Tại sao Hàn Tín khi xưa đã được phong tề vương lại không chia 3 thiên hạ?

Theo tao. Hàn Tín không chia ba thiên hạ không phải vì ngu ngốc hay thiếu cơ hội, mà vì ông chọn trung nghĩa thay vì tham vọng cá nhân.
Đây vừa là điểm sáng (lòng trung) vừa là bi kịch (không biết “công thành thân thoái”) của ông – một trong những danh tướng bi thảm nhất lịch sử Trung Quốc
 
Tháng Sáu năm 206 TCN, Lưu Bang chọn ngày lành, lập đàn tràng, trai giới, tắm gội, bày lễ, bái Hàn Tín làm đại tướng quân. Bái tướng xong, Lưu Bang hỏi Hàn Tín xem có thể có diệu kế gì để trở về Quan Trung hay không. Quân Hán khi đó binh nhược tướng yếu, căn bản không phải là đối thủ của Hạng Vũ. Bởi vậy, Lưu Bang không có đặt ra mục tiêu cao hơn, tâm nguyện lớn nhất của ông là có thể làm Vương ở Quan Trung.

Trước tiên, Hàn Tín vạch rõ cho Lưu Bang thấy rằng muốn đông tiến tranh thiên hạ, thì đối thủ lớn nhất là Hạng Vũ. Hàn Tín cũng hỏi Lưu Bang khi so sánh bản thân với Hạng Vũ về các phương diện như: lòng dũng cảm, sức mạnh, lòng nhân hậu và binh lực, thì thấy ai mạnh ai yếu. Lưu Bang trầm lặng hồi lâu rồi nói: “Ta đều không bằng Hạng Vũ.” Như vậy, dù là xét về lòng nhân hậu, Lưu Bang cũng không được như Hạng Vũ.

Hàn Tín rời chỗ, bái Lưu Bang hai lạy rồi nói: “Chúc mừng đại Vương. Biết người biết ta mới có thể bách chiến bách thắng. Thần cũng cho là đại Vương so ra còn kém Hạng Vương. Tuy nhiên, mọi sự đều thay đổi, có lên có xuống. Hạng Vũ nay tuy lớn mạnh, nhưng đại Vương nhất định có thể đánh bại ông ta.”

Tiếp đó, Hàn Tín phân tích nhược điểm trong tính cách của Hạng Vũ, nói rằng Hạng Vũ tuy vũ dũng hơn người, tiếng thét có thể dọa lui thiên binh vạn mã, nhưng lại không biết dùng người hiền tài, chẳng qua chỉ là cái dũng của kẻ thất phu mà thôi. Mặc dù thường ngày cung kính và nhân từ đối đãi mọi người, khi thuộc hạ bị bệnh đều hỏi han ân cần, nhưng hễ khi đến việc có tính thực chất như là phong tước thăng quan, thì ngay cả khi đại ấn đã khắc xong, ông ta vẫn cứ mân mê đến mòn cả góc mà vẫn không nỡ trao cho người khác, đúng là lòng dạ đàn bà.

Bên cạnh đó, sau khi trở thành Bá Vương, Hạng Vũ cũng đã làm nhiều việc có phần không thỏa đáng. Đầu tiên, đó là dù đã xưng bá thiên hạ nhưng lại rời bỏ Quan Trung, dựng đô ở Bành Thành, làm mất đi địa lợi. Thứ hai, làm trái giao ước với Nghĩa đế, phân phong không công bằng. Vùng đất trù phú thì phân chia cho thân tín của mình, chứ không chia cho người có công lớn nhất, khiến chư hầu căm phẫn bất bình, mất đi cái lợi nhân hòa. Thứ ba, Hạng Vũ kiên quyết đưa Nghĩa đế đến vùng đất Giang Nam, các chư hầu thấy vậy đều bắt chước theo mà xua đuổi các quốc quân nơi mình cai quản, tự lập phe cánh, khiến thiên hạ đại loạn, mất đi lợi thế về thiên thời. Thứ tư, Hạng Vũ đi tới đâu phá tàn diệt tận tới đó, mất đi lòng dân. Theo phân tích của Hàn Tín, Hạng Vương trên danh nghĩa là bá chủ thiên hạ, nhưng trên thực tế lại không được lòng dân. Nếu Lưu Bang có thể làm ngược lại, trọng dụng những người anh dũng thiện chiến, quân đội kỷ luật nghiêm minh, giương cao ngọn cờ chính nghĩa, thuận theo tâm nguyện trở về miền đông của các tướng sĩ, thì nhất định có thể thắng được Sở Bá Vương.

Chướng ngại đầu tiên của quân Hán khi trở về Quan Trung là ba người: Chương Hàm, Tư Mã Hân và Đổng Ế. Hàn Tín cho rằng ba người này không khó đối phó, bởi họ vốn là tướng nước Tần, chinh chiến nhiều năm, binh sĩ dưới trướng đều theo họ vào sinh ra tử. Nhưng sau khi quân Tần đầu hàng quân Sở, Hạng Vương đã chôn sống 20 vạn quân Tần, chỉ có Chương Hàm, Tư Mã Hân và Đổng Ế giữ được mạng sống. Do đó người dân của Tần đều căm hận thấu xương ba người này, họ tuy làm Vương ở Quan Trung, nhưng lòng dân nơi đây lại không phục.

Về phần Lưu Bang, sau khi tiến vào Võ Quan, đã làm theo kiến nghị của Tiêu Hà, đặt ra ước pháp tam chương với dân chúng, mà không quấy nhiễu gì thêm, nên người dân có lòng mang ơn. Bởi vậy khi Lưu Bang không thể trở thành Vương của Quan Trung, họ đều cảm thấy bất bình. Nếu Lưu Bang muốn phát binh Đông tiến, thì chỉ cần viết một bức thư liền có thể bình định Tam Tần.

Tấu chương “đối sách Hán Trung” lần này của Hàn Tín không chỉ trù tính một kế sách lâu dài để đối đầu với Hạng Vũ, mà còn chỉ ra chiến lược giành lấy Quan Trung, hết sức rõ ràng, kiến giải độc đáo. Quan điểm của Hàn Tín vượt qua sự mạnh yếu của quân sự, chỉ ra mối liên hệ giữa thắng thua trong chiến trận với sự được mất lòng dân, phân tích điểm mạnh yếu của hai bên, nhìn thấy được sự thay đổi trong tương lai cũng như thời cơ và điều kiện dẫn đến sự thay đổi đó. Tất cả cho thấy sự hiểu biết sâu rộng phi phàm của Hàn Tín. Không ít hậu nhân đã xem “đối sách Hán Trung” của Hàn Tín ngang hàng với “đối sách Long Trung” của Gia Cát Lượng và đều hết sức tôn sùng.òng dân.
Ông dẫn chứng vậy thì chưa hiểu đc con người của Cao Tổ r. Cao Tổ kế bên toàn là dạng cọp beo tê giác Tiêu Hà Trương Lương mà nghĩ Cao Tổ lại hỏi ý kiến Hàn Tín làm trọng ? Tại sao k nghĩ Cao Tổ hỏi để lựa chọn các ý kiến nào tốt ?
Còn Long Trung của GCL có nồn gì làm ra trò trống đối vs Ngô - Nguỵ. Thằg Thục là thằg bị diệt đầu tiền trong Tam quốc
 
Vì Hàn Tín giỏi cầm quân, nhưng chưa chắc giỏi làm vua
Lúc đó Hàn Tín có binh, có công, có đất Tề
nhìn bề ngoài tưởng đủ thế chia ba thiên hạ. Nhưng có mấy thứ ông thiếu đó là...
Tín là Vua chư hầu chứ ai nói m k làm Vua ?
Tín có Binh có đất nhưng dưới trướng Tín toàn là thân tín của a Bang
 
Ông dẫn chứng vậy thì chưa hiểu đc con người của Cao Tổ r. Cao Tổ kế bên toàn là dạng cọp beo tê giác Tiêu Hà Trương Lương mà nghĩ Cao Tổ lại hỏi ý kiến Hàn Tín làm trọng ? Tại sao k nghĩ Cao Tổ hỏi để lựa chọn các ý kiến nào tốt ?
Còn Long Trung của GCL có nồn gì làm ra trò trống đối vs Ngô - Nguỵ. Thằg Thục là thằg bị diệt đầu tiền trong Tam quốc
Thế sao cao tổ ko để tiêu hà Trương lương làm đại tướng quân đi? Ngáo v
Thế danh đại tướng quân là gì?

Mày nói long trung cuat GCL ko làm ra trò là mày ko hiểu

Kế sách của GCL là liên minh ngô chống ngụy
Chiếm kinh châu ích châu tạo gồng kìm đánh ngụy
Thứ nhất lưu bị ko nghe gcl chiếm kinh châu do lưu biểu giữ, sau này bị mất vào tay tào tháo rồi bị chia bởi đông ngô và thục, thành ra ko có chủ quyền chính danh, mà muốn giữ thì liên minh ko bền
1 phần quan vũ lại hơi ái kỷ, làm rạn nứt liên minh đông ngô lại còn bị lã mông lừa mất kinh châu

lý do đó khiến kế sách thất bại
Nhưng nếu nghe theo lời gcl, quan vũ kết giao đông ngô theo kế sách thì có khi lại khác

Mày đọc chưa đủ
 
Tao coi phim không thấy Hàn Tín dùng binh hay chỗ nào (cái bản bê gần như hết dàn cast bên Tam quốc 2010 qua), hay do phim không diễn tả được hết?
 
Tín về cơ bản là không có phe cánh, xuất thân là 1 anh chàng đơn độc đi xin việc được trọng dụng rồi lên được chức cao. Tuy nhiên tố chất thiên về logic, kĩ thuật chứ non kém về giao tiếp, chiêu mộ nhân tài, mua chuộc lòng người. Để ý cách chiêu mộ của Tín cũng mang đâm tính cơ chế và kĩ thuật, ít thao tác lấy lòng dân chúng hay chiêu mộ được ekip cho riêng mình.

Trong khi đó Lưu có 1 bộ sậu về mưu sĩ và tổ chức cực kì đồ sộ, mỗi người đều tài năng lo những mảng công việc khác nhau. Lưu chiêu mộ nhân tài và trao cho họ cơ hội phát huy tối đa tố chất, trong đó có cả Tín. Nói dễ hiểu thì Lưu Bang là dân khởi nghiệp, Tín là dân đi làm thuê, ngoài chuyên môn cầm quân đánh trận ra thì không tận dụng được năng lực của người khác để suy nghĩ thay mình. Có xưng Tề vương thì cũng sẽ ăn những quả kế từ phe Lưu mà lụi thôi. Xét ở khía cạnh nào đó thì Hàn Tín và Hạng Vũ khá giống nhau nhé, đều là những nhà chinh phạt thiên tài, tuy nhiên thiên về năng lực cá nhân nên khó trở thành nhà cai trị được.
 
Tín về cơ bản là không có phe cánh, xuất thân là 1 anh chàng đơn độc đi xin việc được trọng dụng rồi lên được chức cao. Tuy nhiên tố chất thiên về logic, kĩ thuật chứ non kém về giao tiếp, chiêu mộ nhân tài, mua chuộc lòng người. Để ý cách chiêu mộ của Tín cũng mang đâm tính cơ chế và kĩ thuật, ít thao tác lấy lòng dân chúng hay chiêu mộ được ekip cho riêng mình.

Trong khi đó Lưu có 1 bộ sậu về mưu sĩ và tổ chức cực kì đồ sộ, mỗi người đều tài năng lo những mảng công việc khác nhau. Lưu chiêu mộ nhân tài và trao cho họ cơ hội phát huy tối đa tố chất, trong đó có cả Tín. Nói dễ hiểu thì Lưu Bang là dân khởi nghiệp, Tín là dân đi làm thuê, ngoài chuyên môn cầm quân đánh trận ra thì không tận dụng được năng lực của người khác để suy nghĩ thay mình. Có xưng Tề vương thì cũng sẽ ăn những quả kế từ phe Lưu mà lụi thôi. Xét ở khía cạnh nào đó thì Hàn Tín và Hạng Vũ khá giống nhau nhé, đều là những nhà chinh phạt thiên tài, tuy nhiên thiên về năng lực cá nhân nên khó trở thành nhà cai trị được.
Bang có cho cơ hội cho tín đâu
Tiêu hà mới lad ng trao cơ hội cho tín

