caygayden
Bò lái xe
"Mấy hôm nay đọc lại chuyện giải phóng mặt bằng làm cầu Trần Hưng Đạo mà thật sự thấy nghẹn tới mức khó chịu trong người. Càng đọc càng thấy một cảm giác rất đáng sợ: hóa ra ở cái thành phố này, một người bình thường có thể mất gần như tất cả chỉ sau vài quyết định từ trên đưa xuống. Nhiều người cứ nói “thì có đền bù mà”, nghe nhẹ tênh như kiểu mất cái gì không đáng kể. Nhưng thử đặt mình vào hoàn cảnh đó đi rồi mới hiểu nó kinh khủng thế nào. Cả đời làm lụng, nhịn ăn nhịn mặc, vay ngân hàng, thức khuya dậy sớm, có người đánh đổi cả tuổi trẻ chỉ để mua được một căn nhà. Không phải biệt thự gì đâu, chỉ là một chỗ để ở, để con cái có chỗ học hành, để bố mẹ già có nơi nương thân lúc cuối đời. Vậy mà cuối cùng tất cả bị định giá bằng một con số rẻ mạt tới mức xúc phạm. Cầm số tiền đền bù đó bước ra ngoài thị trường mới thấy mình như bị tát vào mặt. Nhà đất giờ tăng từng ngày, kiếm đâu ra chỗ ở tương đương? Hay ý là dân cứ phải chấp nhận cuộc sống tệ hơn, phải dạt ra xa hơn, phải bắt đầu lại từ đầu sau mấy chục năm còng lưng làm việc? Nghĩ tới thôi đã thấy nghẹt thở rồi.
Điều làm người ta uất nhất là cảm giác bị dồn vào đường cùng mà chẳng biết kêu ai. Không đồng ý thì cũng vậy thôi. Ý kiến thì nghe cho có. Cuối cùng người phải tự xoay sở vẫn là dân. Những người có tiền, có quan hệ, có nhiều tài sản thì họ chẳng bao giờ hiểu được cảm giác này đâu. Chỉ những gia đình bình thường mới hiểu cái cảm giác tối nằm ngủ mà tim đập thình thịch vì sợ một ngày nhà mình cũng nằm trong diện quy hoạch. Giờ nghe tới dự án đại lộ cảnh quan sông Hồng là nhiều người bắt đầu mất ăn mất ngủ rồi. Vì ai cũng nhìn thấy câu chuyện cầu Trần Hưng Đạo ngay trước mắt. Hôm nay là nhà người khác, mai có thể là nhà mình. Cái đáng sợ là người dân bắt đầu cảm thấy mình quá nhỏ bé. Bao nhiêu năm sống tử tế, đóng thuế, làm ăn đàng hoàng, cuối cùng vẫn có thể bị đẩy vào cảnh bấp bênh chỉ trong thời gian rất ngắn. Có bác trong khu tôi nói thẳng luôn: “Giờ già rồi, lấy nhà tao đi xong bắt tao đi đâu? Tiền đó mua nổi cái gì?”. Nghe mà đau lòng thật sự.
Người ta cứ nói “hy sinh vì phát triển”. Nhưng sao lúc nào người phải hy sinh cũng là dân thường? Sao chưa bao giờ thấy những người nói câu đó phải rơi vào cảnh ôm cục tiền đền bù rồi đi khắp nơi tìm nhà mà càng tìm càng tuyệt vọng? Có những gia đình giờ gần như rơi vào trạng thái bất lực hoàn toàn. Không đủ tiền mua chỗ mới tử tế. Không biết tương lai con cái sẽ ra sao. Không biết bố mẹ già thích nghi kiểu gì khi bị bật khỏi nơi đã sống mấy chục năm. Cái cảm giác đó nó không chỉ là mất đất nữa. Nó là cảm giác bị nhổ bật gốc khỏi cuộc đời mình. Mà đau nhất là mình chẳng có quyền lựa chọn. Chấp nhận thì đau, mà không chấp nhận thì cũng chẳng biết phải làm gì khác. Thật sự nghĩ tới cảnh đó thấy ngột ngạt và tuyệt vọng vô cùng.
