Live Tao tu tập theo hình thức ngồi thiền , trì chú , niệm Phật gì đều bị chướng đến phát điên cái đầu ! Giờ chỉ dám đi chùa cúng dường rồi khấn bình an th

mọi thứ đều thay đổi kể cả sự cảm nhận của 5 giác quan, đến cả tâm của hành giả của biến đổi, và đến người quan sát cũng biến đổi. Vậy thì rõ ràng cái luân lý của Đức Phật là phù hợp, khi hành giả luyện tập đến mức cái ngã không còn, cái ngã không còn thì không có gì biến đổi thêm được nữa.
vậy lúc đó cái sự tiếp nhận là hoàn toàn không thông qua lăng kính gì nữa, vậy thế giới mới thực sự hiện ra trong sự biến đổi của chính nó. ( vậy ở đây lại dính mắc một cái mâu thuẫn đó là nếu không có lăng kính thì cái gì nhìn nhận thế giới thực sự hiện ra. Vậy thì sự ghi nhận này vốn dĩ nó không phải là sự ghi nhận nữa mà đó là hoà vào với cái biến đổi đó, nhưng nếu hoà hợp thì phải có cái gì đó hoà hợp lại rơi vào tiếp một cái mâu thuẫn đó là phải có cái gì đó hoà hợp, nó lại mâu thuẫn với vô ngã, nhưng nếu coi vô ngã là một phương pháp thì nó lại giải quyết được cái mâu thuẫn này)

bro đừng nói với tui là tồn tại mâu thuẫn trong triết lý nền tảng của bất cứ một nhà hiền triết nào sẽ dẫn đến sự nhìn nhận bản chất của vấn đề. Mọi thứ có thể giải đáp phải được giải đáp, nếu nó liên quan đến sự tu tập, và mọi sự mâu thuẫn tự thân của giáo lý đều đem đến sai lầm trong tu học. Bro chấp nhận điều này với mình chứ.

bro có thể chia sẻ tri kiến của mình về vấn đề này được không.
Vô ngã ko phải là ko có j nhé mà là mọi thứ phải nương tựa vào nhau chứ ko tách rời ra tồn tại riêng lẻ độc lập dc.
 
Chả hiểu kiểu gì tao càng giữ giới tu tập thì càng bị hoàn cảnh làm cho điên đầu . Tu pháp nào cũng thế ngồi thiền , trì chú , niệm Phật cũng bị hết . Giờ tao chỉ dám đi chùa cúng dường , khấn bình an thôi ! Có thằng nào bị vậy không

Tu luyện ko dễ đâu. Chỉ là nó xảy ra ở phần tinh thần vô hình nên khó giải thích.
Một cách cơ bản tôi được dạy thì khi một cá nhân muốn đi lên thì ở trên muốn đưa lên nhưng ông phải tự bứt phá đc các lực ở tầng hiện tại của mình.
Trong tu luyện thì có cả những thế lực vô hình tại tầng này cũng sẽ muốn cản trở ông.
Cái đó cũng là duyên nợ của ông thôi. Chứ vũ trụ này ko có gì là vô duyên vô cớ.
Ông Thích Minh Tuệ có kể chuyện này đó, chỉ là nghe kể chuyện thường giản dị bình thường người chưa có kinh nghiệm ko hiểu dc hết ý.

Vậy nên tu luyện muốn thành tựu đa phần cần Sư phụ bảo hộ. Các Chính Pháp lớn chỉ cần học Pháp sẽ có pháp thân Sư Phụ theo bảo hộ.
 
Chả hiểu kiểu gì tao càng giữ giới tu tập thì càng bị hoàn cảnh làm cho điên đầu . Tu pháp nào cũng thế ngồi thiền , trì chú , niệm Phật cũng bị hết . Giờ tao chỉ dám đi chùa cúng dường , khấn bình an thôi ! Có thằng nào bị vậy không
Mày nói rõ xem "bị hoàn cảnh làm cho điên đầu" là như thế nào? Là khi mày hành thiền/niệm Phật đầu bị vọng tưởng, đau đớn? Hoặc mày càng tu tập thì những chuyện xấu/tiêu cực trong cuộc sống xảy ra với mày nhiều hơn? Nói rõ bệnh thì mới chữa được.
 
