Có Video 🌸Tử Cống hỏi Khổng Tử ...🌸



🌸Tử Cống hỏi Khổng Tử

Một người bị cả làng nói là xấu, có xấu không?

Khổng Tử nói:

Chưa chắc!

Tử Cống hỏi tiếp:

Một người được cả làng nói là tốt, có tốt không?

Khổng Tử cũng đáp:

Chưa chắc!

Tử Cống lại hỏi:

Vậy làm sao biết được người tốt, kẻ xấu?

Khổng Tử trả lời:

Phải xem cái làng ấy là làng tốt hay xấu đã

Một làng xấu, thì người tốt nhất của làng ấy là kẻ xấu nhất.🌸
 


🌸Tử Cống hỏi Khổng Tử

Một người bị cả làng nói là xấu, có xấu không?

Khổng Tử nói:

Chưa chắc!

Tử Cống hỏi tiếp:

Một người được cả làng nói là tốt, có tốt không?

Khổng Tử cũng đáp:

Chưa chắc!

Tử Cống lại hỏi:

Vậy làm sao biết được người tốt, kẻ xấu?

Khổng Tử trả lời:

Phải xem cái làng ấy là làng tốt hay xấu đã

Một làng xấu, thì người tốt nhất của làng ấy là kẻ xấu nhất.🌸
Câu cuối cùng có lẽ không phải Khổng tử nói. Có lẽ nó đã được thêm vào.
 
Câu cuối cùng có lẽ không phải Khổng tử nói. Có lẽ nó đã được thêm vào.
Có thể anh nói đúng về mặt nguyên văn : ))

Nhưng đôi khi điều đáng bàn không nằm ở việc ai nói, mà là ý đó có đáng ngẫm không.

Khổng Tử thật ra từng có ý khá gần như là

Người tốt thì người tốt yêu, kẻ xấu ghét, người xấu thì ngược lại.

Nên câu cuối có thể là diễn giải cho đời sau này, chứ không hẳn kaf vô căn cứ nhé anh

Vì nếu một môi trường xem điều xấu là bình thường, thì người phù hợp nhất với môi trường đó chưa chắc đã là người tốt nhất đâu anh.

Nên có lẽ điều đáng sợ không phải là bị cả làng ghét.
Mà là được cả một ngôi làng sai tán thưởng mà vẫn tưởng mình đúng.
 



🌸Tử Cống hỏi Khổng Tử

Một người bị cả làng nói là xấu, có xấu không?

Khổng Tử nói:

Chưa chắc!

Tử Cống hỏi tiếp:

Một người được cả làng nói là tốt, có tốt không?

Khổng Tử cũng đáp:

Chưa chắc!

Tử Cống lại hỏi:

Vậy làm sao biết được người tốt, kẻ xấu?

Khổng Tử trả lời:

Phải xem cái làng ấy là làng tốt hay xấu đã

Một làng xấu, thì người tốt nhất của làng ấy là kẻ xấu nhất.🌸
Hay
 
Có thể anh nói đúng về mặt nguyên văn : ))

Nhưng đôi khi điều đáng bàn không nằm ở việc ai nói, mà là ý đó có đáng ngẫm không.

Khổng Tử thật ra từng có ý khá gần như là

Người tốt thì người tốt yêu, kẻ xấu ghét, người xấu thì ngược lại.

Nên câu cuối có thể là diễn giải cho đời sau này, chứ không hẳn kaf vô căn cứ nhé anh

Vì nếu một môi trường xem điều xấu là bình thường, thì người phù hợp nhất với môi trường đó chưa chắc đã là người tốt nhất đâu anh.

Nên có lẽ điều đáng sợ không phải là bị cả làng ghét.
Mà là được cả một ngôi làng sai tán thưởng mà vẫn tưởng mình đúng.
Em yêu, khi em đã trích dẫn 1 đoạn trong Luận ngữ, thì nên tách bạch rõ chỗ nào là trích dẫn, chỗ nào là tự thêm vào. Không nên lẫn lộn và gắn label Khổng tử vào cho nó. Đấy là một quy tắc tối thiểu của những người muốn nói đạo lý.
 
Sửa lần cuối:
một diễn giải phổ biến dựa trên một đoạn trong Luận Ngữ – thiên Tử Lộ (子路), chương 13, câu 24 (13.24).

Nguyên văn Hán:

> 子貢問曰:「鄉人皆好之,何如?」
子曰:「未可也。」
「鄉人皆惡之,何如?」
子曰:「未可也。不如鄉人之善者好之,其不善者惡之。」



Phiên âm:

> Tử Cống hỏi: “Người trong làng đều yêu thích người ấy, thế nào?”
Khổng Tử nói: “Chưa thể biết được.”
“Người trong làng đều ghét người ấy, thế nào?”
Khổng Tử nói: “Chưa thể biết được. Không bằng người thiện trong làng thích người ấy, còn kẻ bất thiện trong làng ghét người ấy.”



