Độc tài là gì?

-Sau vụ Mẽo đưa quân bắt sống Maudro ngay trên đất Venezuela. Lực lượng bò đỏ, bê hường, DLV, AK47.... chu chéo khắp nơi đòi Mỹ thả Maduro, đòi quyền tự do, dân chủ cho Venezuela, lên án Mỹ đế kịch liệt trên khắp cõi mạng. Tao có nhảy vào tát vỡ mồm mấy cháu bê hường và bảo các cháu là chỉ có mấy thằng độc tài như Nga, Triều Tiên, Trung Quốc, VN .... mới công nhận Maduro và chính phủ của Maduro. Thế là có mấy cháu nhảy ngược lên như bị chó dại cắn chỉ vì tao bảo VN là độc tài.

de1IGV6.jpg


tFjEjlZ.jpg


I- Để hiểu thế nào là độc tài thì phải có các tiêu chí rõ ràng.
-Việc xếp loại các quốc gia có chế độ "độc tài" (authoritarian) thường dựa trên các báo cáo thường niên của các tổ chức uy tín tại Mỹ và phương Tây như Economist Intelligence Unit (EIU), Freedom House, V-Dem Institute. Các tổ chức này đánh giá dựa trên nhiều tiêu chí: sự tự do bầu cử, quyền tự do ngôn luận, sự kiểm soát của quân đội/đảng phái và sự thượng tôn pháp luật. Dưới đây là các nhóm quốc gia thường bị xếp vào danh sách này:

1. Các quốc gia CS (Hệ thống một đảng)
Đây là nhóm các quốc gia mà phương Tây cho rằng thiếu sự cạnh tranh chính trị đa đảng:
-Trung Quốc: Được coi là quốc gia độc tài có tầm ảnh hưởng lớn nhất với hệ thống kiểm soát xã hội nghiêm ngặt.
-Việt Nam, Lào, Cuba: bị xếp vào nhóm "chế độ độc tài" (authoritarian regime) do duy trì mô hình một đảng duy nhất lãnh đạo.
-Triều Tiên: Luôn nằm ở vị trí thấp nhất trong các bảng xếp hạng về tự do và dân chủ.

2. Các quốc gia có lãnh đạo cầm quyền lâu năm
Nhóm này bao gồm các nước có bầu cử nhưng phương Tây cho rằng kết quả bị chi phối hoặc phe đối lập bị đàn áp:
-Nga: Dưới thời Putin, Nga bị phương Tây hạ cấp từ "chế độ lai" xuống "độc tài", đặc biệt là sau cuộc xung đột tại Ukraine.
-Belarus: Với sự cầm quyền của Tổng thống Alexander Lukashenko từ năm 1994.
-Campuchia: Dưới sự lãnh đạo lâu dài của Đảng Nhân dân Campuchia (CPP).

3. Các quốc gia Hồi giáo và Quân chủ chuyên chế
Nhiều quốc gia ở Trung Đông không có hệ thống bầu cử dân chủ theo kiểu phương Tây:
-Saudi Arabia, UAE, Qatar: Các quốc gia quân chủ nơi quyền lực tập trung vào hoàng gia.
-Iran: Chế độ thần quyền với quyền lực tối cao nằm trong tay Lãnh đạo tối cao (Ayatollah).
-Afghanistan: Dưới sự kiểm soát của Taliban (được coi là chế độ cực đoan).

4. Các quốc gia có bất ổn hoặc đảo chính quân sự
Myanmar:
Sau cuộc đảo chính quân sự năm 2021.
Nhiều quốc gia châu Phi: Như Mali, Niger, Chad, Sudan, và Eritrea (thường được gọi là "Bắc Triều Tiên của châu Phi")

-Bảng xếp hạng tiêu biểu (Theo EIU - Chỉ số Dân chủ)
Phương Tây thường chia thế giới thành 4 nhóm: Dân chủ đầy đủ, Dân chủ khiếm khuyết, Chế độ laiChế độ độc tài.
Đặc điểm chính của các quốc gia độc tài tiêu biểu.

Triều Tiên, Myanmar, Afghanistan: Kiểm soát tuyệt đối, không có quyền dân sự.
Trung Quốc, Việt Nam, Cuba: Một đảng lãnh đạo, kinh tế thị trường nhưng chính trị tập trung, không có đa nguyên.
Nga, Iran, Venezuela: Đàn áp phe đối lập, quyền lực tập trung vào cá nhân/nhóm nhỏ.
Saudi Arabia: Quân chủ chuyên chế, không có bầu cử quốc gia.

Wzo0wbJ.jpg


-Một lưu ý quan trọng về tính khách quan:
Các khái niệm như "độc tài" hay "dân chủ" thường mang tính định hướng chính trị.
-Phía Mỹ và phương Tây: Nhấn mạnh vào quyền bầu cử đa đảng và tự do cá nhân.
-Phía các quốc gia bị xếp loại (như Trung Quốc, Việt Nam): Thường phản đối cách xếp loại này. Họ cho rằng mỗi quốc gia có quyền lựa chọn con đường phát triển phù hợp với lịch sử, văn hóa và ưu tiên sự ổn định để phát triển kinh tế hơn là mô hình đa đảng kiểu phương Tây.

-Chấm điểm theo Freedom House
Tổ chức Freedom House (trụ sở tại Mỹ) đánh giá mức độ tự do của các quốc gia dựa trên bộ chỉ số Quyền Chính trịQuyền Dân sự, được xây dựng từ Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền năm 1948 cho đến tận năm 2026, hệ thống chấm điểm của Freedom House vẫn duy trì cấu trúc cốt lõi sau:

1ewesmR.jpg


1. Cơ cấu điểm số (Tổng 100 điểm)
Mỗi quốc gia được đánh giá qua 25 chỉ số (dưới dạng các câu hỏi khảo sát), mỗi chỉ số chấm từ 0 đến 4 điểm:

Quyền Chính trị (Tối đa 40 điểm): Bao gồm 10 chỉ số chia làm 3 nhóm:
-Quá trình bầu cử: Bầu cử có tự do, công bằng và đại diện cho ý chí người dân không?
-Đa nguyên và tham chính: Các đảng đối lập có cơ hội thực tế để giành quyền lực không?
-Hoạt động của chính phủ: Chính phủ có hoạt động minh bạch và không tham nhũng không?

Quyền Dân sự (Tối đa 60 điểm): Bao gồm 15 chỉ số chia làm 4 nhóm:
-Tự do ngôn luận và tôn giáo: Báo chí có độc lập và quyền thờ phụng có được đảm bảo?
-Quyền liên kết và tổ chức: Các tổ chức phi chính phủ và công đoàn có được hoạt động tự do?
-Thượng tôn pháp luật: Hệ thống tư pháp có độc lập và bình đẳng trước pháp luật không?
-Tự do cá nhân và quyền riêng tư: Quyền đi lại, sở hữu tài sản và lựa chọn cuộc sống cá nhân.

2. Xếp loại trạng thái tự do
Dựa trên tổng điểm tích lũy, Freedom House xếp các quốc gia vào 3 nhóm chính:
-Tự do (Free): Các quốc gia có sự bảo vệ mạnh mẽ cho cả quyền chính trị và dân sự.
-Tự do một phần (Partly Free): Có những hạn chế nhất định về quyền lợi hoặc sự tham chính.
-Không tự do (Not Free): Các quyền cơ bản bị đàn áp nghiêm ngặt hoặc không tồn tại.

3. Phương pháp đánh giá
-Nguồn dữ liệu: Điểm số được tổng hợp bởi một đội ngũ chuyên gia và nhà phân tích thông qua tin tức, báo cáo hàn lâm, nghiên cứu thực địa và các tổ chức phi chính phủ.
-Điểm trừ đặc biệt: Có một câu hỏi tùy nghi cho phép trừ tối đa 4 điểm đối với các hành vi cưỡng bức thay đổi cấu trúc nhân chủng (thanh trừng sắc tộc).
-Thực thi thực tế: Freedom House nhấn mạnh vào việc đánh giá các quyền tự do mà người dân thực tế được hưởng, thay vì chỉ dựa trên các quy định được viết trong luật pháp hay hiến pháp.
-Các quốc gia bị xếp vào nhóm "Độc tài" thường là những nước có điểm số thấp ở cả hai hạng mục, đặc biệt là thiếu sự cạnh tranh chính trị đa đảng và kiểm soát chặt chẽ quyền tự do ngôn luận.

