Luận về anh em Diệm Nhu : k cần kẻ địch mạnh để sụp đổ, chánh trị ngu dốt đẩy nhân dân về phía đối lập

Tao cung cấp rồi đó
Thắc mắc gì tìm hội thảo quốc phòng mà hỏi
Mày dẫn chứng đéo đúng gì cái thằng @aidokhongphailatoi trên kia dẫn chứng tài liệu ra viết rất chi tiết bọn LX giúp đỡ Bắc Việt thế nào
 
Mày dẫn chứng đéo đúng gì cái thằng @aidokhongphailatoi trên kia dẫn chứng tài liệu ra viết rất chi tiết bọn LX giúp đỡ Bắc Việt thế nào
Năm 1967, là năm Liên Xô viện trợ nhiều nhất cho Việt Nam, trị giá 416 triệu rúp, chủ yếu là các loại máy bay, các vũ khí phòng không, xe tăng, pháo binh, khí tài, trinh sát điện tử(10).

Trong hai năm 1966-1967, Liên Xô viện trợ cho Việt Nam về trang thiết bị quân sự trị giá 500 triệu rúp (tương đương 550 triệu đô la)(11).

Năm 1968, Liên Xô viện trợ cho Việt Nam 357 triệu rúp (tương đương 369,7 triệu đô la), chiếm 2/3 tổng toàn bộ viện trợ mọi mặt(12).

Theo số liệu thống kê của Việt Nam, tính chung trong 4 năm 1965-1968, khối lượng Liên Xô viện trợ là 226.969 tấn(13). Trong những năm này, Liên Xô là nước viện trợ quân sự nhiều nhất cho Việt Nam.

Các năm 1970-1971, viện trợ quân sự của Liên Xô giảm: năm 1970, giá trị viện trợ là 240 triệu rúp; năm 1971 là 89 triệu rúp. Đến giữa năm 1971, Bộ Quốc phòng Việt Nam đề nghị một danh mục viện trợ vũ khí, khí tài lớn trị giá khoảng 300 triệu rúp cho năm 1972 để đáp ứng với tình hình và nhu cầu cuộc chiến tranh. Liên Xô đã chấp thuận giá trị viện trợ khoảng 150 triệu rúp, cung cấp những vũ khí, khí tài chủ yếu cho bộ đội phòng không, không quân, hải quân. Tính chung giai đoạn 1969-1972, tổng số viện trợ của Liên Xô giành cho Việt Nam là 143.793 tấn(14). Năm 1973, Liên Xô viện trợ quân sự cho Việt Nam trị giá 210 triệu rúp.

73 là kết thúc viện trợ không có gì cho 74 75
còn thắc mắc gì nửa không?
 
Năm 1967, là năm Liên Xô viện trợ nhiều nhất cho Việt Nam, trị giá 416 triệu rúp, chủ yếu là các loại máy bay, các vũ khí phòng không, xe tăng, pháo binh, khí tài, trinh sát điện tử(10).

Trong hai năm 1966-1967, Liên Xô viện trợ cho Việt Nam về trang thiết bị quân sự trị giá 500 triệu rúp (tương đương 550 triệu đô la)(11).

Năm 1968, Liên Xô viện trợ cho Việt Nam 357 triệu rúp (tương đương 369,7 triệu đô la), chiếm 2/3 tổng toàn bộ viện trợ mọi mặt(12).

Theo số liệu thống kê của Việt Nam, tính chung trong 4 năm 1965-1968, khối lượng Liên Xô viện trợ là 226.969 tấn(13). Trong những năm này, Liên Xô là nước viện trợ quân sự nhiều nhất cho Việt Nam.

Các năm 1970-1971, viện trợ quân sự của Liên Xô giảm: năm 1970, giá trị viện trợ là 240 triệu rúp; năm 1971 là 89 triệu rúp. Đến giữa năm 1971, Bộ Quốc phòng Việt Nam đề nghị một danh mục viện trợ vũ khí, khí tài lớn trị giá khoảng 300 triệu rúp cho năm 1972 để đáp ứng với tình hình và nhu cầu cuộc chiến tranh. Liên Xô đã chấp thuận giá trị viện trợ khoảng 150 triệu rúp, cung cấp những vũ khí, khí tài chủ yếu cho bộ đội phòng không, không quân, hải quân. Tính chung giai đoạn 1969-1972, tổng số viện trợ của Liên Xô giành cho Việt Nam là 143.793 tấn(14). Năm 1973, Liên Xô viện trợ quân sự cho Việt Nam trị giá 210 triệu rúp.