Ý Khổng Tử là:

Cả làng khen chưa chắc là tốt, vì có thể người đó chỉ hợp với số đông, chiều theo tục lệ xấu.

Cả làng chê chưa chắc là xấu, vì người đó có thể chống lại cái sai nên bị ghét.

Chuẩn mực là xem người có đạo đức, người thiện đánh giá thế nào.


Câu “một làng xấu, thì người tốt nhất của làng ấy là kẻ xấu nhất” là phần diễn giải hiện đại, không có trong nguyên văn Luận Ngữ. Nó hơi đẩy ý đi xa hơn Khổng Tử: Khổng Tử không nói cứ sống trong làng xấu thì người tốt thành xấu, mà nhấn mạnh phải xét tiêu chuẩn đạo đức của người phán xét.
 
Em yêu, khi em đã trích dẫn 1 đoạn trong Luận ngữ, thì nên tách bạch rõ chỗ nào là trích dẫn, chỗ nào là tự thêm vào. Không nên lẫn lộn và gắn label Khổng tử vào cho nó. Đấy là một quy tắc tối thiểu của những người muốn nói đạo lý.
một diễn giải phổ biến dựa trên một đoạn trong Luận Ngữ – thiên Tử Lộ (子路), chương 13, câu 24 (13.24).

Nguyên văn Hán:

> 子貢問曰:「鄉人皆好之,何如?」
子曰:「未可也。」
「鄉人皆惡之,何如?」
子曰:「未可也。不如鄉人之善者好之,其不善者惡之。」



Phiên âm:

> Tử Cống hỏi: “Người trong làng đều yêu thích người ấy, thế nào?”
Khổng Tử nói: “Chưa thể biết được.”
“Người trong làng đều ghét người ấy, thế nào?”
Khổng Tử nói: “Chưa thể biết được. Không bằng người thiện trong làng thích người ấy, còn kẻ bất thiện trong làng ghét người ấy.”



Ý Khổng Tử là:

Cả làng khen chưa chắc là tốt, vì có thể người đó chỉ hợp với số đông, chiều theo tục lệ xấu.

Cả làng chê chưa chắc là xấu, vì người đó có thể chống lại cái sai nên bị ghét.

Chuẩn mực là xem người có đạo đức, người thiện đánh giá thế nào.


Câu “một làng xấu, thì người tốt nhất của làng ấy là kẻ xấu nhất” là phần diễn giải hiện đại, không có trong nguyên văn Luận Ngữ. Nó hơi đẩy ý đi xa hơn Khổng Tử: Khổng Tử không nói cứ sống trong làng xấu thì người tốt thành xấu, mà nhấn mạnh phải xét tiêu chuẩn đạo đức của người phán xét.
🌸Đoạn này trong luận ngữ là như vậy: 子貢問曰:「鄉人皆好之,何如?」子曰:「未可也。」「鄉人皆惡之,何如?」子曰:「未可也。未若鄉人之善者好之,其不善者惡之。」
Bạn Dơi nói đúng rồi.

Nghĩa gần sát là

Tử Cống hỏi:

“Nếu người trong làng đều thích một người thì người ấy thế nào?”

Khổng Tử nói: “Chưa chắc đã được.”

“Nếu người trong làng đều ghét người ấy thì sao?”

Khổng Tử nói:

“Cũng chưa chắc. Tốt hơn là người tốt trong làng thích người ấy, còn kẻ không tốt thì ghét người ấy.”

Thực ra cốt lõi của đoạn này là:

Đừng lấy số đông làm chuẩn đạo đức, quan trọng là ai khen, ai chê.

Cho nên:
“Khổng Tử nói, người sống đúng thì quân tử quý, tiểu nhân ghét…”

thì đó đã là em diễn giải, không phải nguyên văn nên anh bắt bẻ là có lý.

Anh nhắc rất đúng. Em vừa xem lại thì đúng là em diễn giải theo ý hiểu nhưng trình bày chưa tách rõ với nguyên văn Luận ngữ,

dễ gây hiểu nhầm là lời Khổng Tử nói nguyên bản.

Em sẽ sửa cách dẫn cho chuẩn hơn.

Xìe xìe.
 
🌸Đoạn này trong luận ngữ là như vậy: 子貢問曰:「鄉人皆好之,何如?」子曰:「未可也。」「鄉人皆惡之,何如?」子曰:「未可也。未若鄉人之善者好之,其不善者惡之。」
Không học tiếng Trung, nhưng với vốn Hán tự + từ điển thì phiên âm sang Hán Việt sẽ như bên dưới

Tử Cống vấn viết: “Hương nhân giai hảo chi, hà như?”
Tử viết: “Vị khả dã.”
Tử Cống vấn viết: “Hương nhân giai ố chi, hà như?”
Tử viết: “Vị khả dã. Vị nhược hương nhân chi thiện giả hảo chi, kỳ bất thiện giả ố chi.”

