TUG
Đàn iem Duy Mạnh
Vừa mới ăn xong cái Tết thì thấy mọi thứ nó ảm đạm hơn so với năm trước nhiều quá, không còn cái không khí “bật công tắc là chạy” như mọi năm nữa, mà thay vào đó là một lớp sương mỏng của sự dè chừng và lo âu.
Đường xá vẫn đông, nhưng không còn cái cảm giác náo nhiệt. Người ta đi nhanh hơn, nói ít hơn. Gặp nhau cũng không còn những câu chuyện hồ hởi “năm nay làm lớn”, mà thay vào đó là: “Năm nay chắc khó đó”. Trên mặt nhiều người hiện rõ sự tính toán, đăm chiêu – như thể ai cũng đang âm thầm rà soát lại bảng cân đối của chính cuộc đời mình.
Khách hàng thì… im ắng một cách lạ lùng. Mọi năm sau Tết là inbox sáng đèn, điện thoại gọi liên tục, người hỏi giá, người xin demo, người chốt hợp đồng. Còn năm nay, cảm giác như cả thị trường đang nín thở. Nín thở để xem chiến sự bên trung đông hay là nín thở không biết khi nào quân triều đình của Tony Lam gõ cửa.
Thị trường tuyển dụng cũng vậy. Không còn cảnh HR săn người ráo riết, không còn các tập đoàn rầm rộ tuyển quân mở rộng. Thay vào đó là cắt giảm, tối ưu, tái cơ cấu. Các công ty lớn cũng rút về thế thủ, ưu tiên “sống sót” hơn là “tăng trưởng”. Người lao động thì dè chừng, không dám nhảy việc. Doanh nghiệp thì không dám tuyển thêm. Cả hệ thống như đang chờ một tín hiệu rõ ràng hơn từ Chú Phỉnh.
Cảm giác này dễ làm người ta chùng xuống. Nhưng có lẽ đây cũng là một chu kỳ. Khi sóng lớn qua đi, những ai giữ được bình tĩnh, giữ được dòng tiền, giữ được kỷ luật cá nhân sẽ là những người trụ lại.

Đường xá vẫn đông, nhưng không còn cái cảm giác náo nhiệt. Người ta đi nhanh hơn, nói ít hơn. Gặp nhau cũng không còn những câu chuyện hồ hởi “năm nay làm lớn”, mà thay vào đó là: “Năm nay chắc khó đó”. Trên mặt nhiều người hiện rõ sự tính toán, đăm chiêu – như thể ai cũng đang âm thầm rà soát lại bảng cân đối của chính cuộc đời mình.
Khách hàng thì… im ắng một cách lạ lùng. Mọi năm sau Tết là inbox sáng đèn, điện thoại gọi liên tục, người hỏi giá, người xin demo, người chốt hợp đồng. Còn năm nay, cảm giác như cả thị trường đang nín thở. Nín thở để xem chiến sự bên trung đông hay là nín thở không biết khi nào quân triều đình của Tony Lam gõ cửa.
Thị trường tuyển dụng cũng vậy. Không còn cảnh HR săn người ráo riết, không còn các tập đoàn rầm rộ tuyển quân mở rộng. Thay vào đó là cắt giảm, tối ưu, tái cơ cấu. Các công ty lớn cũng rút về thế thủ, ưu tiên “sống sót” hơn là “tăng trưởng”. Người lao động thì dè chừng, không dám nhảy việc. Doanh nghiệp thì không dám tuyển thêm. Cả hệ thống như đang chờ một tín hiệu rõ ràng hơn từ Chú Phỉnh.
Cảm giác này dễ làm người ta chùng xuống. Nhưng có lẽ đây cũng là một chu kỳ. Khi sóng lớn qua đi, những ai giữ được bình tĩnh, giữ được dòng tiền, giữ được kỷ luật cá nhân sẽ là những người trụ lại.