73 là kết thúc viện trợ không có gì cho 74 75
còn thắc mắc gì nửa không?
Địt mịa LX năm 74-75 vẫn viện trợ nhé chỉ là giảm dần thôi. Ngay từ năm 1969 TQ đã tuyên bố giảm viện trợ cho Bắc Việt rồi khi Bắc Việt có những cuộc đi đêm với Mỹ.
 
NẾU TÔI LÀ NGÔ ĐÌNH DIỆM...
(Nhân lễ Phục Sinh 2026)

Thay vì dựa vào gia đình và mạng lưới thân tín, tôi sẽ chủ động thiết lập một chính phủ có tính đa nguyên tương đối và thực chất, mời gọi các trí thức, các lực lượng quốc gia không ********, kể cả những người từng đối lập, tham gia vào bộ máy. Đồng thời, tổ chức bầu cử minh bạch hơn và cho phép tồn tại một mức độ đối lập hợp pháp. Điều này không chỉ giúp giảm áp lực chính trị mà còn tạo ra cảm giác cùng tham gia vào chế độ, thay vì bị cai trị.

Tôi sẽ thiết kế lại mô hình nhà nước theo hướng bán tổng thống hoặc tổng thống có kiểm soát, thay vì tổng thống gần như tuyệt đối. Vấn đề không chỉ là ai nắm quyền mà là quyền lực được tổ chức như thế nào để vừa hiệu quả vừa không tự phá hủy chính nó. Sai lầm cốt lõi của mọi chế độ là xây dựng một cấu trúc mang tính cá nhân trị, trong đó quyền lực tập trung vào tổng thống nhưng lại thiếu các cơ chế cân bằng và hấp thụ xung đột. Điều này có nghĩa là vẫn giữ vai trò trung tâm của tổng thống để đảm bảo ổn định trong bối cảnh chiến tranh, nhưng phải có một quốc hội thực quyền (không chỉ mang tính hợp thức hóa).

Quốc hội cần có khả năng giám sát ngân sách, chất vấn chính phủ, và thậm chí buộc thay đổi nội các. Khi đó, xung đột chính trị sẽ được thể chế hóa trong nghị trường thay vì chuyển hóa thành đảo chính hay nổi loạn. Tôi sẽ đặc biệt chú trọng đến nhà nước pháp quyền, tức quyền lực bị ràng buộc bởi luật, không phải bởi ý chí cá nhân. Điều này bao gồm việc xây dựng một hệ thống tòa án tương đối độc lập, quy trình pháp lý rõ ràng, và hạn chế việc sử dụng các sắc lệnh đặc biệt để chỉ đạo mọi vấn đề xã hội. Nếu người dân và các nhóm xã hội tin rằng họ có thể tìm thấy công lý trong hệ thống, họ sẽ ít có xu hướng chống lại hệ thống đó.

Tôi sẽ xây dựng một hệ thống đảng phái có kiểm soát nhưng không độc quyền. Thay vì để Đảng Cần Lao Nhân Vị hoạt động như một mạng lưới quyền lực ngầm chi phối toàn bộ nhà nước, tôi sẽ chuyển nó thành một chính đảng công khai, cạnh tranh với các đảng khác trong một khuôn khổ hợp pháp. Có thể giới hạn số lượng đảng hoặc đặt điều kiện hoạt động (chống cộng, không bạo lực), nhưng phải cho phép tồn tại đối lập. Một hệ thống đa nguyên "hạn chế" như vậy sẽ giúp chế độ có tính linh hoạt hơn và giảm áp lực tích lũy mâu thuẫn.

Tôi sẽ tách quân đội khỏi chính trị ở mức nhất định, hạn chế việc các tướng lĩnh tham gia âm mưu quyền lực. Nếu quân đội trở thành một thiết chế quốc gia chuyên nghiệp thay vì công cụ của chế độ, nguy cơ đảo chính sẽ giảm đáng kể. Đồng thời, cần xây dựng lực lượng an ninh - tình báo hiệu quả nhưng có kiểm soát pháp lý, tránh tình trạng đàn áp tràn lan gây phản tác dụng.

