Thương Ưởng gọi bằng cụ với luật mới - Người thân, bạn bè đến nhà ngủ lại qua đêm phải khai báo lưu trú

Thương ưởng sau bị chết nhưng cái tư tưởng pháp gia của hắn thì tồn tại đến hết nhà tần luôn :))
Lỵt pẹ

Tml nào rõ về cái kết của thương ưởng thì cho lên luôn để xàm ơ bàn

Trong này mấy tml cuôn sư cho cán bụ cũng vào đọc. Về chúng quay xe là vừa

Hố hố
 
Nhà nước không cần phải quản nhân dân như thể bố mẹ quản con chưa dậy thì xong hay như tội phạm phải đeo vòng chân quản thúc như thế.

Mình ở nhiều nước, chả bao giờ có vụ phải khai báo lằng nhằng như ở VN, mà nhà có khách liên tục.

Thời nay, các bạn đến tuổi trưởng thành, việc bạn gái bạn trai ngủ lại nhà nhau cũng là bình thường, không lẽ ngày nào cũng khai báo? Khai báo để làm gì??
Bọn mày còn thích cổ vũ anh rừng lên nửa không
Rừng lên nắm quán nước thì cả quán nước chơi theo luật rừng nhé
 
Lỵt pẹ

Tml nào rõ về cái kết của thương ưởng thì cho lên luôn để xàm ơ bàn

Trong này mấy tml cuôn sư cho cán bụ cũng vào đọc. Về chúng quay xe là vừa

Hố hố
Ngũ mã phanh thây
Và anh ta chết vì luật của mình, trốn đi xin ở nhờ nhà người ta mà họ kêu luật thương ưởng bắt phải khai báo khi người khác ở nhà mình
 
738552538_1819738552770207_7569699195369925753_n.png


Đọc quy định này, tôi thực sự giật mình! Giật mình vì nghĩ ngay đến trường hợp hiện tại của gia đình tôi: Chúng tôi có ông nội đã gần 100 tuổi, và vì ông vẫn thích ở riêng chứ không chịu ở cùng nhà với người con nào, nên hiện tất cả con cháu đang thay nhau đến chăm sóc ông. Ngoài thời gian ban ngày lo những việc thường nhật cho một người già, tối chúng tôi thường ngủ lại với ông.

Nay, với quy định này, mỗi khi con hoặc cháu ngủ lại với bố/ông để trông nom chăm sóc thì đều phải khai báo? Hầu hết các con của ông đều ở gần, có người chung ngõ, chung bờ rào, chỉ vài bước chân là đến, vậy nhưng vẫn phải khai báo?

Có người sẽ bảo, những trường hợp như gia đình tôi thì nhà nước nào mà khắt khe yêu cầu khai báo làm gì! Nhưng không, “luật là luật”! Lúc vui, người thực thi công vụ có thể “bỏ qua”, nhưng ai mà cấm được lúc 12 giờ đêm công an khu vực đến kiểm tra và phạt ông tôi từ 500.000 – 1.000.000 đồng?

Với quy định này, việc cháu qua ngủ với ông, con gái về ngủ với mẹ, bố đến ngủ nhà con trai, người yêu ở lại qua đêm, nếu không khai báo đều có thể bị phạt. Điều tôi băn khoăn là, đâu là giới hạn quyền riêng tư được pháp luật bảo hộ?

Tất nhiên tôi hiểu, một quy định như thế này có lẽ phục vụ mục tiêu bảo vệ an ninh trật tự, giữ cho xã hội bình yên, ngăn ngừa các tình huống xấu. Tuy nhiên như ta có thể hình dung, những người có ý định phạm pháp sẽ thường không tuân thủ việc khai báo, trong khi người tuân thủ lại là người tôn trọng luật pháp. Các loại tội phạm nghiêm trọng như trốn truy nã, buôn ma túy, lừa đảo, giết người... có lẽ sẽ không đi khai báo! Vậy những quy định thế này có “phát huy hiệu quả” để giúp đạt được kỳ vọng mà quy định mong muốn hay không?

Trong khi đó, như tôi hình dung, một quy định như vậy sẽ mang theo một chi phí xã hội rất lớn. Nếu mỗi năm có hàng chục triệu tờ khai báo (dù là điện tử), thì phải xây dựng và nâng cấp hệ thống CNTT, lưu trữ dữ liệu, bảo mật, duy trì máy chủ, đào tạo cán bộ, hỗ trợ kỹ thuật, xử lý các trường hợp khai sai, khai thiếu, phải có nhân lực đủ lớn để thực thi trên thực địa – nếu không sẽ dẫn đến tình trạng “nhờn luật”.

Ví dụ nhỏ, nếu chỉ 10% dân số mỗi năm có người thân hoặc bạn bè đến ngủ lại 5 lần, thì sẽ có: 10 triệu người × 5 lượt = 50 triệu lượt khai báo/năm. Nếu mỗi lần chỉ mất 3 phút (mở VNeID, nhập thông tin, xác nhận...), thì 50 triệu × 3 phút = 150 triệu phút, tương đương khoảng 2,5 triệu giờ lao động. Nếu quy đổi một giờ lao động bình quân khoảng 60.000 đồng, thì riêng thời gian của người dân đã có giá trị khoảng: 2,5 triệu giờ × 60.000 ≈ 150 tỷ đồng/năm. Và nếu trong số này chỉ vài trường hợp là hữu ích trong việc phát giác và xử lý tội phạm, thì chi phí bỏ ra có tương xứng hay không? Có biện pháp nào tối ưu hơn mà vẫn đảm bảo quyền riêng tư của người dân không?

Trở lại với ví dụ gia đình tôi. Việc mỗi tối chúng tôi đến ngủ để chăm ông nội mình đều phải khai báo với nhà nước, nó gây nên cảm giác rằng đời sống riêng tư và mối quan hệ huyết thống đang bị hành chính hóa một cách ngột ngạt và khó chịu. Không làm thì “vi phạm pháp luật” và có thể bị kiểm tra và phạt bất cứ lúc nào, mà làm thì thấy thật không bình thường!

Một người đến ngủ lại nhà người yêu, đó là một việc hết sức riêng tư và tất nhiên không ai muốn “khai báo” điều đó với bất kỳ ai cả, nhưng với quy định này, người ta buộc phải khai báo. Những mối quan hệ như huyết thống, bạn bè, tình cảm nếu bị hành chính hóa sẽ gây nên một sự e ngại, khó xử sâu rộng trong xã hội. Nếu quy định này được thực thi “nghiêm minh” thì như đã nói, tổng chi phí sẽ rất lớn, còn không thì phản tác dụng: làm giảm ý thức thượng tôn pháp luật khi tính khả thi bị hạn chế. Không những thế, nó ảnh hưởng đến tâm lý xã hội và các quan hệ lành mạnh giữa người và người khi người ta buộc phải từ chối nhau hay ngại làm phiền nhau.

Trong nhiều trường hợp, vì đề cao và bảo vệ quyền riêng tư, không muốn phải khai báo với ai cả, người ta đành phải “tạm biệt” nhau, trong khi vì tình cảm, họ đang rất muốn ở lại với nhau. Đây cũng có thể là một “tác động không mong muốn” của một chính sách: làm méo mó các quan hệ đời thường. Đây cũng là chưa nói, với quy định này, người thực thi nhiệm vụ có quyền vào kiểm tra lưu trú bất cứ nhà ai lúc 1 giờ sáng khi hộ gia đình ấy đang ngon giấc. Nó gây ra mối bất an mang tính xã hội.

Mỗi lượt khai báo có thể tạo ra dữ liệu như ai, ở đâu, thời gian nào, với ai. Đây là dữ liệu rất nhạy cảm; nếu bị lộ, bị truy cập trái phép, hoặc sử dụng sai mục đích, thì hậu quả có thể rất lớn. Đó là lý do nhiều nước rất thận trọng khi mở rộng phạm vi thu thập dữ liệu. Trước các tình huống được nêu làm ví dụ như trên, các cơ quan nhà nước phải trả lời tường minh được rằng, có bằng chứng thực nghiệm nào chứng minh rằng việc khai báo lưu trú của người thân, bạn bè giúp giảm tội phạm hoặc tăng an ninh ở mức đủ lớn để biện minh cho việc hạn chế quyền riêng tư của hàng chục triệu người dân hay không?