Freedom House - tổ chức uy tín tại Mỹ chuyên xếp hạng quyền tự do toàn cầu. Báo cáo Tự do Thế giới (Freedom in the World) đánh giá các quốc gia trên thang điểm 100 (điểm càng cao càng tự do).
-Tự do (Free): Thường từ 70 - 100 điểm.
-Tự do một phần (Partly Free): Thường từ 35 - 69 điểm.
-Không tự do (Not Free): Thường dưới 35 điểm.

Kwf7sd.jpg


II- Những quốc gia độc tài
Dưới đây là điểm số cụ thể của các quốc gia mà Mỹ và phương Tây thường xếp vào nhóm "Không tự do" (Not Free) hoặc có chế độ độc tài:

1. Nhóm điểm số thấp nhất thế giới (Dưới 10 điểm)
Đây là những quốc gia bị coi là áp đặt sự kiểm soát tuyệt đối:
Tây Tạng (Trung Quốc): 0/100
Syria: 1/100
Nam Sudan: 1/100
Turkmenistan: 2/100
Triều Tiên: 3/100
Eritrea: 3/100
Tây Sahara: 4/100
Trung Phi: 5/100
Afghanistan: 6/100 (Giảm mạnh sau khi Taliban nắm quyền)

2. Nhóm các cường quốc và quốc gia có tầm ảnh hưởng
Các quốc gia này thường bị Mỹ chỉ trích mạnh mẽ về vấn đề dân chủ:
Saudi Arabia: 8/100 (Xếp loại: Không tự do)
Belarus: 8/100 (Xếp loại: Không tự do)
Myanmar: 8/100 (Không tự do)
Trung Quốc: 9/100 (Xếp loại: Không tự do)
Iran: 11/100 (Xếp loại: Không tự do)
Nga: 13/100 (Xếp loại: Không tự do)
Cuba: 12/100 (Xếp loại: Không tự do)
Lào: 13/100 (Xếp loại: Không tự do)
Việt Nam: 19/100 (Xếp loại: Không tự do) - Dữ liệu chi tiết về Việt Nam trên Freedom House
Campuchia: 23/100 (Không tự do)

3. Cách Mỹ sử dụng điểm số này
Chính phủ Mỹ thường dựa vào các báo cáo này để:
-Áp đặt lệnh trừng phạt: Đối với các cá nhân hoặc tổ chức vi phạm nhân quyền theo Đạo luật Magnitsky.
-Xét duyệt viện trợ: Thông qua tổ chức Millennium Challenge Corporation (MCC), quốc gia phải đạt điểm số dân chủ nhất định mới được nhận hỗ trợ.
-Lời mời hội nghị: Điểm số này quyết định việc một quốc gia có được mời tham dự Hội nghị Thượng đỉnh vì Dân chủ do Tổng thống Mỹ chủ trì hay không.

Chi tiết đánh giá các quốc gia xem tại link dưới đây.


Cph7CWi.jpg


Đối với việc xác định "Độc tài" (Authoritarian):
Các tổ chức nghiên cứu chính trị như Economist Intelligence Unit (EIU) có thang điểm riêng (0-10) để phân loại chế độ:
Dân chủ đầy đủ: 8.01 – 10 điểm.
Dân chủ khiếm khuyết: 6.01 – 8 điểm.
Chế độ lai (Hybrid): 4.01 – 6 điểm.
Chế độ độc tài (Authoritarian): Dưới 4.0 điểm.
Việt Nam thường được EIU chấm khoảng 2.7 - 3.0 điểm trong nhóm này

III- Chi tiết chấm điểm các tiêu chí của độc tài CS Việt Nam (Theo Freedom House)
Trong báo cáo gần nhất, Việt Nam đạt tổng cộng 19/100 điểm (Xếp loại: Không tự do). Điểm số này được chia thành 2 phần chính:

A. Quyền Chính trị (Political Rights): 4/40 điểm
Phần này đánh giá khả năng người dân tham gia vào việc lựa chọn chính phủ.
-Quá trình bầu cử (1/12 điểm): Freedom House cho rằng các cuộc bầu cử tại Việt Nam do Đảng CS kiểm soát, không có sự cạnh tranh thực chất từ các ứng cử viên độc lập hoặc đảng đối lập.
-Sự đa nguyên và tham gia chính trị (2/16 điểm): Điểm số thấp do Việt Nam duy trì chế độ độc đảng. Các đảng đối lập không được phép hoạt động hợp pháp.
-Hoạt động của chính phủ (1/12 điểm): Ghi nhận nỗ lực chống tham nhũng (chiến dịch "đốt lò"), nhưng cho rằng sự thiếu minh bạch và thiếu sự giám sát của xã hội dân sự làm hạn chế hiệu quả thực chất.

B. Quyền Dân sự (Civil Liberties): 15/60 điểm
Phần này đánh giá các quyền tự do cá nhân và xã hội.
1-Tự do ngôn luận và niềm tin (4/16 điểm):
Báo chí:
Điểm thấp do nhà nước kiểm soát truyền thông chặt chẽ.
Tôn giáo: Có sự cải thiện nhưng vẫn bị giám sát đối với các nhóm chưa đăng ký.
Giáo dục: Bị kiểm soát về nội dung chính trị.
2-Quyền liên kết và tổ chức (1/12 điểm): Các tổ chức phi chính phủ (NGO) và công đoàn độc lập gặp nhiều khó khăn trong việc đăng ký và hoạt động.
3-Thượng tôn pháp luật (4/16 điểm): Hệ thống tư pháp bị cho là chịu ảnh hưởng của Đảng; quyền của bị cáo và điều kiện giam giữ còn nhiều vấn đề.
4-Tự do cá nhân (6/16 điểm): Đây là mục Việt Nam có điểm cao nhất. Người dân được tự do đi lại, sở hữu tài sản tư nhân và kinh doanh (trong khuôn khổ luật pháp). Đây là yếu tố giúp Việt Nam không bị rơi xuống nhóm điểm cực thấp (như Triều Tiên).

rpIU2C.jpg


Tóm tắt lý do VN bị chấm điểm thấp
Theo quan điểm của các tổ chức phương Tây này, Việt Nam bị mất điểm chủ yếu ở:
-Sự độc tôn của một đảng duy nhất.
-Sự kiểm soát internet và mạng xã hội
(Luật An ninh mạng).
-Việc bắt giữ các nhà hoạt động hoặc những người bất đồng chính kiến.

-Tuy nhiên, chính phủ độc tài CS Việt Nam thường bác bỏ các bảng xếp hạng này, cho rằng chúng mang tính phiến diện, áp đặt tiêu chuẩn phương Tây và không phản ánh đúng sự ổn định chính trị cũng như quyền thụ hưởng kinh tế của người dân. Nói chung, theo ý của các cụ trên triều đình thì: bố mày dân chủ theo kiểu CS, đéo cần phải xét theo tiêu chí của bọn Mỹ đế, tây lông chúng mày. Chẳng hạn, ai đưa ra ý kiến trái chiều thì các bố lùa bò đỏ lên mạng chửi bới xong thấy thằng nào phản động quá thì bố mày lôi cổ bắt về đóng 7 củ rưỡi... OK chưa?

2cSYL.webp


PrPgFRY.jpg


E0HmHd1.webp


Lời kết:
Nếu đem cái bài viết dài ngoằng và mang tính học thuật này ra để tranh luận với bò đỏ thì chắc chúng nó cũng không đọc đâu vì bọn đầu đất có hiểu cái mei gì đâu, chỉ nhăm nhăm vào chửi bới, hoặc cùng lắm thì đưa ra phản biện theo cái văn dân chủ giả cầy mà pác Chọng lú lúc còn sống hay mang ra khè dân. Nhưng thôi, tao cứ viết để đấy, biết đâu 1 ngày có vài con bò, vài thằng AK47 suốt ngày bưng bô kiếm cơm nhưng bị cướp đất, cướp nhà, bắt đầu sáng mắt ra thì quay lại nghiên cứu...

@pos @thelastcahuvi
@vuhaanh234qwe @Lee Kuan Yew @Hoàng Tử DiNa
 
Sửa lần cuối:
-Sau vụ Mẽo đưa quân bắt sống Maudro ngay trên đất Venezuela. Lực lượng bò đỏ, bê hường, DLV, AK47.... chu chéo khắp nơi đòi Mỹ thả Maduro, đòi quyền tự do, dân chủ cho Venezuela, lên án Mỹ đế kịch liệt trên khắp cõi mạng. Tao có nhảy vào tát vỡ mồm mấy cháu bê hường và bảo các cháu là chỉ có mấy thằng độc tài như Nga, Triều Tiên, Trung Quốc, VN .... mới công nhận Maduro và chính phủ của Maduro. Thế là có mấy cháu nhảy ngược lên như bị chó dại cắn chỉ vì tao bảo VN là độc tài.

de1IGV6.jpg


I- Để hiểu thế nào là độc tài thì phải có các tiêu chí rõ ràng.
-Việc xếp loại các quốc gia có chế độ "độc tài" (authoritarian) thường dựa trên các báo cáo thường niên của các tổ chức uy tín tại Mỹ và phương Tây như Economist Intelligence Unit (EIU), Freedom House, V-Dem Institute. Các tổ chức này đánh giá dựa trên nhiều tiêu chí: sự tự do bầu cử, quyền tự do ngôn luận, sự kiểm soát của quân đội/đảng phái và sự thượng tôn pháp luật. Dưới đây là các nhóm quốc gia thường bị xếp vào danh sách này:

1. Các quốc gia CS (Hệ thống một đảng)
Đây là nhóm các quốc gia mà phương Tây cho rằng thiếu sự cạnh tranh chính trị đa đảng:
-Trung Quốc: Được coi là quốc gia độc tài có tầm ảnh hưởng lớn nhất với hệ thống kiểm soát xã hội nghiêm ngặt.
-Việt Nam, Lào, Cuba: bị xếp vào nhóm "chế độ độc tài" (authoritarian regime) do duy trì mô hình một đảng duy nhất lãnh đạo.
-Triều Tiên: Luôn nằm ở vị trí thấp nhất trong các bảng xếp hạng về tự do và dân chủ.

2. Các quốc gia có lãnh đạo cầm quyền lâu năm
Nhóm này bao gồm các nước có bầu cử nhưng phương Tây cho rằng kết quả bị chi phối hoặc phe đối lập bị đàn áp:
-Nga: Dưới thời Putin, Nga bị phương Tây hạ cấp từ "chế độ lai" xuống "độc tài", đặc biệt là sau cuộc xung đột tại Ukraine.
-Belarus: Với sự cầm quyền của Tổng thống Alexander Lukashenko từ năm 1994.
-Campuchia: Dưới sự lãnh đạo lâu dài của Đảng Nhân dân Campuchia (CPP).

3. Các quốc gia Hồi giáo và Quân chủ chuyên chế
Nhiều quốc gia ở Trung Đông không có hệ thống bầu cử dân chủ theo kiểu phương Tây:
-Saudi Arabia, UAE, Qatar: Các quốc gia quân chủ nơi quyền lực tập trung vào hoàng gia.
-Iran: Chế độ thần quyền với quyền lực tối cao nằm trong tay Lãnh đạo tối cao (Ayatollah).
-Afghanistan: Dưới sự kiểm soát của Taliban (được coi là chế độ cực đoan).

4. Các quốc gia có bất ổn hoặc đảo chính quân sự
Myanmar:
Sau cuộc đảo chính quân sự năm 2021.
Nhiều quốc gia châu Phi: Như Mali, Niger, Chad, Sudan, và Eritrea (thường được gọi là "Bắc Triều Tiên của châu Phi")

-Bảng xếp hạng tiêu biểu (Theo EIU - Chỉ số Dân chủ)
Phương Tây thường chia thế giới thành 4 nhóm: Dân chủ đầy đủ, Dân chủ khiếm khuyết, Chế độ laiChế độ độc tài.
Đặc điểm chính của các quốc gia độc tài tiêu biểu.

Triều Tiên, Myanmar, Afghanistan: Kiểm soát tuyệt đối, không có quyền dân sự.
Trung Quốc, Việt Nam, Cuba: Một đảng lãnh đạo, kinh tế thị trường nhưng chính trị tập trung, không có đa nguyên.
Nga, Iran, Venezuela: Đàn áp phe đối lập, quyền lực tập trung vào cá nhân/nhóm nhỏ.
Saudi Arabia: Quân chủ chuyên chế, không có bầu cử quốc gia.

Wzo0wbJ.jpg


-Một lưu ý quan trọng về tính khách quan:
Các khái niệm như "độc tài" hay "dân chủ" thường mang tính định hướng chính trị.
-Phía Mỹ và phương Tây: Nhấn mạnh vào quyền bầu cử đa đảng và tự do cá nhân.
-Phía các quốc gia bị xếp loại (như Trung Quốc, Việt Nam): Thường phản đối cách xếp loại này. Họ cho rằng mỗi quốc gia có quyền lựa chọn con đường phát triển phù hợp với lịch sử, văn hóa và ưu tiên sự ổn định để phát triển kinh tế hơn là mô hình đa đảng kiểu phương Tây.

-Chấm điểm theo Freedom House
Tổ chức Freedom House (trụ sở tại Mỹ) đánh giá mức độ tự do của các quốc gia dựa trên bộ chỉ số Quyền Chính trịQuyền Dân sự, được xây dựng từ Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền năm 1948 cho đến tận năm 2026, hệ thống chấm điểm của Freedom House vẫn duy trì cấu trúc cốt lõi sau:

1ewesmR.jpg


1. Cơ cấu điểm số (Tổng 100 điểm)
Mỗi quốc gia được đánh giá qua 25 chỉ số (dưới dạng các câu hỏi khảo sát), mỗi chỉ số chấm từ 0 đến 4 điểm:

Quyền Chính trị (Tối đa 40 điểm): Bao gồm 10 chỉ số chia làm 3 nhóm:
-Quá trình bầu cử: Bầu cử có tự do, công bằng và đại diện cho ý chí người dân không?
-Đa nguyên và tham chính: Các đảng đối lập có cơ hội thực tế để giành quyền lực không?
-Hoạt động của chính phủ: Chính phủ có hoạt động minh bạch và không tham nhũng không?

Quyền Dân sự (Tối đa 60 điểm): Bao gồm 15 chỉ số chia làm 4 nhóm:
-Tự do ngôn luận và tôn giáo: Báo chí có độc lập và quyền thờ phụng có được đảm bảo?
-Quyền liên kết và tổ chức: Các tổ chức phi chính phủ và công đoàn có được hoạt động tự do?
-Thượng tôn pháp luật: Hệ thống tư pháp có độc lập và bình đẳng trước pháp luật không?
-Tự do cá nhân và quyền riêng tư: Quyền đi lại, sở hữu tài sản và lựa chọn cuộc sống cá nhân.

2. Xếp loại trạng thái tự do
Dựa trên tổng điểm tích lũy, Freedom House xếp các quốc gia vào 3 nhóm chính:
-Tự do (Free): Các quốc gia có sự bảo vệ mạnh mẽ cho cả quyền chính trị và dân sự.
-Tự do một phần (Partly Free): Có những hạn chế nhất định về quyền lợi hoặc sự tham chính.
-Không tự do (Not Free): Các quyền cơ bản bị đàn áp nghiêm ngặt hoặc không tồn tại.

3. Phương pháp đánh giá
-Nguồn dữ liệu: Điểm số được tổng hợp bởi một đội ngũ chuyên gia và nhà phân tích thông qua tin tức, báo cáo hàn lâm, nghiên cứu thực địa và các tổ chức phi chính phủ.
-Điểm trừ đặc biệt: Có một câu hỏi tùy nghi cho phép trừ tối đa 4 điểm đối với các hành vi cưỡng bức thay đổi cấu trúc nhân chủng (thanh trừng sắc tộc).
-Thực thi thực tế: Freedom House nhấn mạnh vào việc đánh giá các quyền tự do mà người dân thực tế được hưởng, thay vì chỉ dựa trên các quy định được viết trong luật pháp hay hiến pháp.
-Các quốc gia bị xếp vào nhóm "Độc tài" thường là những nước có điểm số thấp ở cả hai hạng mục, đặc biệt là thiếu sự cạnh tranh chính trị đa đảng và kiểm soát chặt chẽ quyền tự do ngôn luận.

Freedom House - tổ chức uy tín tại Mỹ chuyên xếp hạng quyền tự do toàn cầu. Báo cáo Tự do Thế giới (Freedom in the World) đánh giá các quốc gia trên thang điểm 100 (điểm càng cao càng tự do).
-Tự do (Free): Thường từ 70 - 100 điểm.
-Tự do một phần (Partly Free): Thường từ 35 - 69 điểm.
-Không tự do (Not Free): Thường dưới 35 điểm.