Tôi sẽ thiết lập cơ chế bổ nhiệm tỉnh trưởng từ trung ương nhưng kèm theo hội đồng địa phương được bầu có quyền giám sát và tham gia quyết định các vấn đề kinh tế - xã hội để tránh cả hai cực đoan: phân quyền quá mức (dẫn đến cát cứ) và tập quyền tuyệt đối (dẫn đến tê liệt và bất mãn). Điều này giúp chính quyền địa phương vừa trung thành với trung ương, vừa có tính đại diện nhất định đối với dân chúng.

Tôi sẽ không viển vông áp đặt Ấp Chiến lược bằng mọi giá. Chiến lược ổn định không thể chỉ dựa vào kiểm soát mà phải dựa vào xây dựng sự đồng thuận xã hội. Điều này đòi hỏi cải cách ruộng đất ôn hòa, phát triển kinh tế nông thôn, và tạo ra cơ hội thực sự cho người dân, đặc biệt là tầng lớp nông dân, vốn là chiến trường ảnh hưởng giữa chính quyền và lực lượng ********. Nếu người dân cảm thấy đời sống được cải thiện và có tiếng nói trong hệ thống, thì tính chính danh của chế độ sẽ tự nhiên được củng cố, thay vì phải duy trì bằng cưỡng chế.

Cuối cùng, tôi sẽ thiết lập các van an toàn chính trị: báo chí có kiểm duyệt nhưng không bị bóp nghẹt hoàn toàn, xã hội dân sự được tồn tại ở mức nhất định, và các kênh đối thoại giữa nhà nước với trí thức, tôn giáo, sinh viên. Trong bối cảnh miền Nam chịu áp lực từ Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam, nếu không có những kênh này, mọi bất mãn sẽ bị dồn nén và dễ dàng bị khai thác.

Ổn định lâu dài không thể chỉ dựa vào kiểm soát cứng rắn, mà phải dựa trên sự cân bằng giữa quyền lực, tính chính danh và sự đồng thuận xã hội.
 
NẾU TÔI LÀ NGÔ ĐÌNH DIỆM...
(Nhân lễ Phục Sinh 2026)

Thay vì dựa vào gia đình và mạng lưới thân tín, tôi sẽ chủ động thiết lập một chính phủ có tính đa nguyên tương đối và thực chất, mời gọi các trí thức, các lực lượng quốc gia không ********, kể cả những người từng đối lập, tham gia vào bộ máy. Đồng thời, tổ chức bầu cử minh bạch hơn và cho phép tồn tại một mức độ đối lập hợp pháp. Điều này không chỉ giúp giảm áp lực chính trị mà còn tạo ra cảm giác cùng tham gia vào chế độ, thay vì bị cai trị.

Tôi sẽ thiết kế lại mô hình nhà nước theo hướng bán tổng thống hoặc tổng thống có kiểm soát, thay vì tổng thống gần như tuyệt đối. Vấn đề không chỉ là ai nắm quyền mà là quyền lực được tổ chức như thế nào để vừa hiệu quả vừa không tự phá hủy chính nó. Sai lầm cốt lõi của mọi chế độ là xây dựng một cấu trúc mang tính cá nhân trị, trong đó quyền lực tập trung vào tổng thống nhưng lại thiếu các cơ chế cân bằng và hấp thụ xung đột. Điều này có nghĩa là vẫn giữ vai trò trung tâm của tổng thống để đảm bảo ổn định trong bối cảnh chiến tranh, nhưng phải có một quốc hội thực quyền (không chỉ mang tính hợp thức hóa).

Quốc hội cần có khả năng giám sát ngân sách, chất vấn chính phủ, và thậm chí buộc thay đổi nội các. Khi đó, xung đột chính trị sẽ được thể chế hóa trong nghị trường thay vì chuyển hóa thành đảo chính hay nổi loạn. Tôi sẽ đặc biệt chú trọng đến nhà nước pháp quyền, tức quyền lực bị ràng buộc bởi luật, không phải bởi ý chí cá nhân. Điều này bao gồm việc xây dựng một hệ thống tòa án tương đối độc lập, quy trình pháp lý rõ ràng, và hạn chế việc sử dụng các sắc lệnh đặc biệt để chỉ đạo mọi vấn đề xã hội. Nếu người dân và các nhóm xã hội tin rằng họ có thể tìm thấy công lý trong hệ thống, họ sẽ ít có xu hướng chống lại hệ thống đó.