Tôi còn nhiều băn khoăn, ví dụ tại sao việc một người “ở lại qua đêm” lại “nguy hiểm hơn việc ở lại ban ngày? Tới ở chơi suốt 16 tiếng, đến 23 giờ thì ra về, có dữ liệu nào chứng minh rằng khoảng thời gian từ 23 giờ đến sáng là cần khai báo hơn phần còn lại của ngày? Rồi theo logic, việc ghi âm cuộc gọi, kiểm tra tin nhắn, hay thậm chí là khai báo gặp gỡ, ăn uống, cũng có thể được biện minh vì lý do an ninh trật tự hay không?

Tôi rất hiểu rằng nếu dữ liệu được sử dụng đúng mục đích, nó có thể giúp truy tìm người mất tích, xác minh nhanh nghi phạm, hỗ trợ cứu hộ, xác định người có mặt tại hiện trường, v.v.. Và có lẽ cũng như tôi, không ai phản đối những mục tiêu bảo vệ an ninh ấy.

Nhưng, tóm lại, trong một nhà nước pháp quyền, mọi hạn chế quyền công dân đều phải vượt qua các câu hỏi cơ bản, như: Thứ nhất, biện pháp này có thực sự hiệu quả hay không? Thứ hai, Nhà nước có bằng chứng định lượng nào chứng minh hiệu quả đó lớn hơn chi phí xã hội mà hàng chục triệu người dân phải gánh chịu hay không? Thứ ba, có tồn tại biện pháp nào ít xâm phạm quyền riêng tư hơn nhưng vẫn đạt được cùng mục tiêu hay không? Tôi nghĩ, nếu những câu hỏi này chưa được trả lời bằng dữ liệu và đánh giá tác động, thì lời giải thích “vì an ninh” mới chỉ là một mục tiêu chính đáng, chứ chưa đủ để biện minh cho chính biện pháp ấy. Bởi thế, vì lợi ích tổng thể của xã hội, những quy định thế này rất cần cân nhắc một cách kỹ lưỡng, thận trọng.

Tác giả: Thái Hạo

Hồi đó mấy anh nam kỳ mà áp dụng luật này báo cáo tụi bắc + ăn ngủ nhờ thì tốt biết mấy
Ai biểu che giấu tụi nó làm chi
 
Facebook (mạng xã hội nói chung) thì bị phạt nặng nếu chia sẻ thông tin (thích thì nó gán cho cái tội thông tin sai sự thật), thôi thì bỏ mạng xã hội, đêm hôm tìm đến nhau định bàn việc lớn nhỏ thì nó bắt khai báo thông tin.Đây là thiết quân luật kiểu mới của cong sản.Đỉnh cao của kiểm soát.
Sắp tới sẽ là gì?
 
Mục đích nó ra luật để có cớ hợp thức hoá việc phạt tiền, chứ có phải nó quan tâm đến trật tự an ninh xã hội đéo đâu.

Tính về tỉ lệ, thì số lượng thằng có ý định phạm pháp ko khai báo sẽ ít hơn người ko có ý định phạm pháp (tuân thủ tốt việc khai báo)
=> Và đám tuân thủ này số lượng nhiều, phạt tiền mới sướng. Do sẽ có nhiều người thấy phiền phức, hoặc nhạy cảm mà ko muốn khai báo. CA chỉ việc gõ cửa kiểm tra, và ăn tiền phạt, quá đã.
 
Sửa lần cuối:
738552538_1819738552770207_7569699195369925753_n.png


Đọc quy định này, tôi thực sự giật mình! Giật mình vì nghĩ ngay đến trường hợp hiện tại của gia đình tôi: Chúng tôi có ông nội đã gần 100 tuổi, và vì ông vẫn thích ở riêng chứ không chịu ở cùng nhà với người con nào, nên hiện tất cả con cháu đang thay nhau đến chăm sóc ông. Ngoài thời gian ban ngày lo những việc thường nhật cho một người già, tối chúng tôi thường ngủ lại với ông.

Nay, với quy định này, mỗi khi con hoặc cháu ngủ lại với bố/ông để trông nom chăm sóc thì đều phải khai báo? Hầu hết các con của ông đều ở gần, có người chung ngõ, chung bờ rào, chỉ vài bước chân là đến, vậy nhưng vẫn phải khai báo?