mọi thứ đều thay đổi kể cả sự cảm nhận của 5 giác quan, đến cả tâm của hành giả của biến đổi, và đến người quan sát cũng biến đổi. Vậy thì rõ ràng cái luân lý của Đức Phật là phù hợp, khi hành giả luyện tập đến mức cái ngã không còn, cái ngã không còn thì không có gì biến đổi thêm được nữa.
vậy lúc đó cái sự tiếp nhận là hoàn toàn không thông qua lăng kính gì nữa, vậy thế giới mới thực sự hiện ra trong sự biến đổi của chính nó. ( vậy ở đây lại dính mắc một cái mâu thuẫn đó là nếu không có lăng kính thì cái gì nhìn nhận thế giới thực sự hiện ra. Vậy thì sự ghi nhận này vốn dĩ nó không phải là sự ghi nhận nữa mà đó là hoà vào với cái biến đổi đó, nhưng nếu hoà hợp thì phải có cái gì đó hoà hợp lại rơi vào tiếp một cái mâu thuẫn đó là phải có cái gì đó hoà hợp, nó lại mâu thuẫn với vô ngã, nhưng nếu coi vô ngã là một phương pháp thì nó lại giải quyết được cái mâu thuẫn này)

bro đừng nói với tui là tồn tại mâu thuẫn trong triết lý nền tảng của bất cứ một nhà hiền triết nào sẽ dẫn đến sự nhìn nhận bản chất của vấn đề. Mọi thứ có thể giải đáp phải được giải đáp, nếu nó liên quan đến sự tu tập, và mọi sự mâu thuẫn tự thân của giáo lý đều đem đến sai lầm trong tu học. Bro chấp nhận điều này với mình chứ.

bro có thể chia sẻ tri kiến của mình về vấn đề này được không.
Mày nói lằng ngoằng quá nên tao cũng ko hiểu ý của mày cụ thể là gì. Mọi thứ biến đổi là Vô Thường. Vô Ngã là ko chấp vào cái j nữa.
Khi đã hiểu thấu đc Vô Thường, Vô Ngã thì nhìn nhận thế giới thực như những gì nó đang diễn ra thôi. Bình thường thấy nó nhưng lại hiểu sai về nó, lại suy diễn linh tinh. Thì bây giờ thấy nó, biết nó thôi.

Cái tao trả lời có đúng ý mày hỏi ko? hay là cái j?
 
Vô ngã ko phải là ko có j nhé mà là mọi thứ phải nương tựa vào nhau chứ ko tách rời ra tồn tại riêng lẻ độc lập dc.
bro lại đi từ một danh từ này sang một danh từ khác.

mọi thứ phải nương tựa vào nhau, vậy mọi thứ này được xem xét tổng thể như thế nào. Thí dụ: mình sinh ra đời thì có ảnh hưởng đến sự ra đời của một đứa trẻ ở phương tây.
Mọi thứ được suy xét như một tổng thể như thế phải chăng là một ảo tưởng?

vậy phải điều chỉnh lại rằng một thực thể là một tập hợp của nhiều nguyên nhân từ quá khứ, đến hiện tại... và bởi vì nó là một sự tập hợp nên sự tìm tòi một nguyên nhân duy nhất bất biến kiên cố tạo nên nó là một sự ảo tưởng và phi lý??

vậy vô ngã là dịch bị sai cái nghĩa khi chuyển đổi ngôn ngữ?

Bro nghĩ sao về vấn đề này?
 
Mày nói rõ xem "bị hoàn cảnh làm cho điên đầu" là như thế nào? Là khi mày hành thiền/niệm Phật đầu bị vọng tưởng, đau đớn? Hoặc mày càng tu tập thì những chuyện xấu/tiêu cực trong cuộc sống xảy ra với mày nhiều hơn? Nói rõ bệnh thì mới chữa được.
Nó bị nằm mơ, gặp ác mộng, bị bóng đè :D
 
Mày nói lằng ngoằng quá nên tao cũng ko hiểu ý của mày cụ thể là gì. Mọi thứ biến đổi là Vô Thường. Vô Ngã là ko chấp vào cái j nữa.
Khi đã hiểu thấu đc Vô Thường, Vô Ngã thì nhìn nhận thế giới thực như những gì nó đang diễn ra thôi. Bình thường thấy nó nhưng lại hiểu sai về nó, lại suy diễn linh tinh. Thì bây giờ thấy nó, biết nó thôi.