Tôi sẽ xây dựng một hệ thống đảng phái có kiểm soát nhưng không độc quyền. Thay vì để Đảng Cần Lao Nhân Vị hoạt động như một mạng lưới quyền lực ngầm chi phối toàn bộ nhà nước, tôi sẽ chuyển nó thành một chính đảng công khai, cạnh tranh với các đảng khác trong một khuôn khổ hợp pháp. Có thể giới hạn số lượng đảng hoặc đặt điều kiện hoạt động (chống cộng, không bạo lực), nhưng phải cho phép tồn tại đối lập. Một hệ thống đa nguyên "hạn chế" như vậy sẽ giúp chế độ có tính linh hoạt hơn và giảm áp lực tích lũy mâu thuẫn.

Tôi sẽ tách quân đội khỏi chính trị ở mức nhất định, hạn chế việc các tướng lĩnh tham gia âm mưu quyền lực. Nếu quân đội trở thành một thiết chế quốc gia chuyên nghiệp thay vì công cụ của chế độ, nguy cơ đảo chính sẽ giảm đáng kể. Đồng thời, cần xây dựng lực lượng an ninh - tình báo hiệu quả nhưng có kiểm soát pháp lý, tránh tình trạng đàn áp tràn lan gây phản tác dụng.

Tôi sẽ thiết lập cơ chế bổ nhiệm tỉnh trưởng từ trung ương nhưng kèm theo hội đồng địa phương được bầu có quyền giám sát và tham gia quyết định các vấn đề kinh tế - xã hội để tránh cả hai cực đoan: phân quyền quá mức (dẫn đến cát cứ) và tập quyền tuyệt đối (dẫn đến tê liệt và bất mãn). Điều này giúp chính quyền địa phương vừa trung thành với trung ương, vừa có tính đại diện nhất định đối với dân chúng.

Tôi sẽ không viển vông áp đặt Ấp Chiến lược bằng mọi giá. Chiến lược ổn định không thể chỉ dựa vào kiểm soát mà phải dựa vào xây dựng sự đồng thuận xã hội. Điều này đòi hỏi cải cách ruộng đất ôn hòa, phát triển kinh tế nông thôn, và tạo ra cơ hội thực sự cho người dân, đặc biệt là tầng lớp nông dân, vốn là chiến trường ảnh hưởng giữa chính quyền và lực lượng ********. Nếu người dân cảm thấy đời sống được cải thiện và có tiếng nói trong hệ thống, thì tính chính danh của chế độ sẽ tự nhiên được củng cố, thay vì phải duy trì bằng cưỡng chế.

Cuối cùng, tôi sẽ thiết lập các van an toàn chính trị: báo chí có kiểm duyệt nhưng không bị bóp nghẹt hoàn toàn, xã hội dân sự được tồn tại ở mức nhất định, và các kênh đối thoại giữa nhà nước với trí thức, tôn giáo, sinh viên. Trong bối cảnh miền Nam chịu áp lực từ Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam, nếu không có những kênh này, mọi bất mãn sẽ bị dồn nén và dễ dàng bị khai thác.

Ổn định lâu dài không thể chỉ dựa vào kiểm soát cứng rắn, mà phải dựa trên sự cân bằng giữa quyền lực, tính chính danh và sự đồng thuận xã hội.
Suy nghĩ này là hoang tưởng không thực tế trong bối cảnh VNCH thời đó. Dân miền nam VN thời đó dân trí mặt bằng chung chỉ khá hơn dân miền bắc là không theo cộng xản thôi chứ suy nghĩ độc tài bỏ mịa ra ai khác ý kiến là sẵn sàng thù hận đâm chém nhau đặc biệt là trong chính trị không đồng ý là sẵn sàng bạo loạn làm kiêu binh. Dân VNCH còn cách rất xa văn minh nên không thể áp dụng dân chủ ngay được mà phải kiểm soát thắt chặt siết lại tự do để kỷ luật phát triển chứ không thì chỉ có rối ren bạo loạn thôi và 2 cụ Diệm-Nhu đã thực hiện đúng. Chỉ có 2 cụ Diệm-Nhu mới có năng lực nhất nhìn thấy tương lai tốt nhất cho VNCH thôi tất cả người còn lại toàn bọn võ biền não ngắn tầm nhìn yếu kém tham gia vào chính phủ chỉ gây cản trở cho cải cách khiến không thể thực hiện hay hành động được. Nếu thành phần đối lập tham gia chính quyền làm chậm cải cách thì không sao vì dù sao cũng thực hiện được đằng này lại phản đối cản trở có đặt lợi ích quốc gia dân tộc lên trên hết đâu mà chỉ suy nghĩ cục bộ cho bản thân họ, gia đình họ và thế lực đảng phái bang hội của họ thôi.
 