Có người sẽ bảo, những trường hợp như gia đình tôi thì nhà nước nào mà khắt khe yêu cầu khai báo làm gì! Nhưng không, “luật là luật”! Lúc vui, người thực thi công vụ có thể “bỏ qua”, nhưng ai mà cấm được lúc 12 giờ đêm công an khu vực đến kiểm tra và phạt ông tôi từ 500.000 – 1.000.000 đồng?

Với quy định này, việc cháu qua ngủ với ông, con gái về ngủ với mẹ, bố đến ngủ nhà con trai, người yêu ở lại qua đêm, nếu không khai báo đều có thể bị phạt. Điều tôi băn khoăn là, đâu là giới hạn quyền riêng tư được pháp luật bảo hộ?

Tất nhiên tôi hiểu, một quy định như thế này có lẽ phục vụ mục tiêu bảo vệ an ninh trật tự, giữ cho xã hội bình yên, ngăn ngừa các tình huống xấu. Tuy nhiên như ta có thể hình dung, những người có ý định phạm pháp sẽ thường không tuân thủ việc khai báo, trong khi người tuân thủ lại là người tôn trọng luật pháp. Các loại tội phạm nghiêm trọng như trốn truy nã, buôn ma túy, lừa đảo, giết người... có lẽ sẽ không đi khai báo! Vậy những quy định thế này có “phát huy hiệu quả” để giúp đạt được kỳ vọng mà quy định mong muốn hay không?

Trong khi đó, như tôi hình dung, một quy định như vậy sẽ mang theo một chi phí xã hội rất lớn. Nếu mỗi năm có hàng chục triệu tờ khai báo (dù là điện tử), thì phải xây dựng và nâng cấp hệ thống CNTT, lưu trữ dữ liệu, bảo mật, duy trì máy chủ, đào tạo cán bộ, hỗ trợ kỹ thuật, xử lý các trường hợp khai sai, khai thiếu, phải có nhân lực đủ lớn để thực thi trên thực địa – nếu không sẽ dẫn đến tình trạng “nhờn luật”.

Ví dụ nhỏ, nếu chỉ 10% dân số mỗi năm có người thân hoặc bạn bè đến ngủ lại 5 lần, thì sẽ có: 10 triệu người × 5 lượt = 50 triệu lượt khai báo/năm. Nếu mỗi lần chỉ mất 3 phút (mở VNeID, nhập thông tin, xác nhận...), thì 50 triệu × 3 phút = 150 triệu phút, tương đương khoảng 2,5 triệu giờ lao động. Nếu quy đổi một giờ lao động bình quân khoảng 60.000 đồng, thì riêng thời gian của người dân đã có giá trị khoảng: 2,5 triệu giờ × 60.000 ≈ 150 tỷ đồng/năm. Và nếu trong số này chỉ vài trường hợp là hữu ích trong việc phát giác và xử lý tội phạm, thì chi phí bỏ ra có tương xứng hay không? Có biện pháp nào tối ưu hơn mà vẫn đảm bảo quyền riêng tư của người dân không?

Trở lại với ví dụ gia đình tôi. Việc mỗi tối chúng tôi đến ngủ để chăm ông nội mình đều phải khai báo với nhà nước, nó gây nên cảm giác rằng đời sống riêng tư và mối quan hệ huyết thống đang bị hành chính hóa một cách ngột ngạt và khó chịu. Không làm thì “vi phạm pháp luật” và có thể bị kiểm tra và phạt bất cứ lúc nào, mà làm thì thấy thật không bình thường!

Một người đến ngủ lại nhà người yêu, đó là một việc hết sức riêng tư và tất nhiên không ai muốn “khai báo” điều đó với bất kỳ ai cả, nhưng với quy định này, người ta buộc phải khai báo. Những mối quan hệ như huyết thống, bạn bè, tình cảm nếu bị hành chính hóa sẽ gây nên một sự e ngại, khó xử sâu rộng trong xã hội. Nếu quy định này được thực thi “nghiêm minh” thì như đã nói, tổng chi phí sẽ rất lớn, còn không thì phản tác dụng: làm giảm ý thức thượng tôn pháp luật khi tính khả thi bị hạn chế. Không những thế, nó ảnh hưởng đến tâm lý xã hội và các quan hệ lành mạnh giữa người và người khi người ta buộc phải từ chối nhau hay ngại làm phiền nhau.