Bên tín còn có mưu sĩ khoái triệt nhé
 
Bang có cho cơ hội cho tín đâu
Tiêu hà mới lad ng trao cơ hội cho tín

Bên tín còn có mưu sĩ khoái triệt nhé
Lưu Bang nghe Tiêu Hà phong đại tướng cho thằng lính quèn như Tín, Tín có 1 mưu sĩ Khoái Triệt cũng không nghe theo. Đó chính là lí do Tín k làm vua được.
 
Hàn Tín mãi mãi chỉ là tướng quân, cái dã tâm và bản lãnh của bậc quân vương hắn ko có thì làm sao dám phản.

Lũ tụi mày còn mất thời gian cmt ở cái diễn đàn vớ vẩn này thì đến hết đời cũng đéo hiểu dc tại sao Hàn Tín lại không làm phản được.
 


tao đọc 2 page thread này mà nhức nhức cái đầu vì cmt đa số toàn lạc cmn đề.
vậy nên tao copee lại tít của thread này để học hỏi thêm từ anh em.
trở lại chủ đề chính - tao với cương vị là chủ thread nên đi trước.
theo tao gồm 4 nguyên nhân:
1 - Hàn Tín xuất thân nghèo khổ, thấp kém, từng đi ăn chực, chui quá háng.
2 - Kg có tính chính danh, chả lẽ mượn danh "Tạo phản" để khởi binh?
3 - Được Lưu Bang tin dùng nên chỉ ra sức lập công báo đáp, kg có chí lập quốc cho cá nhân.
4 - Giỏi dụng binh trên chiến trường nhưng quá ngây thơ trong chính trị.
Hàn Tín là bú buồi Lưu Bang mà lên tuổi Lồn gì mà so sánh
 
trong cơn giận thì LB có phái Trần Bình và Chu Bột đi chém đầu - nói thôi, chưa làm.
sau Trần Bình hiến kế bắt sống ở Vân Mộng, còn người bày mưu giết HT là Lã Hậu - vợ Lưu Bang và Tiêu Hà.
vài nghiên cứu sau này nói Lã Hậu là đao phủ hậu cung của LB, giúp chồng tiêu diệt đối thủ mà kg để chồng mang tiếng xấu.
Chém đầu p Khoái, có mà L hậu giết 3 họ Bình Bột. Mấy tml đó cáo già thôi
 
Mà nghĩ Lưu Bang nó cũng đỉnh thật thua như chó bao lần lại là thằng thắng cuối cùng
nhìn thằng dưới trả lời mà tự hiểu.
Tín về cơ bản là không có phe cánh, xuất thân là 1 anh chàng đơn độc đi xin việc được trọng dụng rồi lên được chức cao. Tuy nhiên tố chất thiên về logic, kĩ thuật chứ non kém về giao tiếp, chiêu mộ nhân tài, mua chuộc lòng người. Để ý cách chiêu mộ của Tín cũng mang đâm tính cơ chế và kĩ thuật, ít thao tác lấy lòng dân chúng hay chiêu mộ được ekip cho riêng mình.

Trong khi đó Lưu có 1 bộ sậu về mưu sĩ và tổ chức cực kì đồ sộ, mỗi người đều tài năng lo những mảng công việc khác nhau. Lưu chiêu mộ nhân tài và trao cho họ cơ hội phát huy tối đa tố chất, trong đó có cả Tín. Nói dễ hiểu thì Lưu Bang là dân khởi nghiệp, Tín là dân đi làm thuê, ngoài chuyên môn cầm quân đánh trận ra thì không tận dụng được năng lực của người khác để suy nghĩ thay mình. Có xưng Tề vương thì cũng sẽ ăn những quả kế từ phe Lưu mà lụi thôi. Xét ở khía cạnh nào đó thì Hàn Tín và Hạng Vũ khá giống nhau nhé, đều là những nhà chinh phạt thiên tài, tuy nhiên thiên về năng lực cá nhân nên khó trở thành nhà cai trị được.
lẽ ra mà kg ép LB vụ phong vương thì củng kg đến nỗi, tao thật.
 
nhìn thằng dưới trả lời mà tự hiểu.

lẽ ra mà kg ép LB vụ phong vương thì củng kg đến nỗi, tao thật.
Có thể là không đến nỗi chết quá sớm thôi, sau này Lưu vẫn tỉa dần công thần, nhất là nhóm tướng lĩnh - coi như quy trình k thể tránh khỏi được. Có thể nói Lưu ngay từ đầu hay cả sau này đều chưa bao giờ thật sự yên tâm về Tín, bản chất coi Tín như công cụ để đánh trận, lợi dụng xong hết giá trị là tìm cách rũ bỏ. Gặp phải Tín cũng thuộc dạng một ông nhân viên dễ bất mãn, nhấp nhổm nhảy việc thì việc đưa vào tầm ngắm sớm hơn cũng không lạ.

Cả Tín và Vũ đều thành tựu ở độ tuổi 2X - quá trẻ, tuổi này chỉ háo công háo danh, chưa suy nghĩ sâu xa về thu phục nhân tâm được. Lưu đáng tuổi cha Tín, thừa hiểu thêm vài tuổi nữa Tín chững chạc hơn càng khó kiềm chế, xử Tín gần như là bắt buộc, không thể thay đổi được.
 
Vậy cơ sở nào mày nói tín quản trị ngu
Tín lên làm đại tướng quân tụi đàn em của Lưu bang ko nể nhưng sau này phải công nhận
Tụi nó về sức khỏe phải nói là hơn Tín
Vậy nếu ko quản trị tốt thì trong quân đội đã loạn r

Đúng. Một phần rất lớn là do Hàn Tín có năng lực quản trị quân đội và tổ chức cực mạnh, chứ không chỉ biết đánh trận.

Điểm đáng sợ của Hàn Tín không phải chỉ là “cầm quân thắng”, mà là:

biến một đội quân yếu thành quân có kỷ luật,

tổ chức hậu cần ổn,

hành quân tốc độ cao mà không tan hàng,

dùng người đúng vị trí,

phối hợp nhiều cánh quân rất tốt,

và đặc biệt là khiến binh sĩ chịu nghe lệnh.


Thời đó quân của Lưu Bang ban đầu khá hỗn tạp: nhiều người xuất thân lưu manh, nông dân, quân đầu hàng. Nếu chỉ có tài võ dũng thì không điều khiển nổi. Hàn Tín lại giỏi ở cấp độ “hệ thống”.

Ví dụ nổi tiếng:

Ông rất chú trọng bố trí doanh trại, đội hình, tiếp vận.

Có khả năng đọc địa hình và tổ chức vận động quân quy mô lớn.

Các chiến dịch như đánh Ngụy, Triệu, Tề cho thấy khả năng điều phối cực cao chứ không chỉ là liều mạng.


Ngay cả chiến thuật “bối thủy nhất chiến” (đặt quân quay lưng ra sông) cũng không phải trò may rủi đơn giản. Nó cần:

kiểm soát tinh thần quân sĩ,

tính chính xác thời điểm,

bố trí quân nghi binh,

và tin rằng quân mình vẫn giữ được đội hình dưới áp lực.


Một người chỉ biết đánh nhau thường không làm được mức đó.

Cho nên uy tín của Hàn Tín về sau đến từ 3 thứ cộng lại:

1. thiên tài quân sự,


2. khả năng tổ chức/quản trị quân đội,


3. kết quả chiến thắng liên tục.