Nhưng có lẽ điều nguy hiểm nhất là nếu mỗi người cứ im lặng chịu đựng một mình thì rồi ai cũng sẽ lần lượt trở thành nạn nhân tiếp theo. Hôm nay là người dân khu cầu Trần Hưng Đạo. Ngày mai có thể là những hộ dân quanh đại lộ sông Hồng. Sau nữa sẽ là khu khác. Chúng ta đều giống nhau thôi, đều là những người lao động bình thường, dành cả đời chỉ để giữ lấy một mái nhà cho gia đình mình. Nếu bây giờ ai cũng nghĩ “chưa tới lượt mình” thì tới lúc chuyện xảy ra thật sẽ chẳng còn ai đứng cạnh mình nữa. Người dân phải biết liên kết lại, phải cùng nhau cập nhật thông tin, cùng nhau thuê luật sư nếu cần, cùng nhau lên tiếng công khai thay vì từng nhà lẻ loi chịu trận. Ít nhất khi có tiếng nói tập thể thì người ta còn phải lắng nghe. Chứ nếu ai cũng im lặng ký giấy rồi tự ôm nỗi uất ức về nhà thì sau này mọi chuyện sẽ còn dễ dàng lặp lại hơn nữa. Không ai mong chống đối hay gây rối gì cả, nhưng dân có quyền đòi hỏi sự minh bạch, quyền được đối thoại đàng hoàng và quyền được đền bù hợp lý để còn sống tiếp. Im lặng lúc này không còn là chịu đựng nữa, mà là tự chấp nhận để người khác quyết định luôn số phận của gia đình mình." - lượm lặt

Điều làm người ta uất nhất là cảm giác bị dồn vào đường cùng mà chẳng biết kêu ai. Không đồng ý thì cũng vậy thôi. Ý kiến thì nghe cho có. Cuối cùng người phải tự xoay sở vẫn là dân. Những người có tiền, có quan hệ, có nhiều tài sản thì họ chẳng bao giờ hiểu được cảm giác này đâu. Chỉ những gia đình bình thường mới hiểu cái cảm giác tối nằm ngủ mà tim đập thình thịch vì sợ một ngày nhà mình cũng nằm trong diện quy hoạch. Giờ nghe tới dự án đại lộ cảnh quan sông Hồng là nhiều người bắt đầu mất ăn mất ngủ rồi. Vì ai cũng nhìn thấy câu chuyện cầu Trần Hưng Đạo ngay trước mắt. Hôm nay là nhà người khác, mai có thể là nhà mình. Cái đáng sợ là người dân bắt đầu cảm thấy mình quá nhỏ bé. Bao nhiêu năm sống tử tế, đóng thuế, làm ăn đàng hoàng, cuối cùng vẫn có thể bị đẩy vào cảnh bấp bênh chỉ trong thời gian rất ngắn. Có bác trong khu tôi nói thẳng luôn: “Giờ già rồi, lấy nhà tao đi xong bắt tao đi đâu? Tiền đó mua nổi cái gì?”. Nghe mà đau lòng thật sự.
Người ta cứ nói “hy sinh vì phát triển”. Nhưng sao lúc nào người phải hy sinh cũng là dân thường? Sao chưa bao giờ thấy những người nói câu đó phải rơi vào cảnh ôm cục tiền đền bù rồi đi khắp nơi tìm nhà mà càng tìm càng tuyệt vọng? Có những gia đình giờ gần như rơi vào trạng thái bất lực hoàn toàn. Không đủ tiền mua chỗ mới tử tế. Không biết tương lai con cái sẽ ra sao. Không biết bố mẹ già thích nghi kiểu gì khi bị bật khỏi nơi đã sống mấy chục năm. Cái cảm giác đó nó không chỉ là mất đất nữa. Nó là cảm giác bị nhổ bật gốc khỏi cuộc đời mình. Mà đau nhất là mình chẳng có quyền lựa chọn. Chấp nhận thì đau, mà không chấp nhận thì cũng chẳng biết phải làm gì khác. Thật sự nghĩ tới cảnh đó thấy ngột ngạt và tuyệt vọng vô cùng.
Nhưng có lẽ điều nguy hiểm nhất là nếu mỗi người cứ im lặng chịu đựng một mình thì rồi ai cũng sẽ lần lượt trở thành nạn nhân tiếp theo. Hôm nay là người dân khu cầu Trần Hưng Đạo. Ngày mai có thể là những hộ dân quanh đại lộ sông Hồng. Sau nữa sẽ là khu khác. Chúng ta đều giống nhau thôi, đều là những người lao động bình thường, dành cả đời chỉ để giữ lấy một mái nhà cho gia đình mình. Nếu bây giờ ai cũng nghĩ “chưa tới lượt mình” thì tới lúc chuyện xảy ra thật sẽ chẳng còn ai đứng cạnh mình nữa. Người dân phải biết liên kết lại, phải cùng nhau cập nhật thông tin, cùng nhau thuê luật sư nếu cần, cùng nhau lên tiếng công khai thay vì từng nhà lẻ loi chịu trận. Ít nhất khi có tiếng nói tập thể thì người ta còn phải lắng nghe. Chứ nếu ai cũng im lặng ký giấy rồi tự ôm nỗi uất ức về nhà thì sau này mọi chuyện sẽ còn dễ dàng lặp lại hơn nữa. Không ai mong chống đối hay gây rối gì cả, nhưng dân có quyền đòi hỏi sự minh bạch, quyền được đối thoại đàng hoàng và quyền được đền bù hợp lý để còn sống tiếp. Im lặng lúc này không còn là chịu đựng nữa, mà là tự chấp nhận để người khác quyết định luôn số phận của gia đình mình." - lượm lặt

Sửa lần cuối:

