Thế giới sẽ tốt đẹp hơn nếu có nhiều người học theo Đạo giáo và Đạo gia.

Tao sẽ áp dụng tư tưởng của Đạo gia và Đạo giáo trong cuộc sống hàng ngày từ hôm nay.

Đạo gia và Đạo giáo thật là hay.

Giá như có ai đấy nói cho tao biết về Đạo gia và Đạo giáo thì cuộc đời tao đã tốt đẹp hơn nhiều.

Về thể, tao sẽ bắt đầu bằng việc thay thế weight lifting (nâng tạ) bằng tập Thái Cực quyền và Thái Cực kiếm.
 
Tư tưởng cốt lõi của Mặc gia


  1. Kiêm ái (兼愛) – Yêu thương bình đẳng
    • Mọi người nên yêu thương, quan tâm lẫn nhau không phân biệt thân sơ.
    • Mặc gia cho rằng chiến tranh, trộm cắp, bất công đều xuất phát từ việc chỉ yêu bản thân hoặc người thân của mình.
  2. Phi công (非攻) – Phản đối chiến tranh xâm lược
    • Mặc gia phản đối các cuộc chiến tranh xâm lược vì gây đau khổ cho dân chúng.
    • Tuy nhiên, họ ủng hộ chiến tranh tự vệ.
  3. Thượng hiền (尚賢) – Trọng dụng người tài
    • Người có năng lực và đạo đức phải được giao trọng trách, không phân biệt xuất thân.
  4. Tiết dụng (節用) và Tiết táng (節葬)
    • Khuyến khích tiết kiệm, chống xa hoa lãng phí.
    • Phản đối tang lễ quá tốn kém và các nghi thức hình thức.
  5. Thượng đồng (尚同)
    • Đề cao sự thống nhất về chuẩn mực đạo đức và chính trị để xã hội ổn định.
 
Tư tưởng cốt lõi của Mặc gia


  1. Kiêm ái (兼愛) – Yêu thương bình đẳng
    • Mọi người nên yêu thương, quan tâm lẫn nhau không phân biệt thân sơ.
    • Mặc gia cho rằng chiến tranh, trộm cắp, bất công đều xuất phát từ việc chỉ yêu bản thân hoặc người thân của mình.
  2. Phi công (非攻) – Phản đối chiến tranh xâm lược
    • Mặc gia phản đối các cuộc chiến tranh xâm lược vì gây đau khổ cho dân chúng.
    • Tuy nhiên, họ ủng hộ chiến tranh tự vệ.
  3. Thượng hiền (尚賢) – Trọng dụng người tài
    • Người có năng lực và đạo đức phải được giao trọng trách, không phân biệt xuất thân.
  4. Tiết dụng (節用) và Tiết táng (節葬)
    • Khuyến khích tiết kiệm, chống xa hoa lãng phí.
    • Phản đối tang lễ quá tốn kém và các nghi thức hình thức.
  5. Thượng đồng (尚同)
    • Đề cao sự thống nhất về chuẩn mực đạo đức và chính trị để xã hội ổn định.

Cảm ơn tiên sinh.
Tiểu đạo đã quyết định theo Đạo gia/giáo, rất tôn trọng tư tưởng bác ái của Mặc gia.
 