Dịch nghĩa Hán Việt
2 câu đầu
• Hương Nhân Giai (鄉人皆) : người trong làng, thôn, xóm.
•Hảo: yêu thích, tốt. Xem phim hồng kong với tiếng quảng đông sẽ hay nghe chữ này.
•Chi: Tra từ điển thì nói về ngôi thứ 3, ví dụ người ấy, anh ấy…
=> Hảo Chi(好之): thích người đó
•Hà Như: Tra từ điển thì nghĩa là như thế nào?
•Vị Khả(未可): Chưa chắc, vị thì nghĩa là chưa, khả là nói về khả năng
•Dĩ (也): ko biết nghĩa, biếng tra từ điển quá nhưng ko làm thay đổi bản chất câu, khả năng là trợ từ hay từ có chức năng gì đó trong câu

Tiếp cho 2 câu sau
• Hương Nhân Giai (鄉人皆): nghĩa như trên
• Ố: ghét, chê trách. Thường nghe Hỉ Nộ Ái Ố là từ này
•Vị Khả Dĩ(未可也): Nghĩa như ở phân tích trên
• Nhược: bằng (theo kiểu so sánh) => Vị Nhược(未若) là ko bằng
• Hương Nhân Chi(鄉人之): cũng nói về những người trong làng
• Giả Thiện(善者): Giả là người, thiện là tốt, giả thiện là người tốt
• Hảo Chi(好之): thích người đó
• Kì Bất Thiện Giả(其不善者) : nói về những người ko tốt, người xấu
• Ố Chi (惡之): Ghét người đó

Nếu tìm hiểu kỹ nghĩa, thì sẽ hiểu rõ ý của Khổng Tử chốt deal vào câu cuối.
Người tốt thì sẽ yêu thích người đó, còn người xấu sẽ ghét người đó. Không phụ thuộc vào làng mà phụ thuộc vào những người khác đánh giá.

Giải thích của anh hơi dài dòng, nhưng vận dụng kiến thức hán tự thì đang hiểu như thế.
 
Không học tiếng Trung, nhưng với vốn Hán tự + từ điển thì phiên âm sang Hán Việt sẽ như bên dưới

Tử Cống vấn viết: “Hương nhân giai hảo chi, hà như?”
Tử viết: “Vị khả dã.”
Tử Cống vấn viết: “Hương nhân giai ố chi, hà như?”
Tử viết: “Vị khả dã. Vị nhược hương nhân chi thiện giả hảo chi, kỳ bất thiện giả ố chi.”

Dịch nghĩa Hán Việt
2 câu đầu
• Hương Nhân Giai (鄉人皆) : người trong làng, thôn, xóm.
•Hảo: yêu thích, tốt. Xem phim hồng kong với tiếng quảng đông sẽ hay nghe chữ này.
•Chi: Tra từ điển thì nói về ngôi thứ 3, ví dụ người ấy, anh ấy…
=> Hảo Chi(好之): thích người đó
•Hà Như: Tra từ điển thì nghĩa là như thế nào?
•Vị Khả(未可): Chưa chắc, vị thì nghĩa là chưa, khả là nói về khả năng
•Dĩ (也): ko biết nghĩa, biếng tra từ điển quá nhưng ko làm thay đổi bản chất câu, khả năng là trợ từ hay từ có chức năng gì đó trong câu

Tiếp cho 2 câu sau
• Hương Nhân Giai (鄉人皆): nghĩa như trên
• Ố: ghét, chê trách. Thường nghe Hỉ Nộ Ái Ố là từ này
•Vị Khả Dĩ(未可也): Nghĩa như ở phân tích trên
• Nhược: bằng (theo kiểu so sánh) => Vị Nhược(未若) là ko bằng
• Hương Nhân Chi(鄉人之): cũng nói về những người trong làng
• Giả Thiện(善者): Giả là người, thiện là tốt, giả thiện là người tốt
• Hảo Chi(好之): thích người đó
• Kì Bất Thiện Giả(其不善者) : nói về những người ko tốt, người xấu
• Ố Chi (惡之): Ghét người đó

Nếu tìm hiểu kỹ nghĩa, thì sẽ hiểu rõ ý của Khổng Tử chốt deal vào câu cuối.
Người tốt thì sẽ yêu thích người đó, còn người xấu sẽ ghét người đó. Không phụ thuộc vào làng mà phụ thuộc vào những người khác đánh giá.

Giải thích của anh hơi dài dòng, nhưng vận dụng kiến thức hán tự thì đang hiểu như thế.
Vâng. Là như thế.
 

Có thể bạn quan tâm

Top