Cái tao trả lời có đúng ý mày hỏi ko? hay là cái j?
ý của t đó là thấu được vô thường, bởi mọi sự vật sự việc đều biến đổi

vô ngã m nói đến là không chấp vào, không chấp vào có nghĩa là không quan tâm đến sự biến đổi đó, hay hiểu rõ sự biến đổi đó?

nếu không quan tâm đến sự biến đổi đó thì t nghĩ không cần phải tu nữa nhỉ

ở đây có lẽ là hiểu rõ sự biến đổi của mọi xung quanh bao gồm cả bản thân của m nữa

mà xem xét trên khía cạnh bản thân của m cũng là một sự biến đổi không cố định, kể cả cái cảm giác của m bằng 5 giác quan cũng thay đổi và biến đổi và hơn thế nữa đó là tâm của m cũng biến đổi và suy chuyển, thì cái nhận biết cái thấy đó của m có bị sai lạc hay không.

" giải thích thêm nhé: m dùng một cái luôn biến đổi, để cảm ngộ một cái luôn biến đổi thì m có bị rơi vào sai lạc hay là không, và nếu nó sai khác thì sao m có thể nhận thấy nó sai khác"
t ví dụ nhé: m đứng yên trên mặt đất quan sát 1 cái xe đang chạy trên đường, m đo được vận tốc của nó là 50 km/h, nhưng khi m di chuyển cùng chiều, cùng phương với nó với vận tộc 20 km/h thì m sẽ có vận tốc của cái xe đó là 30km/h. Rõ ràng m đã thấy cái xe chạy với một vận tốc khác khi m đứng yên và khi m chuyển động.

ý của t là như thế
 
bro lại đi từ một danh từ này sang một danh từ khác.

mọi thứ phải nương tựa vào nhau, vậy mọi thứ này được xem xét tổng thể như thế nào. Thí dụ: mình sinh ra đời thì có ảnh hưởng đến sự ra đời của một đứa trẻ ở phương tây.
Mọi thứ được suy xét như một tổng thể như thế phải chăng là một ảo tưởng?

vậy phải điều chỉnh lại rằng một thực thể là một tập hợp của nhiều nguyên nhân từ quá khứ, đến hiện tại... và bởi vì nó là một sự tập hợp nên sự tìm tòi một nguyên nhân duy nhất bất biến kiên cố tạo nên nó là một sự ảo tưởng và phi lý??

vậy vô ngã là dịch bị sai cái nghĩa khi chuyển đổi ngôn ngữ?

Bro nghĩ sao về vấn đề này?
Tôi cũng ko biết mọi người dịch và hiểu vô ngã là thế nào, như tôi hiểu thì đã nói ở trên. Tất nhiên ko tồn tại mối quan hệ 1 nhân - 1 quả vì như vậy nó cũng là thường hằng rồi.
 
Tôi cũng ko biết mọi người dịch và hiểu vô ngã là thế nào, như tôi hiểu thì đã nói ở trên. Tất nhiên ko tồn tại mối quan hệ 1 nhân - 1 quả vì như vậy nó cũng là thường hằng rồi.
cảm ơn bro đã chia sẻ kiến thức.
sự tường tận những triết lý dù là nhỏ nhất sẽ đem đến niềm tin kiến cố vào phương pháp của vị thầy đã dạy
khi tri thức đó giải thích được những thứ cần giải thích, không mắc một lỗi mâu thuẫn tự thân nào của nó, thì có thể khẳng định, nền tảng đó là đúng đắn.
không có chỗ cho một niềm tin mù quáng, không có chỗ cho một niềm tin dẫn đến thành quả mà ở đó chỉ có những sự khẳng định dựa trên nỗi sợ hãi, dựa trên yếu tố huyền bí, dựa trên thứ chưa được hiểu rõ, dựa trên sự truyền trao kiến thức từ bậc tiền nhân...