Một tên bếp của vua Văn Huệ mổ bò, hai tay hắn nắm con vật, đưa vai ra thúc nó, rồi hai chân bấm vào đất, hai đầu gối ghì chặt nó. Hắn đưa lưỡi dao cắt xoẹt xoẹt, phát những âm thanh có tiết tấu y như khúc “tang lâm” và bản nhạc “kinh thủ”.
Vua Văn Huệ khen:
- Giỏi! Nghệ thuật của nhà ngươi sao mà cao tới mức đó được?
Hắn đặt lưỡi dao xuống đáp:
- Thần nhờ thích cái Đạo, nên nghệ thuật mới tiến được. Hồi mới học nghề mổ bò, thần chỉ thấy con bò thôi. Ba năm sau, thần không thấy con bò nữa. Lúc này thần dùng tinh thần hơn là dùng mắt. Cảm quan ngưng lại, chỉ còn tâm thần là hoạt động. Thần biết cơ cấu thiên nhiên của con bò, chỉ lách lưỡi dao vào những chỗ kẽ trong thân thể nó, không đụng tới kinh lạc, gân, bắp thịt của nó, huống hồ là tới những xương lớn. Một người đồ tể giỏi một năm mới làm cùn một con dao, vì chỉ cắt thịt mà thôi. Một đồ tể tầm thường cứ mỗi tháng là cùn một con dao vì phải chặt vào xương. Con dao này đây, thần dùng đã mười chín năm rồi, đã mổ mấy nghìn con bò mà lưỡi còn bén như mới mài. Khớp xương nào cũng có kẽ, mà lưỡi dao thì mỏng. Biết đưa những lưỡi thật mỏng ấy vào những kẽ ấy thì thấy dễ dàng như đưa vào chỗ không. Vì vậy, dùng mười chín năm rồi mà lưỡi dao của thần vẫn bén như mới mài. Mỗi khi gặp một khớp xương, thần thấy khó khăn, thần nín thở, nhìn cho kĩ, chầm chậm đưa lưỡi dao thật nhẹ tay, khớp xương rời ra dễ dàng như bùn rơi xuống đất. Rồi thần cầm dao, ngửng lên, nhìn bốn bên, khoan khoái, chùi dao, đút nó vào vỏ.
Vua Văn Huệ bảo:
- Lời tên bếp đó thật hay, nghe rồi ta hiểu được phép dưỡng sinh.
 
Một tên bếp của vua Văn Huệ mổ bò, hai tay hắn nắm con vật, đưa vai ra thúc nó, rồi hai chân bấm vào đất, hai đầu gối ghì chặt nó. Hắn đưa lưỡi dao cắt xoẹt xoẹt, phát những âm thanh có tiết tấu y như khúc “tang lâm” và bản nhạc “kinh thủ”.
Vua Văn Huệ khen:
- Giỏi! Nghệ thuật của nhà ngươi sao mà cao tới mức đó được?
Hắn đặt lưỡi dao xuống đáp:
- Thần nhờ thích cái Đạo, nên nghệ thuật mới tiến được. Hồi mới học nghề mổ bò, thần chỉ thấy con bò thôi. Ba năm sau, thần không thấy con bò nữa. Lúc này thần dùng tinh thần hơn là dùng mắt. Cảm quan ngưng lại, chỉ còn tâm thần là hoạt động. Thần biết cơ cấu thiên nhiên của con bò, chỉ lách lưỡi dao vào những chỗ kẽ trong thân thể nó, không đụng tới kinh lạc, gân, bắp thịt của nó, huống hồ là tới những xương lớn. Một người đồ tể giỏi một năm mới làm cùn một con dao, vì chỉ cắt thịt mà thôi. Một đồ tể tầm thường cứ mỗi tháng là cùn một con dao vì phải chặt vào xương. Con dao này đây, thần dùng đã mười chín năm rồi, đã mổ mấy nghìn con bò mà lưỡi còn bén như mới mài. Khớp xương nào cũng có kẽ, mà lưỡi dao thì mỏng. Biết đưa những lưỡi thật mỏng ấy vào những kẽ ấy thì thấy dễ dàng như đưa vào chỗ không. Vì vậy, dùng mười chín năm rồi mà lưỡi dao của thần vẫn bén như mới mài. Mỗi khi gặp một khớp xương, thần thấy khó khăn, thần nín thở, nhìn cho kĩ, chầm chậm đưa lưỡi dao thật nhẹ tay, khớp xương rời ra dễ dàng như bùn rơi xuống đất. Rồi thần cầm dao, ngửng lên, nhìn bốn bên, khoan khoái, chùi dao, đút nó vào vỏ.
Vua Văn Huệ bảo:
- Lời tên bếp đó thật hay, nghe rồi ta hiểu được phép dưỡng sinh.