Kwf7sd.jpg


II- Những quốc gia độc tài
Dưới đây là điểm số cụ thể của các quốc gia mà Mỹ và phương Tây thường xếp vào nhóm "Không tự do" (Not Free) hoặc có chế độ độc tài:

1. Nhóm điểm số thấp nhất thế giới (Dưới 10 điểm)
Đây là những quốc gia bị coi là áp đặt sự kiểm soát tuyệt đối:
Tây Tạng (Trung Quốc): 0/100
Syria: 1/100
Nam Sudan: 1/100
Turkmenistan: 2/100
Triều Tiên: 3/100
Eritrea: 3/100
Tây Sahara: 4/100
Trung Phi: 5/100
Afghanistan: 6/100 (Giảm mạnh sau khi Taliban nắm quyền)

2. Nhóm các cường quốc và quốc gia có tầm ảnh hưởng
Các quốc gia này thường bị Mỹ chỉ trích mạnh mẽ về vấn đề dân chủ:
Saudi Arabia: 8/100 (Xếp loại: Không tự do)
Belarus: 8/100 (Xếp loại: Không tự do)
Myanmar: 8/100 (Không tự do)
Trung Quốc: 9/100 (Xếp loại: Không tự do)
Iran: 11/100 (Xếp loại: Không tự do)
Nga: 13/100 (Xếp loại: Không tự do)
Cuba: 12/100 (Xếp loại: Không tự do)
Lào: 13/100 (Xếp loại: Không tự do)
Việt Nam: 19/100 (Xếp loại: Không tự do) - Dữ liệu chi tiết về Việt Nam trên Freedom House
Campuchia: 23/100 (Không tự do)

3. Cách Mỹ sử dụng điểm số này
Chính phủ Mỹ thường dựa vào các báo cáo này để:
-Áp đặt lệnh trừng phạt: Đối với các cá nhân hoặc tổ chức vi phạm nhân quyền theo Đạo luật Magnitsky.
-Xét duyệt viện trợ: Thông qua tổ chức Millennium Challenge Corporation (MCC), quốc gia phải đạt điểm số dân chủ nhất định mới được nhận hỗ trợ.
-Lời mời hội nghị: Điểm số này quyết định việc một quốc gia có được mời tham dự Hội nghị Thượng đỉnh vì Dân chủ do Tổng thống Mỹ chủ trì hay không.

Chi tiết đánh giá các quốc gia xem tại link dưới đây.


Cph7CWi.jpg


Đối với việc xác định "Độc tài" (Authoritarian):
Các tổ chức nghiên cứu chính trị như Economist Intelligence Unit (EIU) có thang điểm riêng (0-10) để phân loại chế độ:
Dân chủ đầy đủ: 8.01 – 10 điểm.
Dân chủ khiếm khuyết: 6.01 – 8 điểm.
Chế độ lai (Hybrid): 4.01 – 6 điểm.
Chế độ độc tài (Authoritarian): Dưới 4.0 điểm.
Việt Nam thường được EIU chấm khoảng 2.7 - 3.0 điểm trong nhóm này

III- Chi tiết chấm điểm các tiêu chí của độc tài CS Việt Nam (Theo Freedom House)
Trong báo cáo gần nhất, Việt Nam đạt tổng cộng 19/100 điểm (Xếp loại: Không tự do). Điểm số này được chia thành 2 phần chính:

A. Quyền Chính trị (Political Rights): 4/40 điểm
Phần này đánh giá khả năng người dân tham gia vào việc lựa chọn chính phủ.
-Quá trình bầu cử (1/12 điểm): Freedom House cho rằng các cuộc bầu cử tại Việt Nam do Đảng ******** kiểm soát, không có sự cạnh tranh thực chất từ các ứng cử viên độc lập hoặc đảng đối lập.
-Sự đa nguyên và tham gia chính trị (2/16 điểm): Điểm số thấp do Việt Nam duy trì chế độ độc đảng. Các đảng đối lập không được phép hoạt động hợp pháp.
-Hoạt động của chính phủ (1/12 điểm): Ghi nhận nỗ lực chống tham nhũng (chiến dịch "đốt lò"), nhưng cho rằng sự thiếu minh bạch và thiếu sự giám sát của xã hội dân sự làm hạn chế hiệu quả thực chất.

B. Quyền Dân sự (Civil Liberties): 15/60 điểm
Phần này đánh giá các quyền tự do cá nhân và xã hội.
-Tự do ngôn luận và niềm tin (4/16 điểm):
-Báo chí:
Điểm thấp do nhà nước kiểm soát truyền thông chặt chẽ.
-Tôn giáo: Có sự cải thiện nhưng vẫn bị giám sát đối với các nhóm chưa đăng ký.
-Giáo dục: Bị kiểm soát về nội dung chính trị.
-Quyền liên kết và tổ chức (1/12 điểm): Các tổ chức phi chính phủ (NGO) và công đoàn độc lập gặp nhiều khó khăn trong việc đăng ký và hoạt động.
-Thượng tôn pháp luật (4/16 điểm): Hệ thống tư pháp bị cho là chịu ảnh hưởng của Đảng; quyền của bị cáo và điều kiện giam giữ còn nhiều vấn đề.
-Tự do cá nhân (6/16 điểm): Đây là mục Việt Nam có điểm cao nhất. Người dân được tự do đi lại, sở hữu tài sản tư nhân và kinh doanh (trong khuôn khổ luật pháp). Đây là yếu tố giúp Việt Nam không bị rơi xuống nhóm điểm cực thấp (như Triều Tiên).

rpIU2C.jpg


Tóm tắt lý do VN bị chấm điểm thấp
Theo quan điểm của các tổ chức phương Tây này, Việt Nam bị mất điểm chủ yếu ở:
-Sự độc tôn của một đảng duy nhất.
-Sự kiểm soát internet và mạng xã hội
(Luật An ninh mạng).
-Việc bắt giữ các nhà hoạt động hoặc những người bất đồng chính kiến.

-Tuy nhiên, chính phủ độc tài CS Việt Nam thường bác bỏ các bảng xếp hạng này, cho rằng chúng mang tính phiến diện, áp đặt tiêu chuẩn phương Tây và không phản ánh đúng sự ổn định chính trị cũng như quyền thụ hưởng kinh tế của người dân. Nói chung, theo ý của các cụ trên triều đình thì: bố mày dân chủ theo kiểu CS, đéo cần phải xét theo tiêu chí của bọn Mỹ đế, tây lông chúng mày. Chẳng hạn, ai đưa ra ý kiến trái chiều thì các bố lùa bò đỏ lên mạng chửi bới xong thấy thằng nào phản động quá thì bố mày bắt về đóng 7 củ rưỡi... OK chưa?

2cSYL.webp


Lời kết:
Nếu đem cái bài viết dài ngoằng và mang tính học thuật này ra để tranh luận với bò đỏ thì chắc chúng nó cũng không đọc đâu vì bọn đầu đất có hiểu cái mei gì đâu, chỉ nhăm nhăm vào chửi bới, hoặc cùng lắm thì đưa ra phản biện theo cái văn dân chủ mà pác Chọng lú lúc còn sống hay mang ra khè dân. Nhưng thôi, tao cứ viết để đấy, biết đâu 1 ngày có vài con bò, vài thằng AK47 suốt ngày bưng bô kiếm cơm nhưng bị cướp đất, cướp nhà, bắt đầu sáng mắt ra thì quay lại nghiên cứu...
Độc tài đơn là là vừa có độc đáo, vừa có tài, hơn hẳn đám dâm chủ, vừa hoang dâm lại phải quỳ gối trước tụi chủ. phân tích chi dài dòng mày, bọn cali, bò vàng khát nước nó không hiểu đâu.
 
-Sau vụ Mẽo đưa quân bắt sống Maudro ngay trên đất Venezuela. Lực lượng bò đỏ, bê hường, DLV, AK47.... chu chéo khắp nơi đòi Mỹ thả Maduro, đòi quyền tự do, dân chủ cho Venezuela, lên án Mỹ đế kịch liệt trên khắp cõi mạng. Tao có nhảy vào tát vỡ mồm mấy cháu bê hường và bảo các cháu là chỉ có mấy thằng độc tài như Nga, Triều Tiên, Trung Quốc, VN .... mới công nhận Maduro và chính phủ của Maduro. Thế là có mấy cháu nhảy ngược lên như bị chó dại cắn chỉ vì tao bảo VN là độc tài.

de1IGV6.jpg


I- Để hiểu thế nào là độc tài thì phải có các tiêu chí rõ ràng.
-Việc xếp loại các quốc gia có chế độ "độc tài" (authoritarian) thường dựa trên các báo cáo thường niên của các tổ chức uy tín tại Mỹ và phương Tây như Economist Intelligence Unit (EIU), Freedom House, V-Dem Institute. Các tổ chức này đánh giá dựa trên nhiều tiêu chí: sự tự do bầu cử, quyền tự do ngôn luận, sự kiểm soát của quân đội/đảng phái và sự thượng tôn pháp luật. Dưới đây là các nhóm quốc gia thường bị xếp vào danh sách này:

1. Các quốc gia CS (Hệ thống một đảng)
Đây là nhóm các quốc gia mà phương Tây cho rằng thiếu sự cạnh tranh chính trị đa đảng:
-Trung Quốc: Được coi là quốc gia độc tài có tầm ảnh hưởng lớn nhất với hệ thống kiểm soát xã hội nghiêm ngặt.
-Việt Nam, Lào, Cuba: bị xếp vào nhóm "chế độ độc tài" (authoritarian regime) do duy trì mô hình một đảng duy nhất lãnh đạo.
-Triều Tiên: Luôn nằm ở vị trí thấp nhất trong các bảng xếp hạng về tự do và dân chủ.