Bro thấy quan điểm trên như thế nào????
 
đúng, sư huynh nói chính xoácccc

m học giáo ní đi, biết 123 a bờ cờ rùi hẵn nhao nhao vào thiền
chứ ko là ko ra con giáp gì hết á
m đi thử mấy khóa tu thiền 7-10 có thiền sư cho m trình pháp
tu càng cao mà đc certified rùi á, ma nó khảo là có. mà căn cơ lên tới đó ko phải nhắm mắt lim dim, thấy ớn lạnh trg người, thấy này nọ đồ đâu. nào lên tới đó là m tự biết à.

còn giờ t cũng ko hơn gì m, đc cái t giờ siêng học giáo lý cơ bản, xây cái nền mống oke cái đã. t ko vội. t cũng thiền bth, ko bị vấn đề như m nói.

còn mấy giấc mơ ngủ thấy ma quỷ này kia thì riêng, cái đó khác. t cũng bị rùi, mà ko lquan đến thiền.
Thiền chỉ tập trung vào đề mục
Thiền quán thì quan sát mọi thứ với góc nhìn của tam tướng.

Thì khó để mà dẫn đến điên loạn lắm.
Trừ khi không biết gì về thiền, thực hành mấy cái thiền trà, thiền ca, thiền ôm, thiền nắm tay, đạp xe hay ngồi mở luân xa, lim dim tưởng tượng về các cõi siêu hình mới dẫn đến loạn trí nữa.
Mà đã tu thiền thì chỉ biết cảnh hiện tại, không có suy đoán, tưởng tượng, lôi kiến thức sách vở ra trong khi thiền.

Thiền chỉ ở các đề mục biến xứ kasina, hơi thở ... thì có thể ấn tướng/ ấn chứng (nimitta) sau một thời gian miên mật thực hành.
Đó là khi thành tựu ở một mức độ tương đối nào đó.
Còn cái gì cũng sơ cơ thì làm gì điên được.
 
Thiền chỉ tập trung vào đề mục
Thiền quán thì quan sát mọi thứ với góc nhìn của tam tướng.

Thì khó để mà dẫn đến điên loạn lắm.
Trừ khi không biết gì về thiền, thực hành mấy cái thiền trà, thiền ca, thiền ôm, thiền nắm tay, đạp xe hay ngồi mở luân xa, lim dim tưởng tượng về các cõi siêu hình mới dẫn đến loạn trí nữa.
Mà đã tu thiền thì chỉ biết cảnh hiện tại, không có suy đoán, tưởng tượng, lôi kiến thức sách vở ra trong khi thiền.

Thiền chỉ ở các đề mục biến xứ kasina, hơi thở ... thì có thể ấn tướng/ ấn chứng (nimitta) sau một thời gian miên mật thực hành.
Đó là khi thành tựu ở một mức độ tương đối nào đó.
Còn cái gì cũng sơ cơ thì làm gì điên được.
Đúng vậy

Giờ đa số các bạn xem thiền như một phương pháp chữa lành, thiền linh tinh không có cơ sở gì về nền tảng triết lý, cơ sở, rồi tri thức liên quan đến nó

Nẵm rõ vững chắc những điều căn bản, tăng trưởng niềm tin vào lời dạy của vị thầy, lời dạy này là có ích lợi, không có mâu thuẫn tự thân, các vấn đề được làm rõ ràng, các câu hỏi cần trả lời phải được trả lời một cách hợp lý thì chẳng có lý do gì để bị điên loạn cả.
 
Chấm cái . Đang bận bán vàng :vozvn (7):
Wev3To.jpg
m có em gái gì không thế??? anh vợ của t. hahaha
 
Thiền chỉ tập trung vào đề mục
Thiền quán thì quan sát mọi thứ với góc nhìn của tam tướng.

Thì khó để mà dẫn đến điên loạn lắm.
Trừ khi không biết gì về thiền, thực hành mấy cái thiền trà, thiền ca, thiền ôm, thiền nắm tay, đạp xe hay ngồi mở luân xa, lim dim tưởng tượng về các cõi siêu hình mới dẫn đến loạn trí nữa.
Mà đã tu thiền thì chỉ biết cảnh hiện tại, không có suy đoán, tưởng tượng, lôi kiến thức sách vở ra trong khi thiền.