Trong nhiều trường hợp, vì đề cao và bảo vệ quyền riêng tư, không muốn phải khai báo với ai cả, người ta đành phải “tạm biệt” nhau, trong khi vì tình cảm, họ đang rất muốn ở lại với nhau. Đây cũng có thể là một “tác động không mong muốn” của một chính sách: làm méo mó các quan hệ đời thường. Đây cũng là chưa nói, với quy định này, người thực thi nhiệm vụ có quyền vào kiểm tra lưu trú bất cứ nhà ai lúc 1 giờ sáng khi hộ gia đình ấy đang ngon giấc. Nó gây ra mối bất an mang tính xã hội.

Mỗi lượt khai báo có thể tạo ra dữ liệu như ai, ở đâu, thời gian nào, với ai. Đây là dữ liệu rất nhạy cảm; nếu bị lộ, bị truy cập trái phép, hoặc sử dụng sai mục đích, thì hậu quả có thể rất lớn. Đó là lý do nhiều nước rất thận trọng khi mở rộng phạm vi thu thập dữ liệu. Trước các tình huống được nêu làm ví dụ như trên, các cơ quan nhà nước phải trả lời tường minh được rằng, có bằng chứng thực nghiệm nào chứng minh rằng việc khai báo lưu trú của người thân, bạn bè giúp giảm tội phạm hoặc tăng an ninh ở mức đủ lớn để biện minh cho việc hạn chế quyền riêng tư của hàng chục triệu người dân hay không?

Tôi còn nhiều băn khoăn, ví dụ tại sao việc một người “ở lại qua đêm” lại “nguy hiểm hơn việc ở lại ban ngày? Tới ở chơi suốt 16 tiếng, đến 23 giờ thì ra về, có dữ liệu nào chứng minh rằng khoảng thời gian từ 23 giờ đến sáng là cần khai báo hơn phần còn lại của ngày? Rồi theo logic, việc ghi âm cuộc gọi, kiểm tra tin nhắn, hay thậm chí là khai báo gặp gỡ, ăn uống, cũng có thể được biện minh vì lý do an ninh trật tự hay không?

Tôi rất hiểu rằng nếu dữ liệu được sử dụng đúng mục đích, nó có thể giúp truy tìm người mất tích, xác minh nhanh nghi phạm, hỗ trợ cứu hộ, xác định người có mặt tại hiện trường, v.v.. Và có lẽ cũng như tôi, không ai phản đối những mục tiêu bảo vệ an ninh ấy.

Nhưng, tóm lại, trong một nhà nước pháp quyền, mọi hạn chế quyền công dân đều phải vượt qua các câu hỏi cơ bản, như: Thứ nhất, biện pháp này có thực sự hiệu quả hay không? Thứ hai, Nhà nước có bằng chứng định lượng nào chứng minh hiệu quả đó lớn hơn chi phí xã hội mà hàng chục triệu người dân phải gánh chịu hay không? Thứ ba, có tồn tại biện pháp nào ít xâm phạm quyền riêng tư hơn nhưng vẫn đạt được cùng mục tiêu hay không? Tôi nghĩ, nếu những câu hỏi này chưa được trả lời bằng dữ liệu và đánh giá tác động, thì lời giải thích “vì an ninh” mới chỉ là một mục tiêu chính đáng, chứ chưa đủ để biện minh cho chính biện pháp ấy. Bởi thế, vì lợi ích tổng thể của xã hội, những quy định thế này rất cần cân nhắc một cách kỹ lưỡng, thận trọng.

Tác giả: Thái Hạo

Thép quân lực sắp tới dồi. =))
 
738552538_1819738552770207_7569699195369925753_n.png


Đọc quy định này, tôi thực sự giật mình! Giật mình vì nghĩ ngay đến trường hợp hiện tại của gia đình tôi: Chúng tôi có ông nội đã gần 100 tuổi, và vì ông vẫn thích ở riêng chứ không chịu ở cùng nhà với người con nào, nên hiện tất cả con cháu đang thay nhau đến chăm sóc ông. Ngoài thời gian ban ngày lo những việc thường nhật cho một người già, tối chúng tôi thường ngủ lại với ông.

Nay, với quy định này, mỗi khi con hoặc cháu ngủ lại với bố/ông để trông nom chăm sóc thì đều phải khai báo? Hầu hết các con của ông đều ở gần, có người chung ngõ, chung bờ rào, chỉ vài bước chân là đến, vậy nhưng vẫn phải khai báo?

