện ác) thì việc làm của họ có phải trả nghiệp báo hay không?
 
oh nó là vô ngã, mày hiểu sâu đấy. Có cái lăn tăn tao muốn hỏi mày? Trong luân hồi vô lượng kiếp, làm sao cõi súc sinh chết đi có thể đầu thai thành kiếp người? Chẳng hạn 1 con muỗi vẫn là con muỗi, không có con muỗi ác hay con muỗi thiện, con lợn cũng vậy. Thậm chí một số loài động vật ăn thịt (hổ, báo, hà mã...) phải sát sinh trong suốt cuộc đời để duy trì sự sống, vậy thì có phải tạo hóa đã đưa cho họ 1 kiếp sống chỉ có làm việc ác hay không? Vậy nếu không biết không có tội (không có khả năng nhận thức về thiện ác) thì việc làm của họ có phải trả nghiệp báo hay không?
Nghiệp báo là chúng sanh tạo, đó là sự tương tác của oán hận và thù hằng chứ không phải tự nhiên ai ép mình phải nhận nghiệp báo và trả báo!
Cái tâm oán hận của chúng sanh tự tao nên điều đó nên đó là giết hại và tương tàn lẫn nhau, từ động vật đến con người!
Người ta bảo oan oan tương báo bao giờ mới dứt là như thế, để nói về sự nhân duyên giữa người với người!
Đó là những người khi bạn gặp lần đầu mà cảm thấy thân quen thấy mến mộ, có nhưng người gặp lần đầu mà đã ghét nó như thế đó!
Dù bạn đã trải qua sinh tử quên đi tất cả nhưng tại sao có cảm giác đó?
Và tất cả loài chúng sanh cũng vậy vì sự thù hằn oán hận nên sinh gần nhau mà hãm lại lẫn nhau!
 
oh nó là vô ngã, mày hiểu sâu đấy. Có cái lăn tăn tao muốn hỏi mày? Trong luân hồi vô lượng kiếp, làm sao cõi súc sinh chết đi có thể đầu thai thành kiếp người? Chẳng hạn 1 con muỗi vẫn là con muỗi, không có con muỗi ác hay con muỗi thiện, con lợn cũng vậy. Thậm chí một số loài động vật ăn thịt (hổ, báo, hà mã...) phải sát sinh trong suốt cuộc đời để duy trì sự sống, vậy thì có phải tạo hóa đã đưa cho họ 1 kiếp sống chỉ có làm việc ác hay không? Vậy nếu không biết không có tội (không có khả năng nhận thức về thiện ác) thì việc làm của họ có phải trả nghiệp báo hay không?
Còn bạn nghĩ nó không có thiện ác và thù hằn đó sao? Tại sao có những con hiền, có nhưng con bẩn tính, hung dữ trâu bò là loài ít trí đó!
Nhưng nó vẫn có bản tính như thế nên không thể nói nó như nhau và giống nhau được!
Chỉ là cái cách mình ko thể thấy và hiểu nó được!
Còn nếu xem những đoạn Thế giới đó đây về động vật kể cả từ sư tử nó cũng có thiện ác nghiệp báo!
Dù là loài ăn thịt nhưng có con thì có ăn có con thì đói trơ xương còn bị húc lòi ruột gan!
Còn nói về trâu rừng đi, có những con bị sư tử bắt, nhưng nó đã có sự thù hằn và sẵn sàng tìm húc chết con sư tử kia!
Thì bạn nghĩ kể cả loài động vật dù trí nhỏ trí to, nhưng nó luôn có sự hằn và oán hận!
 
Đó là những người khi bạn gặp lần đầu mà cảm thấy thân quen thấy mến mộ, có nhưng người gặp lần đầu mà đã ghét nó như thế đó!
Dù bạn đã trải qua sinh tử quên đi tất cả nhưng tại sao có cảm giác đó?
Và tất cả loài chúng sanh cũng vậy vì sự thù hằn oán hận nên sinh gần nhau mà hãm lại lẫn nhau!
Chỉ có gái xinh mới cho tao được cảm giác này.
 
tao mới được khai thị cái này.
Bản thể con kiến ko biết nó là con kiến, con kiến làm những việc "tự nhiên" của con kiến.. những hành động tự nhiên của con kiến thì con kiến tiếp tục là con kiến.
 
