Cái này tao đã góp vốn với một công ty chuyên tổ chức sự kiện nên tao nắm khá rõ. Ngày xưa là em Trần Ly Ly làm. Có giá chung mẹ rồi nên khá nhanh và thoáng. Từ ngày thằng Phân bắc này lên nó vẫn ăn nhưng quy trình phức tạp hơn. Nó cho bọn cấp dưới là sở ra đớp. Khi nào báo đủ số nó mới duyệt. Nên cách ăn của Bắc đéo khác Ly là mấy. Nhưng sẽ rất khó cho bên tổ chức vì giá các show đéo cố định như xưa. Nên bọn sở nhân cơ hội vòi vĩnh thêm vì khoản nộp cho Bắc là cố định. Nên từ đó mọi rắc rối là do thằng sở này gây ra. Bắc luôn đóng vai giả ngây giả ngô đéo biết như trường hợp ở trên. Thực chất vẫn là đớp nhưng làm khổ doanh nghiệp hơn rất nhiều vì đéo có con số cụ thể
Chuẩn anh.
Là ăn chia không đều.
Là anh bắc không cụ thể con số.
Thôi thì bà hà mất tiền, lại còn bị truy tố/khởi tố.
Còn anh bắc thì có sống ổn hay không thì sau đại hội mới rõ.
Ở trong giới mới hiểu anh bẩn đến thế nào.
Anh lấy cứt chùi mặt người ta, cho truyền thông đánh mọi mặt trận với câu từ lừa đảo.
Anh khốn nạn lắm.
Tôi méo quen gì bà hà. Nhưng tôi chiến với cái thớt này, để bà hà mà có thi hành án xong xuôi, bà ra tù, bà đọc được bài này, bà khóc một trận, bà biết vẫn có nơi dám lột trần bản chất thằng bắc, để bà được vỗ về cơn đau mà tiếp tục sống tử tế.
Chứ tôi làm méo được gì anh bắc?. Tôi chỉ ra cái méo mó đặc thù của ngành thôi, đặc biệt là anh bắc, rất bắc kì, vừa thủ đoạn, vừa gia trưởng, vừa hà khắc, vừa rất tham. Anh muốn tất cả các bên đều phải chiều chuộng anh cơ. Nhưng mà xã hội đang đói như choá không chủ rồi, chả có show nữa mà lại quả cho anh đâu.