Thiền chỉ ở các đề mục biến xứ kasina, hơi thở ... thì có thể ấn tướng/ ấn chứng (nimitta) sau một thời gian miên mật thực hành.
Đó là khi thành tựu ở một mức độ tương đối nào đó.
Còn cái gì cũng sơ cơ thì làm gì điên được.
Ai bảo mày thế. Thiền rất dễ dẫn tới điên loạn nhé.

Thế nên khi tìm hiểu về Thiền mới có những khái niệm: Nhất Tâm Bất Loạn - Tẩu Hỏa Nhập Ma. Thiền là đưa Tâm của mày về trạng thái tĩnh lặng, mà bản chất cái Tâm nó mày nó lại động. Nên rõ ràng là có sự xung đột ở đây. Khi tĩnh lặng như vậy, tâm của mày chỉ ở 1 mình như vậy mà lại bị "động tâm" thì nó rất dễ xuất hiện những cái siêu nhiên, xuất hiện những hiện tượng lạ...

Ngày xưa xem phim chưởng hay nghe câu: Gặp Phật Giết Phật, Gặp Ma Giết Ma. Thì sau này khi tìm hiểu về Thiền tao mới biết nó là xuất hiện khi ngồi Thiền đó. Người ngồi Thiền sẽ rất dễ gặp Ma Cảnh, gặp Phật, gặp Ma, gặp Người Thân Đã Khuất, gặp Quỷ Thần Thánh.... Đúng chưa? Nếu đạo Tâm ko vững thì dễ sinh hoang tưởng (Sợ hãi hoặc vui mừng...) Nếu ko thoát ra đc mà cứ bám theo nó, cứ đi theo nó... thì chả Điên :D
 
Ai bảo mày thế. Thiền rất dễ dẫn tới điên loạn nhé.

Thế nên khi tìm hiểu về Thiền mới có những khái niệm: Nhất Tâm Bất Loạn - Tẩu Hỏa Nhập Ma. Thiền là đưa Tâm của mày về trạng thái tĩnh lặng, mà bản chất cái Tâm nó mày nó lại động. Nên rõ ràng là có sự xung đột ở đây. Khi tĩnh lặng như vậy, tâm của mày chỉ ở 1 mình như vậy mà lại bị "động tâm" thì nó rất dễ xuất hiện những cái siêu nhiên, xuất hiện những hiện tượng lạ...

Ngày xưa xem phim chưởng hay nghe câu: Gặp Phật Giết Phật, Gặp Ma Giết Ma. Thì sau này khi tìm hiểu về Thiền tao mới biết nó là xuất hiện khi ngồi Thiền đó. Người ngồi Thiền sẽ rất dễ gặp Ma Cảnh, gặp Phật, gặp Ma. Đúng chưa? Nếu đạo Tâm ko vững thì dễ sinh hoang tưởng (Sợ hãi hoặc vui mừng...) Nếu ko thoát ra đc mà cứ bám theo nó, cứ đi theo nó... thì chả Điên :D
Xem phim ít thôi, nghiên cứu nhiều sẽ nhận thấy điên là do mình, không phải do thiền.
 
ý của t đó là thấu được vô thường, bởi mọi sự vật sự việc đều biến đổi

vô ngã m nói đến là không chấp vào, không chấp vào có nghĩa là không quan tâm đến sự biến đổi đó, hay hiểu rõ sự biến đổi đó?

nếu không quan tâm đến sự biến đổi đó thì t nghĩ không cần phải tu nữa nhỉ

ở đây có lẽ là hiểu rõ sự biến đổi của mọi xung quanh bao gồm cả bản thân của m nữa

mà xem xét trên khía cạnh bản thân của m cũng là một sự biến đổi không cố định, kể cả cái cảm giác của m bằng 5 giác quan cũng thay đổi và biến đổi và hơn thế nữa đó là tâm của m cũng biến đổi và suy chuyển, thì cái nhận biết cái thấy đó của m có bị sai lạc hay không.