Suy nghĩ này là hoang tưởng không thực tế trong bối cảnh VNCH thời đó. Dân miền nam VN thời đó dân trí mặt bằng chung chỉ khá hơn dân miền bắc là không theo cộng xản thôi chứ suy nghĩ độc tài bỏ mịa ra ai khác ý kiến là sẵn sàng thù hận đâm chém nhau đặc biệt là trong chính trị không đồng ý là sẵn sàng bạo loạn làm kiêu binh. Dân VNCH còn cách rất xa văn minh nên không thể áp dụng dân chủ ngay được mà phải kiểm soát thắt chặt siết lại tự do để kỷ luật phát triển chứ không thì chỉ có rối ren bạo loạn thôi và 2 cụ Diệm-Nhu đã thực hiện đúng. Chỉ có 2 cụ Diệm-Nhu mới có năng lực nhất nhìn thấy tương lai tốt nhất cho VNCH thôi tất cả người còn lại toàn bọn võ biền não ngắn tầm nhìn yếu kém tham gia vào chính phủ chỉ gây cản trở cho cải cách khiến không thể thực hiện hay hành động được. Nếu thành phần đối lập tham gia chính quyền làm chậm cải cách thì không sao vì dù sao cũng thực hiện được đằng này lại phản đối cản trở có đặt lợi ích quốc gia dân tộc lên trên hết đâu mà chỉ suy nghĩ cục bộ cho bản thân họ, gia đình họ và thế lực đảng phái bang hội của họ thôi.
Chính vì độc tài làm đúng như mày nói mới khiến diệm rớt đài đó
 
Nói thẳng, cái sai của anh em Ngô Đình Diệm – Ngô Đình Nhu không chỉ nằm ở vài quyết định lẻ tẻ, mà nằm ngay từ cách họ dựng nên chế độ. Thay vì giữ Quốc gia Việt Nam với nhà vua làm biểu tượng để dân còn cái mà tin, họ chọn lập ra Việt Nam Cộng Hòa như một khởi đầu hoàn toàn mới.


Nghe thì hiện đại, nhưng trong một xã hội còn nặng truyền thống, đó giống như tự tay cắt bỏ cái gốc.

Trong khi đó, nhìn sang Thái Lan, người ta từng biến động rồi vẫn mời vua trở lại để giữ ổn định. Người ta hiểu một điều đơn giản: dân có thể chịu khó, chịu nghèo, nhưng không thể sống thiếu niềm tin.

Còn Diệm thì bỏ luôn cái niềm tin cũ, mà lại không dựng được cái mới.

Từ đó, chuỗi sai lầm bắt đầu nối nhau.

Diệt Bình Xuyên, Cao Đài, Hòa Hảo

Ba lực lượng này có quân, có đất, có dân. Không hoàn hảo, nhưng là chỗ dựa của nhiều người miền Nam.

Diệm chọn dẹp sạch.

Kết quả là một loạt người mất quyền lợi, mất chỗ đứng. Từ chỗ không ưa ********, họ bị đẩy sang trạng thái bất mãn với chính quyền. Tự tạo thêm đối thủ ngay trong lòng mình.


Ưu ái Công giáo, tạo cảm giác chia phe
Chính quyền Diệm bị nhìn là thiên vị Công giáo, từ quyền lực đến phân bổ nguồn lực.

Dù thực tế có thể phức tạp hơn, nhưng cảm nhận của dân là thứ quyết định. Khi đa số cảm thấy mình bị đứng ngoài, thì niềm tin bắt đầu rạn.

Lúc đó, lời chửi “chính quyền này phục vụ một nhóm” không còn là tuyên truyền nữa, mà thành suy nghĩ phổ biến.
Chuyện đất đai – đụng vào là nổ

Với người có tiền, có thế thì còn được mua bán.

Còn dân không quyền, không tiếng nói, nhiều nơi bị thu hồi đất rồi phân lại cho người Bắc di cư, đặc biệt là nhóm có liên hệ với Công giáo.