Cái gái xinh đó là sự thích, và cái tham sắc của con người kể cả nam lẫn nữ!
Còn cái sự mến mộ cái cảm thấy giống như quen từ lâu dù gặp lần đầu nó khác!
Cái này thì không có. Tao trông trên mấy clip thấy chúng nó tán gái bảo "Em hình như anh gặp ở đâu rồi..." liệu có khả năng không?

Mà cái nhìn của tao là, ký ức là giá trị tồn tại của một người, mất đi ký ức, ta không phải ta (Kể cả kiếp này hay kiếp sau), cho nên tao nghĩ kiếp sau tao không phải là tao.

Tao chỉ nghĩ đơn giản, đời này cố gắng không nợ ai, kiếp sau khẳng định không kém, dù kiếp sau tao không phải tao. :))
 
Cái gái xinh đó là sự thích, và cái tham sắc của con người kể cả nam lẫn nữ!
Còn cái sự mến mộ cái cảm thấy giống như quen từ lâu dù gặp lần đầu nó khác!
T chỉ nghĩ thế này. K có nhị nguyên, nên mọi sự tồn tại đều hợp lý.
Tâm sinh tướng . Nên sự đẹp đẽ của con người là do tâm. Tâm ta thích vì cảm nhận được tâm họ đẹp, thông qua nét 'duyên ngầm' trong hình tướng đó. Nên sự thích này, vì sinh ra một cách tự nhiên, là hợp lý.
Có những người đẹp nhưng ta không thích, dù biết họ đẹp, vì tâm, thần và khí họ yểu, nên tính nhạy cảm của ta nhận ra những sóng ngầm trong hình tướng của họ (dù nhìn qua rất đẹp)
Ai cũng xem tướng rất giỏi, nếu chỉ dựa vào tính nhạy cảm trong mình, yêu ghét sân hận không bao giờ nói dối. Còn người mà xã hội công nhận xem tướng giỏi, đơn giản họ biết lý giải và lý luận cái tướng đó mà thôi.
Thích hay k thích, chấp hay k chấp, cưỡng cầu sự thích đó hay k. Có lẽ cũng chẳng quan trọng. Mọi sự tồn tại đều hợp lý, nên tùy hứng mà lựa chọn.
 
Cái này thì không có. Tao trông trên mấy clip thấy chúng nó tán gái bảo "Em hình như anh gặp ở đâu rồi..." liệu có khả năng không?

Mà cái nhìn của tao là, ký ức là giá trị tồn tại của một người, mất đi ký ức, ta không phải ta (Kể cả kiếp này hay kiếp sau), cho nên tao nghĩ kiếp sau tao không phải là tao.

Tao chỉ nghĩ đơn giản, đời này cố gắng không nợ ai, kiếp sau khẳng định không kém, dù kiếp sau tao không phải tao. :))
Có nhiều cái nó xạo lol để tán gái, có nhiều cái nó thật, bởi vì vợ chồng con cái vốn cũng vậy, do duyên nghiệp mà sanh!
Chứ đéo phải tự nhiên ở gần đâu, có nhiều con bị thằng chồng nó đánh lên bờ xuống ruộng có nhiều thằng thì vợ như cọp cái chửi như chó!
Mà sao éo bỏ nhau được bởi vì duyên nợ!
Đến con cái cũng vậy sinh ra có đứa nghe lời có đứa mất dạy thế thôi, và điển hình anh em hay chị em đa số đều đéo hợp tính nhau!
Cãi nhau chí choé!
Thậm chí đến những loài thú cưng minh nuôi vốn cũng thế, có con vì chủ, có con thì có khi bị chết vì nó!
 

Có thể bạn quan tâm

Top