Trầm cảm

MrBeanz

Già trâu
Đéo biết ở đây có thằng nào bị trầm cảm như tao không, trầm cảm thật chứ đéo phải kiểu ham ăn lười làm rồi kêu trầm cảm nhé.
Tao bị bệnh đã nhiều năm, cuộc đời tao cũng trải qua đủ chông gai từ khi t còn rất nhỏ, bây giờ đã sống tích cực hơn nhưng cảm giác vẫn chưa thoát ra được. 3x mẹ rồi mà nhiều khi cảm giác lạc lối vl.
Có lẽ thằng bạn t nói đúng, m phải phá vỡ giới hạn bản thân đi thì m mới khác đc. Suy nghĩ cho người khác quá nhiều thành ra làm gì cũng phải suy tính thiệt hơn, cân đong đo đếm. Sống trong cái giới hạn tự bản thân mình tạo ra thật là ngu ngốc vlin. Hi vọng 1 ngày nào đó tao thoát ra được khỏi căn bệnh hãm lìn này.
 
Tao bị trầm cảm từ hồi học lớp 6. Tới nay tao 30 tuổi cũng là hơn 20 năm trầm cảm. Người trầm cảm thì đa phần là người hướng nội, combo trầm cảm + hướng nội là rào cản lớn nếu bạn là con nhà nghèo, cần phải giao tiếp giao lưu để kiếm tiền. Còn nếu bạn là con nhà giàu thì xoả đi, trầm cảm thêm nữa cũng chả bị làm sao
 
M giống t đấy. T trải qua cú sốc tâm lý từ lúc 10 tuổi. Đến tận bây giờ cũng trải qua 20 năm. Bây giờ đã khá hơn trc rất nhiều. Mà rõ ràng 1 điều là đéo hết được. Lúc nào t thấy sắp ko trụ được t lại nghe nhạc Đen Vâu. Nhạc của Đen đối với t còn hơn cả liều thuốc.
 
Đéo biết ở đây có thằng nào bị trầm cảm như tao không, trầm cảm thật chứ đéo phải kiểu ham ăn lười làm rồi kêu trầm cảm nhé.
Tao bị bệnh đã nhiều năm, cuộc đời tao cũng trải qua đủ chông gai từ khi t còn rất nhỏ, bây giờ đã sống tích cực hơn nhưng cảm giác vẫn chưa thoát ra được. 3x mẹ rồi mà nhiều khi cảm giác lạc lối vl.
Có lẽ thằng bạn t nói đúng, m phải phá vỡ giới hạn bản thân đi thì m mới khác đc. Suy nghĩ cho người khác quá nhiều thành ra làm gì cũng phải suy tính thiệt hơn, cân đong đo đếm. Sống trong cái giới hạn tự bản thân mình tạo ra thật là ngu ngốc vlin. Hi vọng 1 ngày nào đó tao thoát ra được khỏi căn bệnh hãm lìn này.
Bị hiv đi .m sẽ thấy cs ý nghĩa hơn
 
Bị hiv đi .m sẽ thấy cs ý nghĩa hơn
Nếu m bị bệnh hãm lìn này thì m sẽ thấy chết dễ hơn là sống. Cho nên bệnh tật hay chết với t cũng ko có nhiều ý nghĩa lắm. Mong ae giống như t có thể thoát đc bệnh sống cho đáng sống.
 
Nếu m bị bệnh hãm lìn này thì m sẽ thấy chết dễ hơn là sống. Cho nên bệnh tật hay chết với t cũng ko có nhiều ý nghĩa lắm. Mong ae giống như t có thể thoát đc bệnh sống cho đáng sống.
T đang rán cá đợi tí t phân tích
 
Bị hiv đi .m sẽ thấy cs ý nghĩa hơn
Thô nhg thật. Cm lắm chuyện quá, nghĩ đơn giản đi, nhìn ngta ngồi xe lăn thấy hp vì đi đc trên chân của mình, ngta liệt dương thì tự thấy vui vì chim cò còn ngỏng đc.
 
Tao bị đến năm 26 tuổi thì khỏi do tự chữa trị cho bản thân. Đọc sách tâm lý, triết học, tự nhận biết mình là ai, dần đưa mình vào những vùng sống tích cực, tránh xa toxic.
 
Nếu m bị bệnh hãm lìn này thì m sẽ thấy chết dễ hơn là sống. Cho nên bệnh tật hay chết với t cũng ko có nhiều ý nghĩa lắm. Mong ae giống như t có thể thoát đc bệnh sống cho đáng sống.
Dồi, t cũng bị trầm cảm. Thường m khao khát những thứ m k có như gái đẹp siêu se nhà lầu.... Mà k biết trân trọng những thứ đang có, gia đình ng yêu, sức khoẻv.v.... đến khi m mất đi hay sức khoẻ trầm trọng hơn m mới thấy luyến tiếc,,....tí t rảnh sẽ lấy ví dụ cụ thể rõ ràng cho m
 
Tao bị đến năm 26 tuổi thì khỏi do tự chữa trị cho bản thân. Đọc sách tâm lý, triết học, tự nhận biết mình là ai, dần đưa mình vào những vùng sống tích cực, tránh xa toxic.
Tao bây giờ cũng khá hơn rất nhiều, nhưng không khỏi hẳn được ấy. Tao đi tập gym đi học ngoại ngữ...khó cái t bị di chứng là khó phát âm, rào cản giao tiếp vl.
 
Tao bây giờ cũng khá hơn rất nhiều, nhưng không khỏi hