Đã trải qua cảm giác ở chung với bạn cùng phòng ối dồi ôi mà lại còn chơi từ lúc nhỏ

Ban đầu ở rất bình thường, càng về sau lòi hết ra nết con này lười biếng, ở dơ và tởm vcl (ta nói ở 4 tháng mà cầm đc cây chổi chưa tới 5 lần), t cũng nhiều lần nhắc nhở dọn phòng, nó cứ ok vui vẻ trước mặt t nhưng sau đó nó cũng k thèm động móng tay vào. Tóc thì rụng cả mớ k bao giờ dọn, tăm xỉa răng, khăn giấy (tởm nhất khăn giấy khi đi vệ sinh) và BĂNG VỆ SINH thay xong vứt đại tại chỗ (trong khi t dọn sẵn cho nó cái thùng rác r đó nhe má), ăn xong cũng k bao giờ rửa chén (lúc ăn chung t rửa hết và k hề khó chịu, nhưng lúc nó ăn riêng và sài chén đũa thì t vẫn là đứa rửa wtf, nhắc hoài mà k nghe luôn má). Ra ngoài thì tỏ vẻ sạch sẽ sang chảnh, về nhà sống lôi thôi bẩn thỉu. Lén lấy đồ dùng cá nhân của t sài, rồi nó còn mặt dày sài đồ make-up của t trong khi t đã cọc cằn chửi và nói nhiều lần r mà nó vẫn thốt được “vậy bà cho tui sài hết bữa nay nhe” thề nước mắt t tứa ra á má. Rồi t về quê ăn tết t để xe lại nó còn mượn xe t để đi làm cho đỡ tiền grab của nó (lúc đó là t đã nói rất nhiều lần t ghét nó đụng vào đồ t, nhấn mạnh là đồ ai nấy dùng), t dọn về quê ăn tết mà nó gặp t ngày cuối nó còn hỏi “bà để xe lại cho tui chưa”

)) hết nói.
DẮT TRAI VỀ PHÒNG và để nó ngủ ngon lành trên cái nệm của t, ôm gối của t, đắp mền của t??!!!. ĐI CHƠI VỚI TRAI lấy đồ t mặc, sáng hôm sau t phát hiện trong túi quần t có “thuốc khẩn cấp”!!!.
Tụi bây k hiểu cái cảnh t ngồi khóc vì uất ức, nói nhẹ nhàng hết lần này đến lần khác nó cũng mặt dày nhận cho có rồi lần sau lại làm y chang.
TRẢ NỢ DAI VÀ QUỴT TIỀN. Ban đầu dọn vào ở nhàn hạ chỉ cần xách đúng 1 cái vali vào ở, đồ dùng trong nhà đều là t bỏ tiền mua cho nó xài kể cả cái gối nó nằm (do t lên ở trước tháng đầu tiên) và nó vào ở chả thiếu thứ gì , lại còn mượn tiền t tới cả triệu (mượn nhiều lần gom tổng lại) trong khi t vẫn còn đi học k dư dả gì, t nghĩ nó là bạn từ nhỏ và hoàn cảnh nhà nó cũng k tốt nên t cho nó mượn, nhưng nó k sắp xếp tự trả mà để t nhắc dai dẳng cả 2-3 tháng mới trả xong ( thật ra là còn nợ ít nhưng thoi t mệt t xoá luôn)
đến cái giây phút t chịu ko nổi nữa t nói nếu còn như vay thi t sẽ dọn đi, nhưng người dọn đi là nó vì nó tự nguyện. Khi dọn đi t yêu cầu nó chuyển tiền điện nước và tiền cọc trọ (lỗi t đối, tốt vs nó coi nó là bạn thân nên t thoải mái vì t nghĩ nó biết điều lúc nó dọn vào t k nhắc nó share luôn tiền cọc nên h t mới đòi), tại vì nó chuyển đi tháng sau t cx đi nên mất cọc là 100%, lúc t đòi nó vẫn đồng ý bình thường, nó kiu nó đi làm có lương nó trả cho t, tới cái hôm nó nhận lương t nhắn nó chuyển tiền cọc thì k thấy trả lời, gọi thì bíp bíp là t nghi rồi, lọ mọ 1 hồi thì phát hiện NÓ ĐƯA T VÀO HẠN CHẾ !!!…..má sốc, t cay quá nhắn locket kêu nó mở ra xong nó nói câu xanh rờn “ĐÂY, TUI BẤM LỘN” ??!!, t điên lên t đòi t chửi, nó vẫn thái độ, nói dối tìm đủ lý do k muốn trả, nó muốn đùn đẩy cho cha mẹ nó trả (nó là người ở, nó chuyển đi nó cũng nói nó trả cho t mà h đùn đẩy là t điên rồi). Nhưng bất ngờ hơn là t nhắn cho nhà nó thì nhà nó cũng k muốn trả luôn (nguyên gia đình tuyệt vời vcl), gia đình nó điện thoại cho ba mẹ t và kiu t hỗn nhắn tin làm phiền gia đình nó. Rồi cuối cùng trốn tránh mãi xong tiền đó t ôm hết clm

).
Nếu nó đàng hoàng sống biết điều thì t sẵn sàng cho nó số tiền cọc đó, nhưng vì t uất ức những thứ t phải chịu trog quá trình ở với nó nên t mới phải lấy cho bằng được.kể xog Sau đợt này t ám ảnh k dám ở chung với đứa nào nữa luôn má.
( ê hình nền tin nhắn là mặt t á nha
)