Có người sẽ bảo, những trường hợp như gia đình tôi thì nhà nước nào mà khắt khe yêu cầu khai báo làm gì! Nhưng không, “luật là luật”! Lúc vui, người thực thi công vụ có thể “bỏ qua”, nhưng ai mà cấm được lúc 12 giờ đêm công an khu vực đến kiểm tra và phạt ông tôi từ 500.000 – 1.000.000 đồng?

Với quy định này, việc cháu qua ngủ với ông, con gái về ngủ với mẹ, bố đến ngủ nhà con trai, người yêu ở lại qua đêm, nếu không khai báo đều có thể bị phạt. Điều tôi băn khoăn là, đâu là giới hạn quyền riêng tư được pháp luật bảo hộ?

Tất nhiên tôi hiểu, một quy định như thế này có lẽ phục vụ mục tiêu bảo vệ an ninh trật tự, giữ cho xã hội bình yên, ngăn ngừa các tình huống xấu. Tuy nhiên như ta có thể hình dung, những người có ý định phạm pháp sẽ thường không tuân thủ việc khai báo, trong khi người tuân thủ lại là người tôn trọng luật pháp. Các loại tội phạm nghiêm trọng như trốn truy nã, buôn ma túy, lừa đảo, giết người... có lẽ sẽ không đi khai báo! Vậy những quy định thế này có “phát huy hiệu quả” để giúp đạt được kỳ vọng mà quy định mong muốn hay không?

Trong khi đó, như tôi hình dung, một quy định như vậy sẽ mang theo một chi phí xã hội rất lớn. Nếu mỗi năm có hàng chục triệu tờ khai báo (dù là điện tử), thì phải xây dựng và nâng cấp hệ thống CNTT, lưu trữ dữ liệu, bảo mật, duy trì máy chủ, đào tạo cán bộ, hỗ trợ kỹ thuật, xử lý các trường hợp khai sai, khai thiếu, phải có nhân lực đủ lớn để thực thi trên thực địa – nếu không sẽ dẫn đến tình trạng “nhờn luật”.

Ví dụ nhỏ, nếu chỉ 10% dân số mỗi năm có người thân hoặc bạn bè đến ngủ lại 5 lần, thì sẽ có: 10 triệu người × 5 lượt = 50 triệu lượt khai báo/năm. Nếu mỗi lần chỉ mất 3 phút (mở VNeID, nhập thông tin, xác nhận...), thì 50 triệu × 3 phút = 150 triệu phút, tương đương khoảng 2,5 triệu giờ lao động. Nếu quy đổi một giờ lao động bình quân khoảng 60.000 đồng, thì riêng thời gian của người dân đã có giá trị khoảng: 2,5 triệu giờ × 60.000 ≈ 150 tỷ đồng/năm. Và nếu trong số này chỉ vài trường hợp là hữu ích trong việc phát giác và xử lý tội phạm, thì chi phí bỏ ra có tương xứng hay không? Có biện pháp nào tối ưu hơn mà vẫn đảm bảo quyền riêng tư của người dân không?

Trở lại với ví dụ gia đình tôi. Việc mỗi tối chúng tôi đến ngủ để chăm ông nội mình đều phải khai báo với nhà nước, nó gây nên cảm giác rằng đời sống riêng tư và mối quan hệ huyết thống đang bị hành chính hóa một cách ngột ngạt và khó chịu. Không làm thì “vi phạm pháp luật” và có thể bị kiểm tra và phạt bất cứ lúc nào, mà làm thì thấy thật không bình thường!

Một người đến ngủ lại nhà người yêu, đó là một việc hết sức riêng tư và tất nhiên không ai muốn “khai báo” điều đó với bất kỳ ai cả, nhưng với quy định này, người ta buộc phải khai báo. Những mối quan hệ như huyết thống, bạn bè, tình cảm nếu bị hành chính hóa sẽ gây nên một sự e ngại, khó xử sâu rộng trong xã hội. Nếu quy định này được thực thi “nghiêm minh” thì như đã nói, tổng chi phí sẽ rất lớn, còn không thì phản tác dụng: làm giảm ý thức thượng tôn pháp luật khi tính khả thi bị hạn chế. Không những thế, nó ảnh hưởng đến tâm lý xã hội và các quan hệ lành mạnh giữa người và người khi người ta buộc phải từ chối nhau hay ngại làm phiền nhau.