Đất là sinh kế.
Sinh kế là mạng sống.
Mất đất là mất tất cả.

Một bên mất, một bên được, mâu thuẫn tự sinh ra mà không cần ai kích động. Chính quyền lúc này không còn là người bảo vệ, mà bị nhìn như người lấy đi.


Tôn giáo và cú đạp vào “phần hồn” của xã hội

Từ thời chúa Nguyễn Hoàng vào Nam, có một điều gần như luật bất thành văn: lập làng là dựng chùa.

Chùa không chỉ để thờ, mà là nơi giữ đạo lý, giữ cộng đồng. Qua hàng trăm năm, Phật giáo trở thành một phần xương sống của đời sống miền Nam.

Trong bối cảnh đó, Diệm – Nhu lại đi một nước cực gắt:

vừa bị nhìn là ưu ái Công giáo, vừa đối đầu với Phật giáo, lại còn phế truất Bảo Đại – biểu tượng cuối cùng của hoàng triều Nguyễn.


Một lúc đụng vào:

niềm tin tôn giáo
  • sự cân bằng giữa các cộng đồng
  • chính danh lịch sử



Thì phản ứng không còn nhỏ nữa.

Tăng lữ lên tiếng.

Dân xuống đường.

Niềm tin sụp nhanh hơn bất kỳ thứ gì khác.

Một thực tế khó chịu

Trong khi đó, người dân nhìn thấy chính quyền chủ yếu lo dẹp trong Nam, kiểm soát dân, xử lý đối lập.


Còn cái gọi là “đánh ra Bắc” thì gần như không rõ ràng.
Thế là câu hỏi tự nhiên xuất hiện:


đang chống ai?


Chống cộng hay đang chống chính dân mình?
QK1wG66B.gif
 
Địt mịa LX năm 74-75 vẫn viện trợ nhé chỉ là giảm dần thôi. Ngay từ năm 1969 TQ đã tuyên bố giảm viện trợ cho Bắc Việt rồi khi Bắc Việt có những cuộc đi đêm với Mỹ.
Giảm dần là giảm bao nhiêu?
Tôi cần con số cụ thể
 
Giảm dần là giảm bao nhiêu?
Tôi cần con số cụ thể
Giai đoạn 1973-1975: Tổng số 724,512 tấn gồm 75,267 tấn hàng hậu cần, 649,246 tấn vũ khí trang bị kỹ thuật

Chính vì độc tài làm đúng như mày nói mới khiến diệm rớt đài đó
Hẹ hẹ là do Mỹ chứ không do Mỹ Diệm rớt đài hồi nào
 
Giai đoạn 1973-1975: Tổng số 724,512 tấn gồm 75,267 tấn hàng hậu cần, 649,246 tấn vũ khí trang bị kỹ thuật


Hẹ hẹ là do Mỹ chứ không do Mỹ Diệm rớt đài hồi nào
Số hàng đó năm 1973 nhé
74 75 không có gì cả
Giai đoạn 73 75 tổng số 724 512 tấn hàng viện trợ thì Liên Xô viện trợ tổng 65.601 tấn còn Trung Quốc viện trợ gấp 10 lần 620.354 tấn hàng
65.000 tấn của Liên Xô chủ yếu trong năm 73
Không có bất cứ thông tin gì về viện trợ của Liên Xô năm 74 75

 
Ừ. Đéo hiểu luôn. Càng nghiên cứu sâu, tìm hiểu kỹ Chiến Tranh Việt Nam mới thấy nó nhiều điểm hài hước, mâu thuẫn vc, đúng kiểu "cười ra nước mắt".
Đéo hiểu Ngô Đình Diệm nghĩ gì trong đầu mà lại gấp gáp đi phế Bảo Đại xuống, trong khi tại sao không bắt chước theo Tào Tháo, dùng nhà vua như một biểu tượng để trị kỹ, thu phục lòng dân. Tướng Nguyễn Văn Hinh dù gì cũng bị Diệm phế chức rồi, đâu có nắm binh quyền mà sợ ông Hinh làm phản.
Nghiên cứu sâu mà ko thấy Diệm mang chủ nghĩa dân tộc à? :)))
Cộng thêm việc quyền lực trong tay Diệm khi đó quá lớn, đc ủng hộ hoàn toàn bởi Mỹ. Sau này quay ra đối đầu do ko ủng hộ tăng quân và cố vấn quân sự.
 