Sau vài chiến dịch, nhiều tướng dưới quyền dù không thích cũng phải phục vì hiệu quả quá rõ.
Mày ngu lắm,
So tài đánh trận thì rõ ràng Hàn Tín hơn Lưu Bang.
Nhưng thực tế Hàn Tín lại chịu đứng dưới Lưu Bang, trung thành với Lưu Bang, thậm chí có cơ hội chia thiên hạ nhưng vẫn ngoan ngoãn trung thành với Lưu Bang.
Ngay cả Trương Lương có nguyện vọng từ ban đầu khôi phục nước Yên quê hương ông nhưng sau này ông cũng không dám xin LB mà xin cáo quan về quê núp trong nhà.
Đó là cái hay của Lưu Bang, là nghệ thuật thao túng tâm lý của 1 nhà lãnh đạo chính trị.
Còn Hàn Tín giỏi đánh trận nhưng không có tài thao túng tâm lý, không biết thu hút nhân tâm, không có những người tài hỗ trợ, chỉ là 1 võ phu sai đâu đánh đó.
Nói tóm lại Lưu Bang giỏi về quản lý con người, còn Hàn Tín giỏi về đánh trận.
Thằng nào học môn Quản Trị Học sẽ biết.
Hiểu chưa tk ngu?
 
Mày ngu lắm,
So tài đánh trận thì rõ ràng Hàn Tín hơn Lưu Bang.
Nhưng thực tế Hàn Tín lại chịu đứng dưới Lưu Bang, trung thành với Lưu Bang, thậm chí có cơ hội chia thiên hạ nhưng vẫn ngoan ngoãn trung thành với Lưu Bang.
Ngay cả Trương Lương có nguyện vọng từ ban đầu khôi phục nước Yên quê hương ông nhưng sau này ông cũng không dám xin LB mà xin cáo quan về quê núp trong nhà.
Đó là cái hay của Lưu Bang, là nghệ thuật thao túng tâm lý của 1 nhà lãnh đạo chính trị.
Còn Hàn Tín giỏi đánh trận nhưng không có tài thao túng tâm lý, không biết thu hút nhân tâm, không có những người tài hỗ trợ, chỉ là 1 võ phu sai đâu đánh đó.
Nói tóm lại Lưu Bang giỏi về quản lý con người, còn Hàn Tín giỏi về đánh trận.
Thằng nào học môn Quản Trị Học sẽ biết.
Hiểu chưa tk ngu?

Quản tri khôn =ng tài di hết, ng tài lo sợ nghỉ việc

Thuê mày vô quản trị cái ng tài nghỉ việc hết thì cty mày còn toàn thằng ngu
M gọi đó là quản trị giỏi hả
Mày học lại mấy lần môn quản trị học v
 

Tương quan lực lượng​

Trước Gia Cát Lượng, không chỉ có Khoái Triệt đề ra ý tưởng chia ba thiên hạ. Ngay trước khi Khoái Triệt khuyên Hàn Tín làm điều này, sứ giả của Hạng Vũ là Vũ Thiệp cũng đã có gợi ý Tín làm điều tương tự. Tuy nhiên, có thể do Vũ Thiệp là người của Hạng Vũ nên đời sau thường coi ý tưởng này gắn với tên tuổi ông hơn.

Khoái Triệt nảy ra ý tưởng chia ba thiên hạ theo thế chân vạc, nhưng mưu kế của ông không được thi hành. Về sau, đến thời Tam Quốc, Gia Cát Lượng theo giúp Lưu Bị đã thi hành thành công ý tưởng này.

Tuy nhiên, xét theo thực tế thì quan hệ chính trị và thực lực giữa 3 phe thời Tam Quốc sau này không giống với 3 phe như thời Khoái Triệt. Thời Tam Quốc, nước Nguỵ là giàu có về người và của và có đất đai rộng hơn cả. Đối chiếu với bản đồ thời Chiến Quốc, đất đai của Thục Hán chỉ gồm nửa phía tây của nước Tần, của Đông Ngô chỉ gồm phía nam của nước Sở (và thêm phần mở rộng xuống Bách Việt), trong khi đó Tào Nguỵ chiếm toàn bộ trung nguyên, gồm có Hàn, Triệu, Nguỵ, Tề, Yên, phía đông nước Tần và phía bắc nước Sở. Như vậy Tào Nguỵ có ưu thế rõ rệt và luôn ở thế mạnh hơn so với Thục và Ngô. Thực lực về nhân tài, vật lực của Thục chỉ có Ích châu, được xem là yếu hơn cả Ngô và sau khi thế hệ "khai lập" chết đi thì "nước Thục không có đại tướng". Thời Hán Sở, thế Tam Quốc nếu hình thành sẽ cân bằng hơn: Lưu Bang chiếm Tần, Hàn, Nguỵ; Hạng Vũ chiếm đất Sở đất rộng người đông (nước Sở đã thôn tính toàn bộ đất Ngô, Việt, Lỗ, Trần, Sái... phía đông); Hàn Tín chiếm Yên, Tề, Triệu. Như vậy không ai trong số ba người này chiếm được toàn bộ trung nguyên giàu có và do đó khó xác định ai có ưu thế hơn so với hai người kia.