2. Các quốc gia có lãnh đạo cầm quyền lâu năm
Nhóm này bao gồm các nước có bầu cử nhưng phương Tây cho rằng kết quả bị chi phối hoặc phe đối lập bị đàn áp:
-Nga: Dưới thời Putin, Nga bị phương Tây hạ cấp từ "chế độ lai" xuống "độc tài", đặc biệt là sau cuộc xung đột tại Ukraine.
-Belarus: Với sự cầm quyền của Tổng thống Alexander Lukashenko từ năm 1994.
-Campuchia: Dưới sự lãnh đạo lâu dài của Đảng Nhân dân Campuchia (CPP).

3. Các quốc gia Hồi giáo và Quân chủ chuyên chế
Nhiều quốc gia ở Trung Đông không có hệ thống bầu cử dân chủ theo kiểu phương Tây:
-Saudi Arabia, UAE, Qatar: Các quốc gia quân chủ nơi quyền lực tập trung vào hoàng gia.
-Iran: Chế độ thần quyền với quyền lực tối cao nằm trong tay Lãnh đạo tối cao (Ayatollah).
-Afghanistan: Dưới sự kiểm soát của Taliban (được coi là chế độ cực đoan).

4. Các quốc gia có bất ổn hoặc đảo chính quân sự
Myanmar:
Sau cuộc đảo chính quân sự năm 2021.
Nhiều quốc gia châu Phi: Như Mali, Niger, Chad, Sudan, và Eritrea (thường được gọi là "Bắc Triều Tiên của châu Phi")

-Bảng xếp hạng tiêu biểu (Theo EIU - Chỉ số Dân chủ)
Phương Tây thường chia thế giới thành 4 nhóm: Dân chủ đầy đủ, Dân chủ khiếm khuyết, Chế độ laiChế độ độc tài.
Đặc điểm chính của các quốc gia độc tài tiêu biểu.

Triều Tiên, Myanmar, Afghanistan: Kiểm soát tuyệt đối, không có quyền dân sự.
Trung Quốc, Việt Nam, Cuba: Một đảng lãnh đạo, kinh tế thị trường nhưng chính trị tập trung, không có đa nguyên.
Nga, Iran, Venezuela: Đàn áp phe đối lập, quyền lực tập trung vào cá nhân/nhóm nhỏ.
Saudi Arabia: Quân chủ chuyên chế, không có bầu cử quốc gia.

Wzo0wbJ.jpg


-Một lưu ý quan trọng về tính khách quan:
Các khái niệm như "độc tài" hay "dân chủ" thường mang tính định hướng chính trị.
-Phía Mỹ và phương Tây: Nhấn mạnh vào quyền bầu cử đa đảng và tự do cá nhân.
-Phía các quốc gia bị xếp loại (như Trung Quốc, Việt Nam): Thường phản đối cách xếp loại này. Họ cho rằng mỗi quốc gia có quyền lựa chọn con đường phát triển phù hợp với lịch sử, văn hóa và ưu tiên sự ổn định để phát triển kinh tế hơn là mô hình đa đảng kiểu phương Tây.

-Chấm điểm theo Freedom House
Tổ chức Freedom House (trụ sở tại Mỹ) đánh giá mức độ tự do của các quốc gia dựa trên bộ chỉ số Quyền Chính trịQuyền Dân sự, được xây dựng từ Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền năm 1948 cho đến tận năm 2026, hệ thống chấm điểm của Freedom House vẫn duy trì cấu trúc cốt lõi sau:

1ewesmR.jpg


1. Cơ cấu điểm số (Tổng 100 điểm)
Mỗi quốc gia được đánh giá qua 25 chỉ số (dưới dạng các câu hỏi khảo sát), mỗi chỉ số chấm từ 0 đến 4 điểm:

Quyền Chính trị (Tối đa 40 điểm): Bao gồm 10 chỉ số chia làm 3 nhóm:
-Quá trình bầu cử: Bầu cử có tự do, công bằng và đại diện cho ý chí người dân không?
-Đa nguyên và tham chính: Các đảng đối lập có cơ hội thực tế để giành quyền lực không?
-Hoạt động của chính phủ: Chính phủ có hoạt động minh bạch và không tham nhũng không?

Quyền Dân sự (Tối đa 60 điểm): Bao gồm 15 chỉ số chia làm 4 nhóm:
-Tự do ngôn luận và tôn giáo: Báo chí có độc lập và quyền thờ phụng có được đảm bảo?
-Quyền liên kết và tổ chức: Các tổ chức phi chính phủ và công đoàn có được hoạt động tự do?
-Thượng tôn pháp luật: Hệ thống tư pháp có độc lập và bình đẳng trước pháp luật không?
-Tự do cá nhân và quyền riêng tư: Quyền đi lại, sở hữu tài sản và lựa chọn cuộc sống cá nhân.

2. Xếp loại trạng thái tự do
Dựa trên tổng điểm tích lũy, Freedom House xếp các quốc gia vào 3 nhóm chính:
-Tự do (Free): Các quốc gia có sự bảo vệ mạnh mẽ cho cả quyền chính trị và dân sự.
-Tự do một phần (Partly Free): Có những hạn chế nhất định về quyền lợi hoặc sự tham chính.
-Không tự do (Not Free): Các quyền cơ bản bị đàn áp nghiêm ngặt hoặc không tồn tại.

3. Phương pháp đánh giá
-Nguồn dữ liệu: Điểm số được tổng hợp bởi một đội ngũ chuyên gia và nhà phân tích thông qua tin tức, báo cáo hàn lâm, nghiên cứu thực địa và các tổ chức phi chính phủ.
-Điểm trừ đặc biệt: Có một câu hỏi tùy nghi cho phép trừ tối đa 4 điểm đối với các hành vi cưỡng bức thay đổi cấu trúc nhân chủng (thanh trừng sắc tộc).
-Thực thi thực tế: Freedom House nhấn mạnh vào việc đánh giá các quyền tự do mà người dân thực tế được hưởng, thay vì chỉ dựa trên các quy định được viết trong luật pháp hay hiến pháp.
-Các quốc gia bị xếp vào nhóm "Độc tài" thường là những nước có điểm số thấp ở cả hai hạng mục, đặc biệt là thiếu sự cạnh tranh chính trị đa đảng và kiểm soát chặt chẽ quyền tự do ngôn luận.

Freedom House - tổ chức uy tín tại Mỹ chuyên xếp hạng quyền tự do toàn cầu. Báo cáo Tự do Thế giới (Freedom in the World) đánh giá các quốc gia trên thang điểm 100 (điểm càng cao càng tự do).
-Tự do (Free): Thường từ 70 - 100 điểm.
-Tự do một phần (Partly Free): Thường từ 35 - 69 điểm.
-Không tự do (Not Free): Thường dưới 35 điểm.

