Rau tập tàng
Con Chym bản Đôn
Mấy hôm nay nghe và đọc báo và thông tin liên quan cúm tàu nó làm tao nhớ lại khoảng thời gian kinh khủng khiếp đó, tao lập thớt này nhằm mục đích tưởng nhớ lại bởi sự đóng góp những cảm nhận riêng, câu chuyện riêng của mỗi thằng thậm chí có minh hoạ bằng hình ảnh lại càng thêm phần hấp dẫn, chứ không nhằm mục đích chống phá hoặc công kích ai nha mấy tml.
Tao mở bát trước câu chuyện của tao.
Thời điểm tâm dịch, phong toả 14 ngày nghiêm ngặt ai ở đâu thì ở đó không được nhúc cmn nhích thì ông chú vợ đột quỵ phải đưa vào 115 lúc cận tết âm lịch như bây giờ. Đường xá vắng hoe không một bóng người nhưng trước cửa bệnh viện thì lúc nhúc người thân bệnh nhân bu đen bu đỏ để xin vào mà cán bộ bảo vệ đéo cho vào. Chú nằm được hai ngày thì bệnh viện trả về, chú nằm ở nhà được 10 ngày đến ngày thứ 11 là đúng mùng 1 tết chú mất. Nhà neo đơn đã chớ còn dịch bệnh không ai được thăm viếng, nhìn cái cảnh tang ma đìu hiu không ai viếng thăm chạnh lòng kinh khủng mấy tml ạ....Hơn nữa, chú bị bại liệt cả hai chân không di chuyển đi đâu cả 20 năm rồi nên khách viếng chủ yếu là vài người hàng xóm trong chung cư đến đốt nén nhang mà thôi.
Dù chỉ là rể nhưng ở trong hoàn cảnh thấy như vậy cũng thương tâm lắm, vợ tao nó cứ ôm khóc suốt....
P.s: câu chuyện của chú tao không tiện đưa hình ảnh lên, nhưng hứa hẹn những câu chuyện khác có hình ảnh minh hoạ sống động. Thanks mấy tml đóng góp câu chuyện cho thêm phần rùng rợn.
Tao mở bát trước câu chuyện của tao.
Thời điểm tâm dịch, phong toả 14 ngày nghiêm ngặt ai ở đâu thì ở đó không được nhúc cmn nhích thì ông chú vợ đột quỵ phải đưa vào 115 lúc cận tết âm lịch như bây giờ. Đường xá vắng hoe không một bóng người nhưng trước cửa bệnh viện thì lúc nhúc người thân bệnh nhân bu đen bu đỏ để xin vào mà cán bộ bảo vệ đéo cho vào. Chú nằm được hai ngày thì bệnh viện trả về, chú nằm ở nhà được 10 ngày đến ngày thứ 11 là đúng mùng 1 tết chú mất. Nhà neo đơn đã chớ còn dịch bệnh không ai được thăm viếng, nhìn cái cảnh tang ma đìu hiu không ai viếng thăm chạnh lòng kinh khủng mấy tml ạ....Hơn nữa, chú bị bại liệt cả hai chân không di chuyển đi đâu cả 20 năm rồi nên khách viếng chủ yếu là vài người hàng xóm trong chung cư đến đốt nén nhang mà thôi.
Dù chỉ là rể nhưng ở trong hoàn cảnh thấy như vậy cũng thương tâm lắm, vợ tao nó cứ ôm khóc suốt....
P.s: câu chuyện của chú tao không tiện đưa hình ảnh lên, nhưng hứa hẹn những câu chuyện khác có hình ảnh minh hoạ sống động. Thanks mấy tml đóng góp câu chuyện cho thêm phần rùng rợn.