" giải thích thêm nhé: m dùng một cái luôn biến đổi, để cảm ngộ một cái luôn biến đổi thì m có bị rơi vào sai lạc hay là không, và nếu nó sai khác thì sao m có thể nhận thấy nó sai khác"
t ví dụ nhé: m đứng yên trên mặt đất quan sát 1 cái xe đang chạy trên đường, m đo được vận tốc của nó là 50 km/h, nhưng khi m di chuyển cùng chiều, cùng phương với nó với vận tộc 20 km/h thì m sẽ có vận tốc của cái xe đó là 30km/h. Rõ ràng m đã thấy cái xe chạy với một vận tốc khác khi m đứng yên và khi m chuyển động.

ý của t là như thế
vô ngã m nói đến là không chấp vào, không chấp vào có nghĩa là không quan tâm đến sự biến đổi đó, hay hiểu rõ sự biến đổi đó?
==> Vô ngã là hiểu rõ bản chất, hiển rõ sự biến đổi đó để không chấp vào 1 cái j cả. Vì nếu chấp vào sẽ bị sai. Chứ ko phải ko quan tâm đến nó.

Xem xét trên khía cạnh bản thân của m cũng là một sự biến đổi không cố định, kể cả cái cảm giác của m bằng 5 giác quan cũng thay đổi và biến đổi và hơn thế nữa đó là tâm của m cũng biến đổi và suy chuyển, thì cái nhận biết cái thấy đó của m có bị sai lạc hay không.
==> Mày nói cũng đúng đúng rồi đó. Chính bản thân mày cũng thay đổi, 5 giác quan và cái tâm của mày thay đổi ==> Nên mày phải dùng Trí Tuệ Bát Nhã để đánh giá sự vật sự việc. Chứ ko được dựa vào 5 giác quan hay sự hiểu biết của mày. Đúng chưa, đúng với cái thắc mắc của mày chưa?

Ý mày đang nói nếu dùng 5 giác quan để đánh giá thì ko đúng, Vì bản chất 5 giác quan đó nó cũng thay đổi. Thì đúng là như vậy mà. Nếu mày dùng Thân và Tâm của mày để đánh giá => Thì đó chính là đang Chấp vào Ngã còn gì, mày chấp vào cái Tôi còn gì.
 
Xem phim ít thôi, nghiên cứu nhiều sẽ nhận thấy điên là do mình, không phải do thiền.
Bố tổ thằng Ngu :)) Chắc mày ở nhà đóng cửa tự học nên Ngu :))

Các thầy dạy Thiền đều nói thế :)) Xem phim cái bố tổ thằng Ngu :)) Tao kể trc kia còn bé tao xem phim nghe vậy nhưng ko hiểu. Tao học Thiền thì các thầy giảng vậy đấy thằng Ngu ạ :))

Tu ngu như chó mà bày đặt :))
 
Bố tổ thằng Ngu :)) Chắc mày ở nhà đóng cửa tự học nên Ngu :))

Các thầy dạy Thiền đều nói thế :)) Xem phim cái bố tổ thằng Ngu :)) Tao kể trc kia còn bé tao xem phim nghe vậy nhưng ko hiểu. Tao học Thiền thì các thầy giảng vậy đấy thằng Ngu ạ :))

Tu ngu như chó mà bày đặt :))
Hết cứu !
 
mài có niệm al maney bak ma hom ko? ko niệm là dễ cút lắm =))
 
Vấn đề của thằng Thớt là đa số người Thiền đều gặp phải :)) Ngu óc chó ko đọc cmt từ trên xuống dưới à :)) Ở đây thiếu j người tu Thiền :)) Bọn nó đều xác nhận là có, dễ gặp phải, và bọn nó cũng trải qua rồi và vượt qua nó rồi :))

Chỉ có mày óc Chó mới nói: Thiền khó bị điên loạn thôi :)) Thế tao mới nói mày Tu ngu như Chó :)) Đến đức Phật còn gặp Ma Ba Tuần, còn rơi vào Ma Cảnh ... mà mày là Không :)) Lợn ngu :))

 

Có thể bạn quan tâm

Top