Kwf7sd.jpg


II- Những quốc gia độc tài
Dưới đây là điểm số cụ thể của các quốc gia mà Mỹ và phương Tây thường xếp vào nhóm "Không tự do" (Not Free) hoặc có chế độ độc tài:

1. Nhóm điểm số thấp nhất thế giới (Dưới 10 điểm)
Đây là những quốc gia bị coi là áp đặt sự kiểm soát tuyệt đối:
Tây Tạng (Trung Quốc): 0/100
Syria: 1/100
Nam Sudan: 1/100
Turkmenistan: 2/100
Triều Tiên: 3/100
Eritrea: 3/100
Tây Sahara: 4/100
Trung Phi: 5/100
Afghanistan: 6/100 (Giảm mạnh sau khi Taliban nắm quyền)

2. Nhóm các cường quốc và quốc gia có tầm ảnh hưởng
Các quốc gia này thường bị Mỹ chỉ trích mạnh mẽ về vấn đề dân chủ:
Saudi Arabia: 8/100 (Xếp loại: Không tự do)
Belarus: 8/100 (Xếp loại: Không tự do)
Myanmar: 8/100 (Không tự do)
Trung Quốc: 9/100 (Xếp loại: Không tự do)
Iran: 11/100 (Xếp loại: Không tự do)
Nga: 13/100 (Xếp loại: Không tự do)
Cuba: 12/100 (Xếp loại: Không tự do)
Lào: 13/100 (Xếp loại: Không tự do)
Việt Nam: 19/100 (Xếp loại: Không tự do) - Dữ liệu chi tiết về Việt Nam trên Freedom House
Campuchia: 23/100 (Không tự do)

3. Cách Mỹ sử dụng điểm số này
Chính phủ Mỹ thường dựa vào các báo cáo này để:
-Áp đặt lệnh trừng phạt: Đối với các cá nhân hoặc tổ chức vi phạm nhân quyền theo Đạo luật Magnitsky.
-Xét duyệt viện trợ: Thông qua tổ chức Millennium Challenge Corporation (MCC), quốc gia phải đạt điểm số dân chủ nhất định mới được nhận hỗ trợ.
-Lời mời hội nghị: Điểm số này quyết định việc một quốc gia có được mời tham dự Hội nghị Thượng đỉnh vì Dân chủ do Tổng thống Mỹ chủ trì hay không.

Chi tiết đánh giá các quốc gia xem tại link dưới đây.


Cph7CWi.jpg


Đối với việc xác định "Độc tài" (Authoritarian):
Các tổ chức nghiên cứu chính trị như Economist Intelligence Unit (EIU) có thang điểm riêng (0-10) để phân loại chế độ:
Dân chủ đầy đủ: 8.01 – 10 điểm.
Dân chủ khiếm khuyết: 6.01 – 8 điểm.
Chế độ lai (Hybrid): 4.01 – 6 điểm.
Chế độ độc tài (Authoritarian): Dưới 4.0 điểm.
Việt Nam thường được EIU chấm khoảng 2.7 - 3.0 điểm trong nhóm này

III- Chi tiết chấm điểm các tiêu chí của độc tài CS Việt Nam (Theo Freedom House)
Trong báo cáo gần nhất, Việt Nam đạt tổng cộng 19/100 điểm (Xếp loại: Không tự do). Điểm số này được chia thành 2 phần chính:

A. Quyền Chính trị (Political Rights): 4/40 điểm
Phần này đánh giá khả năng người dân tham gia vào việc lựa chọn chính phủ.
-Quá trình bầu cử (1/12 điểm): Freedom House cho rằng các cuộc bầu cử tại Việt Nam do Đảng CS kiểm soát, không có sự cạnh tranh thực chất từ các ứng cử viên độc lập hoặc đảng đối lập.
-Sự đa nguyên và tham gia chính trị (2/16 điểm): Điểm số thấp do Việt Nam duy trì chế độ độc đảng. Các đảng đối lập không được phép hoạt động hợp pháp.
-Hoạt động của chính phủ (1/12 điểm): Ghi nhận nỗ lực chống tham nhũng (chiến dịch "đốt lò"), nhưng cho rằng sự thiếu minh bạch và thiếu sự giám sát của xã hội dân sự làm hạn chế hiệu quả thực chất.

B. Quyền Dân sự (Civil Liberties): 15/60 điểm
Phần này đánh giá các quyền tự do cá nhân và xã hội.
1-Tự do ngôn luận và niềm tin (4/16 điểm):
Báo chí:
Điểm thấp do nhà nước kiểm soát truyền thông chặt chẽ.
Tôn giáo: Có sự cải thiện nhưng vẫn bị giám sát đối với các nhóm chưa đăng ký.
Giáo dục: Bị kiểm soát về nội dung chính trị.
2-Quyền liên kết và tổ chức (1/12 điểm): Các tổ chức phi chính phủ (NGO) và công đoàn độc lập gặp nhiều khó khăn trong việc đăng ký và hoạt động.
3-Thượng tôn pháp luật (4/16 điểm): Hệ thống tư pháp bị cho là chịu ảnh hưởng của Đảng; quyền của bị cáo và điều kiện giam giữ còn nhiều vấn đề.
4-Tự do cá nhân (6/16 điểm): Đây là mục Việt Nam có điểm cao nhất. Người dân được tự do đi lại, sở hữu tài sản tư nhân và kinh doanh (trong khuôn khổ luật pháp). Đây là yếu tố giúp Việt Nam không bị rơi xuống nhóm điểm cực thấp (như Triều Tiên).

rpIU2C.jpg


Tóm tắt lý do VN bị chấm điểm thấp
Theo quan điểm của các tổ chức phương Tây này, Việt Nam bị mất điểm chủ yếu ở:
-Sự độc tôn của một đảng duy nhất.
-Sự kiểm soát internet và mạng xã hội
(Luật An ninh mạng).
-Việc bắt giữ các nhà hoạt động hoặc những người bất đồng chính kiến.

-Tuy nhiên, chính phủ độc tài CS Việt Nam thường bác bỏ các bảng xếp hạng này, cho rằng chúng mang tính phiến diện, áp đặt tiêu chuẩn phương Tây và không phản ánh đúng sự ổn định chính trị cũng như quyền thụ hưởng kinh tế của người dân. Nói chung, theo ý của các cụ trên triều đình thì: bố mày dân chủ theo kiểu CS, đéo cần phải xét theo tiêu chí của bọn Mỹ đế, tây lông chúng mày. Chẳng hạn, ai đưa ra ý kiến trái chiều thì các bố lùa bò đỏ lên mạng chửi bới xong thấy thằng nào phản động quá thì bố mày bắt về đóng 7 củ rưỡi... OK chưa?

2cSYL.webp


Lời kết:
Nếu đem cái bài viết dài ngoằng và mang tính học thuật này ra để tranh luận với bò đỏ thì chắc chúng nó cũng không đọc đâu vì bọn đầu đất có hiểu cái mei gì đâu, chỉ nhăm nhăm vào chửi bới, hoặc cùng lắm thì đưa ra phản biện theo cái văn dân chủ mà pác Chọng lú lúc còn sống hay mang ra khè dân. Nhưng thôi, tao cứ viết để đấy, biết đâu 1 ngày có vài con bò, vài thằng AK47 suốt ngày bưng bô kiếm cơm nhưng bị cướp đất, cướp nhà, bắt đầu sáng mắt ra thì quay lại nghiên cứu...
@pos @vuhaanh234qwe @Lee Kuan Yew @Hoàng Tử DiNa
Hoa Kỳ đã tấn công El Salvador (1980), Libya (1981), Sinai (1982), Lebanon (1982–1983), Ai Cập (1983), Grenada (1983), Honduras (1983), Chad (1983), Vịnh Ba Tư (1984), Libya (1986), Bolivia (1986), Iran (1987), Vịnh Ba Tư (1987), Kuwait (1987), Iran (1988), Honduras (1988), Panama (1988), Libya (1989), Panama (1989), Colombia, Bolivia và Peru (1989), Philippines (1989), Panama (1989–1990), Liberia (1990), Ả Rập Xê Út (1990), Iraq (1991), Zaire (1991), Sierra Leone (1992), Somalia (1992), Bosnia–Herzegovina (từ 1993 đến nay), Macedonia (1993), Haiti (1994), Macedonia (1994), Bosnia (1995), Liberia (1996), Cộng hòa Trung Phi (1996), Albania (1997), Congo/Gabon (1997), Sierra Leone (1997), Campuchia (1997), Iraq (1998), Guinea/Bissau (1998), Kenya/Tanzania (1998–1999), Afghanistan/Đan Mạch (1998), Liberia (1998), Timor-Leste (1999), Serbia (1999), Sierra Leone (2000), Yemen (2000), Timor-Leste (2000), Afghanistan (từ 2001 đến nay), Yemen (2002), Philippines (2002), Bờ Biển Ngà (2002), Iraq (từ 2003 đến nay), Liberia (2003), Georgia/Djibouti (2003), Haiti (2004), Georgia/Djibouti/Kenya/Ethiopia/Yemen/Eritrea, Cuộc chiến chống khủng bố (2004), Các cuộc không kích bằng máy bay không người lái của Pakistan (từ 2004 đến nay), Somalia (2007), Nam Ossetia/Georgia (2008), Syria (2008), Yemen (2009 và 2015), Haiti (2010), Libya (2011), Syria (2011), Ukraine (2014), Iraq (2015), v.v. v.v. v.v. v.v. Giờ là Venezuela và Iran…
Vậy ai mới là mối nguy thực sự cho hòa bình thế giới?
 