Câu chuyện mà tiên sinh vừa đưa ra không liên quan gì đến đạo gia hay đạo giáo. Đó chỉ là sự lạm dụng chữ đạo mà thôi. Nhiều khi nó chỉ là 1 sự điêu luyện thì người ta cũng dùng chữ đạo để mà nói lên cái sự điêu luyện đấy. Ví dụ kiếm đạo, trà đạo, hay có ông gì ở Việt Nam còn định khởi xướng cho 1 xu hướng mới là phở đạo. Những thứ này không hề liên quan đến đạo gia hay đạo giáo.
 
Một tên bếp của vua Văn Huệ mổ bò, hai tay hắn nắm con vật, đưa vai ra thúc nó, rồi hai chân bấm vào đất, hai đầu gối ghì chặt nó. Hắn đưa lưỡi dao cắt xoẹt xoẹt, phát những âm thanh có tiết tấu y như khúc “tang lâm” và bản nhạc “kinh thủ”.
Vua Văn Huệ khen:
- Giỏi! Nghệ thuật của nhà ngươi sao mà cao tới mức đó được?
Hắn đặt lưỡi dao xuống đáp:
- Thần nhờ thích cái Đạo, nên nghệ thuật mới tiến được. Hồi mới học nghề mổ bò, thần chỉ thấy con bò thôi. Ba năm sau, thần không thấy con bò nữa. Lúc này thần dùng tinh thần hơn là dùng mắt. Cảm quan ngưng lại, chỉ còn tâm thần là hoạt động. Thần biết cơ cấu thiên nhiên của con bò, chỉ lách lưỡi dao vào những chỗ kẽ trong thân thể nó, không đụng tới kinh lạc, gân, bắp thịt của nó, huống hồ là tới những xương lớn. Một người đồ tể giỏi một năm mới làm cùn một con dao, vì chỉ cắt thịt mà thôi. Một đồ tể tầm thường cứ mỗi tháng là cùn một con dao vì phải chặt vào xương. Con dao này đây, thần dùng đã mười chín năm rồi, đã mổ mấy nghìn con bò mà lưỡi còn bén như mới mài. Khớp xương nào cũng có kẽ, mà lưỡi dao thì mỏng. Biết đưa những lưỡi thật mỏng ấy vào những kẽ ấy thì thấy dễ dàng như đưa vào chỗ không. Vì vậy, dùng mười chín năm rồi mà lưỡi dao của thần vẫn bén như mới mài. Mỗi khi gặp một khớp xương, thần thấy khó khăn, thần nín thở, nhìn cho kĩ, chầm chậm đưa lưỡi dao thật nhẹ tay, khớp xương rời ra dễ dàng như bùn rơi xuống đất. Rồi thần cầm dao, ngửng lên, nhìn bốn bên, khoan khoái, chùi dao, đút nó vào vỏ.
Vua Văn Huệ bảo:
- Lời tên bếp đó thật hay, nghe rồi ta hiểu được phép dưỡng sinh.
Toàn xàm cặc xạo láo
 
Đọc hết kinh dịch đi, rồi đạo đức kinh, xong rồi nam hoa kinh. Thấm được tư tưởng huyền đồng cùng vạn vật lúc ấy tiên sinh ắc đắc đạo
 
Mày ngu quá đạo gia là hệ tư tưởng triết học siêu cấp pro còn đạo giáo là tôn giáo như phật giáo với chúa đều vớ vẩn vl, nó đéo giống nhau
 
