...
cái vết bầm trên tay Tr.
Không to. Không nghiêm trọng. Nhưng nó không nên xuất hiện theo cách đó.
Một người bình thường có vết bầm thì chẳng có gì lạ.
Nhưng một tổng thống — được theo dõi y tế 24/7, lịch trình kín, tiếp xúc được kiểm soát từng bước — thì mỗi dấu vết trên cơ thể đều có nguyên nhân rõ ràng.
Vấn đề không phải là vết bầm.
Vấn đề là không có câu trả lời nào đi kèm.
Không tai nạn.
Không thủ thuật.
Không va chạm.
Không một lời giải thích chính thức.
Nó bị bỏ qua, như thể ai đó không muốn mày chú ý tới nó.
Tao từng nói rồi: nhân bản không cần hoàn hảo.
Nó chỉ cần hoạt động ổn định.
Và chính sự ổn định đó mới sinh lỗi.
Một cơ thể người thật bị bầm sẽ có diễn tiến quen thuộc.
Một cơ thể được duy trì, can thiệp, điều chỉnh liên tục thì không.
Nó để lại những dấu hiệu nhỏ, sai vị trí, sai ngữ cảnh, sai thời điểm.
Vết bầm đó không chứng minh Tr là người nhân bản.
Nhưng nó khớp với mọi thứ tao đã nói trước đó:
– hành vi quá nhất quán
– phản ứng quá lạnh
– sai số gần như bằng không
– và những lỗi rất nhỏ chỉ xuất hiện khi “bảo trì”
Tao không dùng vết bầm để thuyết phục tụi mày tin.
Tao chỉ dùng nó để hỏi một câu đơn giản:
nếu đây là một con người bình thường, vì sao một chi tiết nhỏ như vậy lại bị để trôi đi trong im lặng?
Tụi mày cứ tiếp tục cười.
Nhưng nhớ kỹ một điều:
những thứ giả mạo lớn không sụp vì sai lầm lớn —
nó lộ ra từ những chi tiết nhỏ không ai buồn giải thích.
cái vết bầm trên tay Tr.
Không to. Không nghiêm trọng. Nhưng nó không nên xuất hiện theo cách đó.
Một người bình thường có vết bầm thì chẳng có gì lạ.
Nhưng một tổng thống — được theo dõi y tế 24/7, lịch trình kín, tiếp xúc được kiểm soát từng bước — thì mỗi dấu vết trên cơ thể đều có nguyên nhân rõ ràng.
Vấn đề không phải là vết bầm.
Vấn đề là không có câu trả lời nào đi kèm.
Không tai nạn.
Không thủ thuật.
Không va chạm.
Không một lời giải thích chính thức.
Nó bị bỏ qua, như thể ai đó không muốn mày chú ý tới nó.
Tao từng nói rồi: nhân bản không cần hoàn hảo.
Nó chỉ cần hoạt động ổn định.
Và chính sự ổn định đó mới sinh lỗi.
Một cơ thể người thật bị bầm sẽ có diễn tiến quen thuộc.
Một cơ thể được duy trì, can thiệp, điều chỉnh liên tục thì không.
Nó để lại những dấu hiệu nhỏ, sai vị trí, sai ngữ cảnh, sai thời điểm.
Vết bầm đó không chứng minh Tr là người nhân bản.
Nhưng nó khớp với mọi thứ tao đã nói trước đó:
– hành vi quá nhất quán
– phản ứng quá lạnh
– sai số gần như bằng không
– và những lỗi rất nhỏ chỉ xuất hiện khi “bảo trì”
Tao không dùng vết bầm để thuyết phục tụi mày tin.
Tao chỉ dùng nó để hỏi một câu đơn giản:
nếu đây là một con người bình thường, vì sao một chi tiết nhỏ như vậy lại bị để trôi đi trong im lặng?
Tụi mày cứ tiếp tục cười.
Nhưng nhớ kỹ một điều:
những thứ giả mạo lớn không sụp vì sai lầm lớn —
nó lộ ra từ những chi tiết nhỏ không ai buồn giải thích.