Âu Dương Khắc 009
Thôi vậy thì bỏ
Anh em xàm chắc số đông đã biết rõ chuyện tao ly dị vợ.
…
Lúc 16:15 - Đt tao đổ chuông- số điện thoại lạ lại gọi thường.
Bao lâu rồi nhỉ??? Reo chuông ư???
Đm!!! Lừa đảo thì cũng đại đại vì tao cũng đang cơm nước lủi thủi một mình mà
….
Alo!!!! Ai đó - giọng hằn học vì thời tiết làm con người khắc khổ thêm
Bên kia đầu dây là cái giọng nhớt nhợt thân quen làm tao rùn mình, ót tao nổi da gà rờn rợn. Cổ họng tao như có cục thịt mỡ heo chặn cổ nhờn nhợn như muốn ói
Anh hả??? Dạo này anh sao rồi…
Em nghe nói anh….
Em muốn gặp anh
….
Đm- nó sổ ra 1 đống lời thảo mai, ỏng ẹo
Chốt là…
Em có mua trái cây hồi đó ba thích…
Em muốn thắp cho ba nén nhang…
Và nó mở mồm phun ra câu
CHO EM VỀ LẠI VỚI ANH…..
….
Nó không thể biết nhà tao. Nhưng mộ ba tao thì chắc nhớ
Khoảng 15p sau đủ cho tao thay cái quần short và bóp tiền.
Tao đi ra dắt con vision phóng như bay lên chỗ ba. Không thể để con đàn bà khốn nạn đó làm bất cứ gì - dù là phép lịch sự tối thiểu
…
Đúng như rằng! Có chiếc taxi đậu dưới đồi.
Chưa từng có cảnh này…
Tao leo như bay lên đỉnh đồi.
Chỗ ba tao nằm dựa bên là núi- dưới chân là dòng suối nhỏ.
Tao bưng hết thảy cái gì trên mộ vứt xuống suối. Kể cả nhang.
À, thối nhứt là có bà mẹ vợ đi cùng.
Tao cười khẩy! Chỉ vào bia đá- chỗ tao tự mang cái đẽo lên phá nát chữ và tên con dâu.
Nó và mẹ nó bắt đầu nói gì đó nhão nhẹt tao không nghe được gì.
Tao lết xuống núi lên xe và đi.
….
Lòng tao không còn gợn tí sóng nào.
Bia hay thuốc lá cũng đã trôi đi cùng bao cõi lòng.
Tao uống ly đá chanh ở quán nước ven công viên đi bộ.
Nhìn bọn nhỏ đi xe điện đụng mà tâm tao yên bình lạ.
Tao quen một mình - quên hết niềm đau, nỗi khổ.
Té ra!!!! Hạnh phúc đời thằng đàn ông đơn giản thật. Là khi ở một mình không vướng bận gì cả
…
Lúc 16:15 - Đt tao đổ chuông- số điện thoại lạ lại gọi thường.
Bao lâu rồi nhỉ??? Reo chuông ư???
Đm!!! Lừa đảo thì cũng đại đại vì tao cũng đang cơm nước lủi thủi một mình mà
….
Alo!!!! Ai đó - giọng hằn học vì thời tiết làm con người khắc khổ thêm
Bên kia đầu dây là cái giọng nhớt nhợt thân quen làm tao rùn mình, ót tao nổi da gà rờn rợn. Cổ họng tao như có cục thịt mỡ heo chặn cổ nhờn nhợn như muốn ói
Anh hả??? Dạo này anh sao rồi…
Em nghe nói anh….
Em muốn gặp anh
….
Đm- nó sổ ra 1 đống lời thảo mai, ỏng ẹo
Chốt là…
Em có mua trái cây hồi đó ba thích…
Em muốn thắp cho ba nén nhang…
Và nó mở mồm phun ra câu
CHO EM VỀ LẠI VỚI ANH…..
….
Nó không thể biết nhà tao. Nhưng mộ ba tao thì chắc nhớ
Khoảng 15p sau đủ cho tao thay cái quần short và bóp tiền.
Tao đi ra dắt con vision phóng như bay lên chỗ ba. Không thể để con đàn bà khốn nạn đó làm bất cứ gì - dù là phép lịch sự tối thiểu
…
Đúng như rằng! Có chiếc taxi đậu dưới đồi.
Chưa từng có cảnh này…
Tao leo như bay lên đỉnh đồi.
Chỗ ba tao nằm dựa bên là núi- dưới chân là dòng suối nhỏ.
Tao bưng hết thảy cái gì trên mộ vứt xuống suối. Kể cả nhang.
À, thối nhứt là có bà mẹ vợ đi cùng.
Tao cười khẩy! Chỉ vào bia đá- chỗ tao tự mang cái đẽo lên phá nát chữ và tên con dâu.
Nó và mẹ nó bắt đầu nói gì đó nhão nhẹt tao không nghe được gì.
Tao lết xuống núi lên xe và đi.
….
Lòng tao không còn gợn tí sóng nào.
Bia hay thuốc lá cũng đã trôi đi cùng bao cõi lòng.
Tao uống ly đá chanh ở quán nước ven công viên đi bộ.
Nhìn bọn nhỏ đi xe điện đụng mà tâm tao yên bình lạ.
Tao quen một mình - quên hết niềm đau, nỗi khổ.
Té ra!!!! Hạnh phúc đời thằng đàn ông đơn giản thật. Là khi ở một mình không vướng bận gì cả