Trong nhiều trường hợp, vì đề cao và bảo vệ quyền riêng tư, không muốn phải khai báo với ai cả, người ta đành phải “tạm biệt” nhau, trong khi vì tình cảm, họ đang rất muốn ở lại với nhau. Đây cũng có thể là một “tác động không mong muốn” của một chính sách: làm méo mó các quan hệ đời thường. Đây cũng là chưa nói, với quy định này, người thực thi nhiệm vụ có quyền vào kiểm tra lưu trú bất cứ nhà ai lúc 1 giờ sáng khi hộ gia đình ấy đang ngon giấc. Nó gây ra mối bất an mang tính xã hội.

Mỗi lượt khai báo có thể tạo ra dữ liệu như ai, ở đâu, thời gian nào, với ai. Đây là dữ liệu rất nhạy cảm; nếu bị lộ, bị truy cập trái phép, hoặc sử dụng sai mục đích, thì hậu quả có thể rất lớn. Đó là lý do nhiều nước rất thận trọng khi mở rộng phạm vi thu thập dữ liệu. Trước các tình huống được nêu làm ví dụ như trên, các cơ quan nhà nước phải trả lời tường minh được rằng, có bằng chứng thực nghiệm nào chứng minh rằng việc khai báo lưu trú của người thân, bạn bè giúp giảm tội phạm hoặc tăng an ninh ở mức đủ lớn để biện minh cho việc hạn chế quyền riêng tư của hàng chục triệu người dân hay không?

Tôi còn nhiều băn khoăn, ví dụ tại sao việc một người “ở lại qua đêm” lại “nguy hiểm hơn việc ở lại ban ngày? Tới ở chơi suốt 16 tiếng, đến 23 giờ thì ra về, có dữ liệu nào chứng minh rằng khoảng thời gian từ 23 giờ đến sáng là cần khai báo hơn phần còn lại của ngày? Rồi theo logic, việc ghi âm cuộc gọi, kiểm tra tin nhắn, hay thậm chí là khai báo gặp gỡ, ăn uống, cũng có thể được biện minh vì lý do an ninh trật tự hay không?

Tôi rất hiểu rằng nếu dữ liệu được sử dụng đúng mục đích, nó có thể giúp truy tìm người mất tích, xác minh nhanh nghi phạm, hỗ trợ cứu hộ, xác định người có mặt tại hiện trường, v.v.. Và có lẽ cũng như tôi, không ai phản đối những mục tiêu bảo vệ an ninh ấy.

Nhưng, tóm lại, trong một nhà nước pháp quyền, mọi hạn chế quyền công dân đều phải vượt qua các câu hỏi cơ bản, như: Thứ nhất, biện pháp này có thực sự hiệu quả hay không? Thứ hai, Nhà nước có bằng chứng định lượng nào chứng minh hiệu quả đó lớn hơn chi phí xã hội mà hàng chục triệu người dân phải gánh chịu hay không? Thứ ba, có tồn tại biện pháp nào ít xâm phạm quyền riêng tư hơn nhưng vẫn đạt được cùng mục tiêu hay không? Tôi nghĩ, nếu những câu hỏi này chưa được trả lời bằng dữ liệu và đánh giá tác động, thì lời giải thích “vì an ninh” mới chỉ là một mục tiêu chính đáng, chứ chưa đủ để biện minh cho chính biện pháp ấy. Bởi thế, vì lợi ích tổng thể của xã hội, những quy định thế này rất cần cân nhắc một cách kỹ lưỡng, thận trọng.