Xét theo năng lực cá nhân, so với Lưu Bang, bản lĩnh chính trị của cả Hạng Vũ lẫn Hàn Tín đều không bằng, song xét về quân sự thì Lưu Bang thua hai người. Khi không có Hàn Tín giúp sức, Lưu Bang dù có đánh úp Hạng Vũ ở Dương Hạ (sau hoà ước Hồng Câu), vẫn bị Hạng Vũ đánh cho tơi tả ở Cố Lăng. Các tướng Anh Bố, Chu Bột, Phàn Khoái, Tào Tham... đều không thể so sánh với Hàn Tín. Những người đó hợp lại thậm chí không đánh nổi Hạng Vũ nên càng không thể thắng Hàn Tín.

Trong thế chia ba đó, lại có một người trung lập khác có thực lực có thể lại đóng vai trò quyết định cục diện: Bành Việt ở Đại Lương. Việt từng theo Tề rồi theo Hán, song chỉ hợp tác từ xa, ngoài chiến trường, chưa từng chịu về dưới trướng Lưu Bang như Phàn Khoái. Địa bàn Đại Lương lại nằm giữa Lưu - Hạng – Hàn. Do đó đây sẽ là đối tượng để cả ba nước tranh thủ trong cuộc chiến.

Nếu cuộc chia cắt kéo dài bất phân thắng bại trong nhiều năm, phe Lưu Bang sẽ bất lợi hơn cả vì Lưu Bang là người đã rất cao tuổi (mất năm 195 TCN – 63 tuổi), trong khi Hàn Tín và Hạng Vũ còn trẻ. Thực tế cho thấy khi Lưu Bang mất đi, một nhà Hán đã thống nhất thiên hạ vẫn bị nghiêng ngả, vì vậy trong thế chia ba, cái chết của Lưu Bang có thể sẽ là bước ngoặt của cuộc chiến Lưu - Hạng – Hàn.
 

Tương quan lực lượng​

Trước Gia Cát Lượng, không chỉ có Khoái Triệt đề ra ý tưởng chia ba thiên hạ. Ngay trước khi Khoái Triệt khuyên Hàn Tín làm điều này, sứ giả của Hạng Vũ là Vũ Thiệp cũng đã có gợi ý Tín làm điều tương tự. Tuy nhiên, có thể do Vũ Thiệp là người của Hạng Vũ nên đời sau thường coi ý tưởng này gắn với tên tuổi ông hơn.

Khoái Triệt nảy ra ý tưởng chia ba thiên hạ theo thế chân vạc, nhưng mưu kế của ông không được thi hành. Về sau, đến thời Tam Quốc, Gia Cát Lượng theo giúp Lưu Bị đã thi hành thành công ý tưởng này.

Tuy nhiên, xét theo thực tế thì quan hệ chính trị và thực lực giữa 3 phe thời Tam Quốc sau này không giống với 3 phe như thời Khoái Triệt. Thời Tam Quốc, nước Nguỵ là giàu có về người và của và có đất đai rộng hơn cả. Đối chiếu với bản đồ thời Chiến Quốc, đất đai của Thục Hán chỉ gồm nửa phía tây của nước Tần, của Đông Ngô chỉ gồm phía nam của nước Sở (và thêm phần mở rộng xuống Bách Việt), trong khi đó Tào Nguỵ chiếm toàn bộ trung nguyên, gồm có Hàn, Triệu, Nguỵ, Tề, Yên, phía đông nước Tần và phía bắc nước Sở. Như vậy Tào Nguỵ có ưu thế rõ rệt và luôn ở thế mạnh hơn so với Thục và Ngô. Thực lực về nhân tài, vật lực của Thục chỉ có Ích châu, được xem là yếu hơn cả Ngô và sau khi thế hệ "khai lập" chết đi thì "nước Thục không có đại tướng". Thời Hán Sở, thế Tam Quốc nếu hình thành sẽ cân bằng hơn: Lưu Bang chiếm Tần, Hàn, Nguỵ; Hạng Vũ chiếm đất Sở đất rộng người đông (nước Sở đã thôn tính toàn bộ đất Ngô, Việt, Lỗ, Trần, Sái... phía đông); Hàn Tín chiếm Yên, Tề, Triệu. Như vậy không ai trong số ba người này chiếm được toàn bộ trung nguyên giàu có và do đó khó xác định ai có ưu thế hơn so với hai người kia.