Nghiên cứu sâu mà ko thấy Diệm mang chủ nghĩa dân tộc à? :)))
Cộng thêm việc quyền lực trong tay Diệm khi đó quá lớn, đc ủng hộ hoàn toàn bởi Mỹ. Sau này quay ra đối đầu do ko ủng hộ tăng quân và cố vấn quân sự.
Dân tộc đéo gì Diệm
Ông này chỉ ủng hộ nước chúa và phổ biến đạo chúa ra toàn Miền Nam thôi
 
Số hàng đó năm 1973 nhé
74 75 không có gì cả
Giai đoạn 73 75 tổng số 724 512 tấn hàng viện trợ thì Liên Xô viện trợ tổng 65.601 tấn còn Trung Quốc viện trợ gấp 10 lần 620.354 tấn hàng
65.000 tấn của Liên Xô chủ yếu trong năm 73
Không có bất cứ thông tin gì về viện trợ của Liên Xô năm 74 75

Cái này tao đồng ý mày đúng khi tao đã check kỹ thông tin, nhưng lúc đó TQ không hề viện trợ vũ khí gì VN giai đoạn đó đâu chỉ viện trợ về mặt hậu cần dân sự thôi chứ không còn có quân sự nữa khi TQ đã bắt tay với Mỹ và đã có nhiều dấu hiệu chống VN ngay từ lúc đó rồi.
 
Dân tộc đéo gì Diệm
Ông này chỉ ủng hộ nước chúa và phổ biến đạo chúa ra toàn Miền Nam thôi
Mày đọc phân tích Diệm của Phạm Xuân Ẩn đi đánh giá cao lắm đấy nhé dù có nhiều khiếm khuyết và là người theo chủ nghĩa dân tộc đặc sệt đấy
 
Bảo đại ủng hộ thống nhất. Còn Diệm thì đéo, phân chia như Triều tiên.
Làm gì Diệm không ủng hộ thống nhất mày quên Diệm-Nhu đi đêm với cộng xản Phạm Hùng qua mặt Mỹ và Liên Xô sao và chính tổng thống lừng danh nước Pháp Charles De Gaulle và đại sứ Ba Lan Maneli làm trung gian đấy nhé
 
Giai đoạn 1973-1975: Tổng số 724,512 tấn gồm 75,267 tấn hàng hậu cần, 649,246 tấn vũ khí trang bị kỹ thuật


Hẹ hẹ là do Mỹ chứ không do Mỹ Diệm rớt đài hồi nào
Mày biết sao mỹ dẹp diệm ko
Vì diệm ko chống cộng tốt, dân chúng ngày càng biểu tình, càng ủng hộ cộng sảng thì ko dẹp sao đc

Cơ cấu tổ chức quá yếu, diệm quá độc tài
Ko thể thắng đc vndcch đang đc quần chúng ủng hộ
 
Mày đọc phân tích Diệm của Phạm Xuân Ẩn đi đánh giá cao lắm đấy nhé dù có nhiều khiếm khuyết và là người theo chủ nghĩa dân tộc đặc sệt đấy
Cơm sườn tình báo dĩ nhiên phải đánh giá cao kẻ bất tài của phe đối thủ rồi
 
Mày biết sao mỹ dẹp diệm ko
Vì diệm ko chống cộng tốt, dân chúng ngày càng biểu tình, càng ủng hộ cộng sảng thì ko dẹp sao đc

Cơ cấu tổ chức quá yếu, diệm quá độc tài
Ko thể thắng đc vndcch đang đc quần chúng ủng hộ
Hẹ hẹ Diệm chống cộng không tốt vì đơn giản Diệm xem những người cộng xản là anh em lầm đường lạc lối nên không chống quyết liệt đến cùng như Hàn/Sing/Indo mà chỉ chống cộng xản ở mức triệt phá các tổ chức nằm vùng thôi chứ cộng xản không phá làng xóm chỉ làm tình báo vẫn để yên như Vũ Ngọc Nhạ hay Phạm Ngọc Thảo đã biết là điệp viên của cộng xản nhưng vẫn để đó để có kênh liên lạc với cộng xản. Mỹ không lật đổ Diệm thì Diệm thắng VNDCCH cái chắc khi miền nam VNCH kinh tế phát triển hơn miền bắc gấp 10 lần nhé
 