Tác giả: Thái Hạo

sắp thành trại súc vật đúng nghĩa đen và nghĩa bóng, đụ má mấy thằng conan
 
Thời Đông Chu liệt quốc bên Tàu, Thương Ưởng (Vệ Ưởng) làm ác nghiệt kinh người hơn nhiều! XH cực kỳ an ninh, đến mức không ai dám phạm tội, không nhặt của rơi ngoài đường… Sau đó Ưởng cũng bị xé xác do luật lệ của chính ông ta
Quán sinh diệt!
vGeKe84m.jpg
Thời Đông Chu liệt quốc bên Tàu, Thương Ưởng (Vệ Ưởng) làm ác nghiệt kinh người hơn nhiều! XH cực kỳ an ninh, đến mức không ai dám phạm tội, không nhặt của rơi ngoài đường… Sau đó Ưởng cũng bị xé xác do luật lệ của chính ông ta
Quán sinh diệt!
vGeKe84m.jpg
Biến pháp Thương Ưởng ngoài nâng cao ý thức chấp hành vì luật pháp hà khắc, ngựa chạy đầy đường như lợn con, của rơi không ai dám nhặt, tối ngủ khỏi cần đóng cửa, thống nhất đơn vị đo lường thì thưởng phạt phân minh bất kể xuất thân, phế quyền thế gia vọng tộc nước Tần, đéo ai qua được luật pháp và đều công bằng trước quan trường. Đến Doanh Tứ, Doanh Chính còn phải khóc trước triều, tự kiểm điểm, rút kinh nghiệm về sai phạm của bản thân trước mặt văn võ bá quan.
Tuy nhiên hệ thống thăng hạng của Bạo Tần hoạt động theo hướng trọng võ ưa nông. Phân phong, khen thưởng theo quân công, nghĩa là thằng nào chém được nhiều thủ cấp, lập nhiều chiến tích nhất sẽ đổi được địa vị, ruộng đất, có địa vị cao trong xh. Với đường lối hiến pháp này đã biến Tần từ một nước lạc hậu nhất trong Thất Hùng, vượt mặt Sở, Tề trở thành nước xưng bá thời Chiến Quốc.
Sau cùng khi thống nhất thì ai cũng biết, xh phải tìm cách khác để phát triển, để thăng quan, tiến chức không phải chỉ dựa vào đánh nhau, chém người + cái nhân tai Tần Nhị Thế và điển cố kinh điển chỉ Hưu nói Ngựa ( chỉ Lộc vi Mã ) của quyền thần không dái Triệu Cao thì nước Tần thống nhất chỉ tồn tại sau 14 năm.

Vì thế Xamer ngày nay bất mãn, học cho cố ra chạy grab, hở tí là phạt, hở tí là ăn dùi cui thì khó :)) tụi nó hay ví vui về anh hoạ sĩ rớt đại học chuyển sang vẽ lại bản đồ. Nhưng bức tranh tổng thể nó hơn thế nhiều. Hệ thống đang ưu tiên cũng như kiềm hãm những kho xăng, kho đạn chờ một mồi lửa để bùng phát.
 
Sửa lần cuối:
cái này đéo phải công an trị thì còn cái lol gì nữa :D
Chúng nó cảm thấy đã đứng trên đỉnh nên bắt đầu coi trời bằng vung.bỏ tử hình tham nhũng,thêm luật gây thất thoát ko bị truy cứu,đánh chết người khi thi hành công vụ ko sao,bỏ cơ quan điều tra của vks,đưa công an nắm mọi ngành,cướp đất về xây nhà cho nhau,tăng phạt giao thông để giữ lại 85%.Cái này chúng nó tưởng hay nhưng sẽ đưa ngành chúng nó xuống hố chỉ trong vài năm nữa thôi.khi thằng rừng xuống 1 phát là bè lũ con nhang đệ tử sẽ bị xâu xé tan nát,và đéo có ai muốn thấy 1 siêu bộ tiếp theo nên sẽ đè bọn nó xuống đáy để phòng hậu hoạ
 
Sao lại gọi là Thương Ưởng.
Năm xưa thương ưởng vào nước tần thực hiện biến pháp,đặt ra luật pháp hà khắc trong đó có luật ko cho ng lạ cư trú như luật vn bây giờ.kết quả là nước tần lớn mạnh nhanh chóng,bản thân thương ưởng cũng leo lên đỉnh cao quyền lực.nhưng thương ưởng inova khắp nơi,var cả thầy trò thái tử,khi thái tử lên ngôi thì thương ưởng cũng đến ngày tàn,hắn chạy trốn nhưng ko đâu dám chứa vì dân sợ luật do chính hắn tạo ra.cuối cùng thương ưởng chết nhưng cái luật lệ đó vẫn tồn tại,1 phần đưa Tần lên đỉnh cao nhưng cũng là nguyên nhân khiến Tần sụp đổ nhanh chóng
 

Có thể bạn quan tâm

Top