Xét theo năng lực cá nhân, so với Lưu Bang, bản lĩnh chính trị của cả Hạng Vũ lẫn Hàn Tín đều không bằng, song xét về quân sự thì Lưu Bang thua hai người. Khi không có Hàn Tín giúp sức, Lưu Bang dù có đánh úp Hạng Vũ ở Dương Hạ (sau hoà ước Hồng Câu), vẫn bị Hạng Vũ đánh cho tơi tả ở Cố Lăng. Các tướng Anh Bố, Chu Bột, Phàn Khoái, Tào Tham... đều không thể so sánh với Hàn Tín. Những người đó hợp lại thậm chí không đánh nổi Hạng Vũ nên càng không thể thắng Hàn Tín.

Trong thế chia ba đó, lại có một người trung lập khác có thực lực có thể lại đóng vai trò quyết định cục diện: Bành Việt ở Đại Lương. Việt từng theo Tề rồi theo Hán, song chỉ hợp tác từ xa, ngoài chiến trường, chưa từng chịu về dưới trướng Lưu Bang như Phàn Khoái. Địa bàn Đại Lương lại nằm giữa Lưu - Hạng – Hàn. Do đó đây sẽ là đối tượng để cả ba nước tranh thủ trong cuộc chiến.

Nếu cuộc chia cắt kéo dài bất phân thắng bại trong nhiều năm, phe Lưu Bang sẽ bất lợi hơn cả vì Lưu Bang là người đã rất cao tuổi (mất năm 195 TCN – 63 tuổi), trong khi Hàn Tín và Hạng Vũ còn trẻ. Thực tế cho thấy khi Lưu Bang mất đi, một nhà Hán đã thống nhất thiên hạ vẫn bị nghiêng ngả, vì vậy trong thế chia ba, cái chết của Lưu Bang có thể sẽ là bước ngoặt của cuộc chiến Lưu - Hạng – Hàn.
Tín cầm quân không ăn được Hạng, kiểu của Tín là đánh tiêu hao, kiểu của Hạng là lấy ít địch nhiều. Tín ở với Lưu thì nhờ liên kết chính trị các chư hầu hội quân vây hãm mới dần đẩy được Hạng vào thế sức cùng lực kiệt chứ tách ra riêng thì lấy đâu ra quân mà đánh. Tín ở Tề thân cô thế cô, chỉ cần thua 1 trận là có thể đã có thằng cắt đầu Tín đi nộp lãnh thưởng r.
 
Tín cầm quân không ăn được Hạng, kiểu của Tín là đánh tiêu hao, kiểu của Hạng là lấy ít địch nhiều. Tín ở với Lưu thì nhờ liên kết chính trị các chư hầu hội quân vây hãm mới dần đẩy được Hạng vào thế sức cùng lực kiệt chứ tách ra riêng thì lấy đâu ra quân mà đánh. Tín ở Tề thân cô thế cô, chỉ cần thua 1 trận là có thể đã có thằng cắt đầu Tín đi nộp lãnh thưởng r.
Mày nghĩ cắt đầu tướng quân dễ lắm hả
Nếu vậy thì ko vua nào sợ tướng ngoài sa trường đâu

Tín nghỉ sao ko ăn đc hạng
Đánh long thư, đánh hạng vũ bảo vệ lưu bang
 

Có thể bạn quan tâm

Top