Cơm sườn tình báo dĩ nhiên phải đánh giá cao kẻ bất tài của phe đối thủ rồi
Đã ngu rồi còn nói kiểu đó, mày ra xã hội xem có ai khen thằng ngu đâu chỉ khen thằng khôn thôi và Phạm Xuân Ẩn được viết bởi người Mỹ nhé chứ đéo phái chính ông ấy hay người Việt viết đâu
 
Đã ngu rồi còn nói kiểu đó, mày ra xã hội xem có ai khen thằng ngu đâu chỉ khen thằng khôn thôi và Phạm Xuân Ẩn được viết bởi người Mỹ nhé chứ đéo phái chính ông ấy hay người Việt viết đâu
Ừ thế à
Thằng ngu phe đối thủ thì phải khen chứ sao
 
Hẹ hẹ Diệm chống cộng không tốt vì đơn giản Diệm xem những người cộng xản là anh em lầm đường lạc lối nên không chống quyết liệt đến cùng như Hàn/Sing/Indo mà chỉ chống cộng xản ở mức triệt phá các tổ chức nằm vùng thôi chứ cộng xản không phá làng xóm chỉ làm tình báo vẫn để yên như Vũ Ngọc Nhạ hay Phạm Ngọc Thảo đã biết là điệp viên của cộng xản nhưng vẫn để đó để có kênh liên lạc với cộng xản. Mỹ không lật đổ Diệm thì Diệm thắng VNDCCH cái chắc khi miền nam VNCH kinh tế phát triển hơn miền bắc gấp 10 lần nhé
Diệm làm kinh tế ra sao?
Có tài năng gì?
Có chứng cứ gì không?
Mà giàu hơn nhưng đéo bảo vệ được chế độ thì giàu để làm gì?
 
Hẹ hẹ Diệm chống cộng không tốt vì đơn giản Diệm xem những người cộng xản là anh em lầm đường lạc lối nên không chống quyết liệt đến cùng như Hàn/Sing/Indo mà chỉ chống cộng xản ở mức triệt phá các tổ chức nằm vùng thôi chứ cộng xản không phá làng xóm chỉ làm tình báo vẫn để yên như Vũ Ngọc Nhạ hay Phạm Ngọc Thảo đã biết là điệp viên của cộng xản nhưng vẫn để đó để có kênh liên lạc với cộng xản. Mỹ không lật đổ Diệm thì Diệm thắng VNDCCH cái chắc khi miền nam VNCH kinh tế phát triển hơn miền bắc gấp 10 lần nhé
Ae tốt cái gì mà lê máy chém chém ae

Diệm tự tạo kẻ thù tứ bề thọ địch
Ko dẹp diệm thì mẽo sẽ trở thành pháp thứ 2

Ko thắng đc, ko bình ôn đc dân chúng tại miền nam thì sao thắng đc cs
 
Ừ thế à
Thằng ngu phe đối thủ thì phải khen chứ sao
Đù mày đúng là ngu như chó mày có thấy tuyên truyền chính thức cộng xản bôi nhọ Diệm nhưng chỉ riêng Phạm Xuân Ẩn là khen không mày không đánh giá được cái nào thật lòng sao mày đúng là óc chó

Diệm làm kinh tế ra sao?
Có tài năng gì?
Có chứng cứ gì không?
Mà giàu hơn nhưng đéo bảo vệ được chế độ thì giàu để làm gì?
Như tao nói Mỹ can thiệp lật đổ thì mày bảo vệ chế độ bằng cách nào cũng giống như Hungary năm 1956 LX can thiệp thì bảo vệ được sao
 
Ae tốt cái gì mà lê máy chém chém ae

Diệm tự tạo kẻ thù tứ bề thọ địch
Ko dẹp diệm thì mẽo sẽ trở thành pháp thứ 2

Ko thắng đc, ko bình ôn đc dân chúng tại miền nam thì sao thắng đc cs
Bình ổn dân chúng? Kể từ tháng 11/1963 cho đến 1967 là 5 năm đảo chính liên miên dân chúng nổi loạn mà bảo là bình ổn dân chúng mày bị ngu sao. Diệm bắt tay với cộng xản mà gọi là tạo kẻ thù tứ bề thọ địch hả mày ăn gì ngu thế. Cài luật 59 đó chỉ chém đúng 1 người thôi nhé chứ có chém ai khác nữa đâu mày dẫn chứng đây kéo lê chém ai nữa thế
 

Có thể bạn quan tâm

Top