Câu chuyện mà tiên sinh vừa đưa ra không liên quan gì đến đạo gia hay đạo giáo. Đó chỉ là sự lạm dụng chữ đạo mà thôi. Nhiều khi nó chỉ là 1 sự điêu luyện thì người ta cũng dùng chữ đạo để mà nói lên cái sự điêu luyện đấy. Ví dụ kiếm đạo, trà đạo, hay có ông gì ở Việt Nam còn định khởi xướng cho 1 xu hướng mới là phở đạo. Những thứ này không hề liên quan đến đạo gia hay đạo giáo.
Con không biết nói gì với ngài nữa. Ngài nói ngài theo Đạo mà con trích ngụ ngôn trong Nam Hoa Kinh ra mà ngài chê nữa thì thôi.
 
  • Vodka
Reactions: Rpg
Không phải cứ đọc hết các kinh của đạo giáo là đắc đạo.
Việc đọc thì dễ còn việc làm theo thì rất khó.
Xin phép địt moẹ tiên sinh phát, tiên sinh đéo đọc hết, đéo đọc đi đọc lại nhiều lần cho nó thấm nào tư tưởng thì địt moẹ tiên sinh đéo thể biến thành hành động được đâu. Vậy chẳng thà cứ ăn, ngủ, đủ, ỉa như người trần mắt thịt lúc ấy lại hợp với Đạo hơn :D
 
Đạo là chân lý trở lại nguyên trạng, thằng thớt chỉ cần truy tìm bản nguyên của vạn vật là thành đạo, khỏi cần ngâm cứu gì hết
 
Thằng thớt là dân trí thức, t khuyên m nên đi sâu vào Phật giáo Theravada

Cảm ơn tiên sinh.
Tiểu đạo đã đọc một số trang sách và thấy rằng Phật giáo không dành cho người thường như chúng ta mà chỉ dành cho những bậc đại chí đại trí.
Biết mình không thể học cho nên không học. Tiểu đạo nghiên cứu binh thư từ nhỏ, binh thư gọi đây là "biết tự lượng sức mình mà hành sự".
 
Tao sẽ áp dụng tư tưởng của Đạo gia và Đạo giáo trong cuộc sống hàng ngày từ hôm nay.

Đạo gia và Đạo giáo thật là hay.

Giá như có ai đấy nói cho tao biết về Đạo gia và Đạo giáo thì cuộc đời tao đã tốt đẹp hơn nhiều.

Về thể, tao sẽ bắt đầu bằng việc thay thế weight lifting (nâng tạ) bằng tập Thái Cực quyền và Thái Cực kiếm.
Đọc thuộc "Đạo Đức Kinh" chưa?
Đạo Gia giảng "Chân" nói lời Chân,làm điều Chân,Phản Bổn Quy Chân,cuối cùng tu thành Chân Nhân.
Đầu tiên là "Chân" không láo,không làm việc láo,không nghỉ chuyện láo. Làm được từ từ đi rồi mầy mới biết có đủ tiêu chuẩn để Tu chưa.
Ngoài Đạo Đức Kinh còn có Thái Thượng Cảm Ứng Thiên.
Lại nói thêm cho mầy Thái Cực Quyền là của Trương Tam Phong,ông ta chỉ được xem là đồ đệ thôi,chứ Sư Phụ ,ngài Lão Tử thì ngài chỉ để lại quyển Đạo Đức Kinh thôi.
 
Tao sẽ áp dụng tư tưởng của Đạo gia và Đạo giáo trong cuộc sống hàng ngày từ hôm nay.

Đạo gia và Đạo giáo thật là hay.

Giá như có ai đấy nói cho tao biết về Đạo gia và Đạo giáo thì cuộc đời tao đã tốt đẹp hơn nhiều.

Về thể, tao sẽ bắt đầu bằng việc thay thế weight lifting (nâng tạ) bằng tập Thái Cực quyền và Thái Cực kiếm.
Nhờ thầy @Đạo Tâm giải đáp @Đạo Quả
 

Có thể bạn quan tâm

Top