Hoa Kỳ đã tấn công El Salvador (1980), Libya (1981), Sinai (1982), Lebanon (1982–1983), Ai Cập (1983), Grenada (1983), Honduras (1983), Chad (1983), Vịnh Ba Tư (1984), Libya (1986), Bolivia (1986), Iran (1987), Vịnh Ba Tư (1987), Kuwait (1987), Iran (1988), Honduras (1988), Panama (1988), Libya (1989), Panama (1989), Colombia, Bolivia và Peru (1989), Philippines (1989), Panama (1989–1990), Liberia (1990), Ả Rập Xê Út (1990), Iraq (1991), Zaire (1991), Sierra Leone (1992), Somalia (1992), Bosnia–Herzegovina (từ 1993 đến nay), Macedonia (1993), Haiti (1994), Macedonia (1994), Bosnia (1995), Liberia (1996), Cộng hòa Trung Phi (1996), Albania (1997), Congo/Gabon (1997), Sierra Leone (1997), Campuchia (1997), Iraq (1998), Guinea/Bissau (1998), Kenya/Tanzania (1998–1999), Afghanistan/Đan Mạch (1998), Liberia (1998), Timor-Leste (1999), Serbia (1999), Sierra Leone (2000), Yemen (2000), Timor-Leste (2000), Afghanistan (từ 2001 đến nay), Yemen (2002), Philippines (2002), Bờ Biển Ngà (2002), Iraq (từ 2003 đến nay), Liberia (2003), Georgia/Djibouti (2003), Haiti (2004), Georgia/Djibouti/Kenya/Ethiopia/Yemen/Eritrea, Cuộc chiến chống khủng bố (2004), Các cuộc không kích bằng máy bay không người lái của Pakistan (từ 2004 đến nay), Somalia (2007), Nam Ossetia/Georgia (2008), Syria (2008), Yemen (2009 và 2015), Haiti (2010), Libya (2011), Syria (2011), Ukraine (2014), Iraq (2015), v.v. v.v. v.v. v.v. Giờ là Venezuela và Iran…
Vậy ai mới là mối nguy thực sự cho hòa bình thế giới?
Độc tài
 
Hoa Kỳ đã tấn công El Salvador (1980), Libya (1981), Sinai (1982), Lebanon (1982–1983), Ai Cập (1983), Grenada (1983), Honduras (1983), Chad (1983), Vịnh Ba Tư (1984), Libya (1986), Bolivia (1986), Iran (1987), Vịnh Ba Tư (1987), Kuwait (1987), Iran (1988), Honduras (1988), Panama (1988), Libya (1989), Panama (1989), Colombia, Bolivia và Peru (1989), Philippines (1989), Panama (1989–1990), Liberia (1990), Ả Rập Xê Út (1990), Iraq (1991), Zaire (1991), Sierra Leone (1992), Somalia (1992), Bosnia–Herzegovina (từ 1993 đến nay), Macedonia (1993), Haiti (1994), Macedonia (1994), Bosnia (1995), Liberia (1996), Cộng hòa Trung Phi (1996), Albania (1997), Congo/Gabon (1997), Sierra Leone (1997), Campuchia (1997), Iraq (1998), Guinea/Bissau (1998), Kenya/Tanzania (1998–1999), Afghanistan/Đan Mạch (1998), Liberia (1998), Timor-Leste (1999), Serbia (1999), Sierra Leone (2000), Yemen (2000), Timor-Leste (2000), Afghanistan (từ 2001 đến nay), Yemen (2002), Philippines (2002), Bờ Biển Ngà (2002), Iraq (từ 2003 đến nay), Liberia (2003), Georgia/Djibouti (2003), Haiti (2004), Georgia/Djibouti/Kenya/Ethiopia/Yemen/Eritrea, Cuộc chiến chống khủng bố (2004), Các cuộc không kích bằng máy bay không người lái của Pakistan (từ 2004 đến nay), Somalia (2007), Nam Ossetia/Georgia (2008), Syria (2008), Yemen (2009 và 2015), Haiti (2010), Libya (2011), Syria (2011), Ukraine (2014), Iraq (2015), v.v. v.v. v.v. v.v. Giờ là Venezuela và Iran…
Vậy ai mới là mối nguy thực sự cho hòa bình thế giới?
tất cả các nước trên trừ Hoa Kỳ
 
Hoa Kỳ đã tấn công El Salvador (1980), Libya (1981), Sinai (1982), Lebanon (1982–1983), Ai Cập (1983), Grenada (1983), Honduras (1983), Chad (1983), Vịnh Ba Tư (1984), Libya (1986), Bolivia (1986), Iran (1987), Vịnh Ba Tư (1987), Kuwait (1987), Iran (1988), Honduras (1988), Panama (1988), Libya (1989), Panama (1989), Colombia, Bolivia và Peru (1989), Philippines (1989), Panama (1989–1990), Liberia (1990), Ả Rập Xê Út (1990), Iraq (1991), Zaire (1991), Sierra Leone (1992), Somalia (1992), Bosnia–Herzegovina (từ 1993 đến nay), Macedonia (1993), Haiti (1994), Macedonia (1994), Bosnia (1995), Liberia (1996), Cộng hòa Trung Phi (1996), Albania (1997), Congo/Gabon (1997), Sierra Leone (1997), Campuchia (1997), Iraq (1998), Guinea/Bissau (1998), Kenya/Tanzania (1998–1999), Afghanistan/Đan Mạch (1998), Liberia (1998), Timor-Leste (1999), Serbia (1999), Sierra Leone (2000), Yemen (2000), Timor-Leste (2000), Afghanistan (từ 2001 đến nay), Yemen (2002), Philippines (2002), Bờ Biển Ngà (2002), Iraq (từ 2003 đến nay), Liberia (2003), Georgia/Djibouti (2003), Haiti (2004), Georgia/Djibouti/Kenya/Ethiopia/Yemen/Eritrea, Cuộc chiến chống khủng bố (2004), Các cuộc không kích bằng máy bay không người lái của Pakistan (từ 2004 đến nay), Somalia (2007), Nam Ossetia/Georgia (2008), Syria (2008), Yemen (2009 và 2015), Haiti (2010), Libya (2011), Syria (2011), Ukraine (2014), Iraq (2015), v.v. v.v. v.v. v.v. Giờ là Venezuela và Iran…
Vậy ai mới là mối nguy thực sự cho hòa bình thế giới?
Toàn thằng dặt dẹo, nghiện ngập, hút chích bị đập tòe mỏ rồi đưa vào trại phục hồi nhân phẩm
 
biết thủ tướng yahoo của israel ko ...nó làm 18 năm rồi...đó gọi là độc tài

Dưới đây là điểm số của Israel theo các thang đo phổ biến:
Freedom House: Chấm 74/100 điểm. Xếp loại: Tự do (Free).
Lưu ý: Điểm số này đã giảm nhẹ so với mức gần 80 điểm của những năm trước.
Economist Intelligence Unit (EIU): Chấm khoảng 7.8/10 điểm. Xếp loại: Dân chủ khiếm khuyết (Flawed Democracy).
Israel từng nằm trong nhóm "Dân chủ đầy đủ" nhưng bị hạ cấp do biến động chính trị nội bộ và các tranh cãi về cải cách tư pháp.

Tại sao Thủ tướng Benjamin Netanyahu tại vị 18 năm mà Israel vẫn chưa bị coi là độc tài?
Việc một lãnh đạo tại vị lâu (như ông Netanyahu với tổng cộng 6 nhiệm kỳ, khoảng 18 năm) không đương nhiên biến quốc gia đó thành độc tài, miễn là họ tuân thủ các quy tắc dân chủ:
Bầu cử đa đảng và cạnh tranh khốc liệt: Tại Israel, các cuộc bầu cử diễn ra liên tục (5 cuộc bầu cử trong vòng 4 năm từ 2019-2022). Ông Netanyahu không thắng tuyệt đối mà phải vất vả liên minh với các đảng nhỏ để lập chính phủ. Ông cũng từng bị mất quyền lực vào tay phe đối lập (năm 2021) trước khi quay trở lại.
Hệ thống tư pháp độc lập: Tòa án Tối cao Israel có quyền lực rất lớn, thường xuyên đưa ra các phán quyết chống lại chính phủ. Bản thân ông Netanyahu hiện vẫn đang phải hầu tòa vì các cáo buộc tham nhũng ngay khi đang tại vị - điều hiếm khi xảy ra ở các quốc gia độc tài.
Tự do báo chí và biểu tình: Người dân Israel có quyền biểu tình cực kỳ mạnh mẽ. Năm 2023, hàng triệu người đã xuống đường phản đối chính phủ trong nhiều tháng liền mà không bị đàn áp kiểu quân đội.
 
Hoa Kỳ đã tấn công El Salvador (1980), Libya (1981), Sinai (1982), Lebanon (1982–1983), Ai Cập (1983), Grenada (1983), Honduras (1983), Chad (1983), Vịnh Ba Tư (1984), Libya (1986), Bolivia (1986), Iran (1987), Vịnh Ba Tư (1987), Kuwait (1987), Iran (1988), Honduras (1988), Panama (1988), Libya (1989), Panama (1989), Colombia, Bolivia và Peru (1989), Philippines (1989), Panama (1989–1990), Liberia (1990), Ả Rập Xê Út (1990), Iraq (1991), Zaire (1991), Sierra Leone (1992), Somalia (1992), Bosnia–Herzegovina (từ 1993 đến nay), Macedonia (1993), Haiti (1994), Macedonia (1994), Bosnia (1995), Liberia (1996), Cộng hòa Trung Phi (1996), Albania (1997), Congo/Gabon (1997), Sierra Leone (1997), Campuchia (1997), Iraq (1998), Guinea/Bissau (1998), Kenya/Tanzania (1998–1999), Afghanistan/Đan Mạch (1998), Liberia (1998), Timor-Leste (1999), Serbia (1999), Sierra Leone (2000), Yemen (2000), Timor-Leste (2000), Afghanistan (từ 2001 đến nay), Yemen (2002), Philippines (2002), Bờ Biển Ngà (2002), Iraq (từ 2003 đến nay), Liberia (2003), Georgia/Djibouti (2003), Haiti (2004), Georgia/Djibouti/Kenya/Ethiopia/Yemen/Eritrea, Cuộc chiến chống khủng bố (2004), Các cuộc không kích bằng máy bay không người lái của Pakistan (từ 2004 đến nay), Somalia (2007), Nam Ossetia/Georgia (2008), Syria (2008), Yemen (2009 và 2015), Haiti (2010), Libya (2011), Syria (2011), Ukraine (2014), Iraq (2015), v.v. v.v. v.v. v.v. Giờ là Venezuela và Iran…
Vậy ai mới là mối nguy thực sự cho hòa bình thế giới?
Sao con cái các bác lãnh đạo VN cứ gửi con qua nơi là mối nguy hại hoà bình vậy nhỉ? Còn Cuba Libya Yemen... thì bác @Anh Bảy niểng đéo chịu gửi con qua.

Còn đí sứ quán thì giá là vài tỷ để đi sứ ở bác mỹ và tây âu. Còn nếu được cử đi Cuba Libya... thì còn phải động viên là "thôi, chịu khó hết nhiệm kỳ về thỉ bổ nhiệm qua mới nguy hại hoà bình thì sướng nhé. Lúc đó mới mới chịu đi.
 
Dưới đây là điểm số của Israel theo các thang đo phổ biến:
Freedom House: Chấm 74/100 điểm. Xếp loại: Tự do (Free).
Lưu ý: Điểm số này đã giảm nhẹ so với mức gần 80 điểm của những năm trước.
Economist Intelligence Unit (EIU): Chấm khoảng 7.8/10 điểm. Xếp loại: Dân chủ khiếm khuyết (Flawed Democracy).
Israel từng nằm trong nhóm "Dân chủ đầy đủ" nhưng bị hạ cấp do biến động chính trị nội bộ và các tranh cãi về cải cách tư pháp.

Tại sao Thủ tướng Benjamin Netanyahu tại vị 18 năm mà Israel vẫn chưa bị coi là độc tài?
Việc một lãnh đạo tại vị lâu (như ông Netanyahu với tổng cộng 6 nhiệm kỳ, khoảng 18 năm) không đương nhiên biến quốc gia đó thành độc tài, miễn là họ tuân thủ các quy tắc dân chủ:
Bầu cử đa đảng và cạnh tranh khốc liệt: Tại Israel, các cuộc bầu cử diễn ra liên tục (5 cuộc bầu cử trong vòng 4 năm từ 2019-2022). Ông Netanyahu không thắng tuyệt đối mà phải vất vả liên minh với các đảng nhỏ để lập chính phủ. Ông cũng từng bị mất quyền lực vào tay phe đối lập (năm 2021) trước khi quay trở lại.
Hệ thống tư pháp độc lập: Tòa án Tối cao Israel có quyền lực rất lớn, thường xuyên đưa ra các phán quyết chống lại chính phủ. Bản thân ông Netanyahu hiện vẫn đang phải hầu tòa vì các cáo buộc tham nhũng ngay khi đang tại vị - điều hiếm khi xảy ra ở các quốc gia độc tài.
Tự do báo chí và biểu tình: Người dân Israel có quyền biểu tình cực kỳ mạnh mẽ. Năm 2023, hàng triệu người đã xuống đường phản đối chính phủ trong nhiều tháng liền mà không bị đàn áp kiểu quân đội.
Sao con cái các bác lãnh đạo VN cứ gửi con qua nơi là mối nguy hại hoà bình vậy nhỉ? Còn Cuba Libya Yemen... thì bác @Anh Bảy niểng đéo chịu gửi con qua.

Còn đí sứ quán thì giá là vài tỷ để đi sứ ở bác mỹ và tây âu. Còn nếu được cử đi Cuba Libya... thì còn phải động viên là "thôi, chịu khó hết nhiệm kỳ về thỉ bổ nhiệm qua mới nguy hại hoà bình thì sướng nhé. Lúc đó mới mới chịu đi.
Chào các bạn!
N1rh15S.gif
 
Hoa Kỳ đã tấn công El Salvador (1980), Libya (1981), Sinai (1982), Lebanon (1982–1983), Ai Cập (1983), Grenada (1983), Honduras (1983), Chad (1983), Vịnh Ba Tư (1984), Libya (1986), Bolivia (1986), Iran (1987), Vịnh Ba Tư (1987), Kuwait (1987), Iran (1988), Honduras (1988), Panama (1988), Libya (1989), Panama (1989), Colombia, Bolivia và Peru (1989), Philippines (1989), Panama (1989–1990), Liberia (1990), Ả Rập Xê Út (1990), Iraq (1991), Zaire (1991), Sierra Leone (1992), Somalia (1992), Bosnia–Herzegovina (từ 1993 đến nay), Macedonia (1993), Haiti (1994), Macedonia (1994), Bosnia (1995), Liberia (1996), Cộng hòa Trung Phi (1996), Albania (1997), Congo/Gabon (1997), Sierra Leone (1997), Campuchia (1997), Iraq (1998), Guinea/Bissau (1998), Kenya/Tanzania (1998–1999), Afghanistan/Đan Mạch (1998), Liberia (1998), Timor-Leste (1999), Serbia (1999), Sierra Leone (2000), Yemen (2000), Timor-Leste (2000), Afghanistan (từ 2001 đến nay), Yemen (2002), Philippines (2002), Bờ Biển Ngà (2002), Iraq (từ 2003 đến nay), Liberia (2003), Georgia/Djibouti (2003), Haiti (2004), Georgia/Djibouti/Kenya/Ethiopia/Yemen/Eritrea, Cuộc chiến chống khủng bố (2004), Các cuộc không kích bằng máy bay không người lái của Pakistan (từ 2004 đến nay), Somalia (2007), Nam Ossetia/Georgia (2008), Syria (2008), Yemen (2009 và 2015), Haiti (2010), Libya (2011), Syria (2011), Ukraine (2014), Iraq (2015), v.v. v.v. v.v. v.v. Giờ là Venezuela và Iran…
Vậy ai mới là mối nguy thực sự cho hòa bình thế giới?
Lol mấy nước , mẽo đánh đa phần đều bắt nguồn từ mâu thuẫn từ trước , quốc hữu hoá của nó .. chứ tự nhiên nó đánh à , và những thằng mẽo đánh thì những thằng đó cũng giết dân mẽo .. khủng bố , … như vụ bủng bố lao 4 cái máy bay vào toà nhà mỹ , nó chả đập cái nước nào tan tành , vì méo giao lộp thằng khủng bố đó ra , đạp gần 20 năm nát cả nước luôn , dm toàn thằng đầu châu mặt ngựa của quả đất này , ko đánh để nó làm loạn như thăng irac nó diết chắc phải mấy chục ngìn mạnh dân nó , ko đấm để loạn à , tao thấy nước mẽo chả có hì sai , đang làm đúng vai trò của thượng đế ban cho
 

Có thể bạn quan tâm

Top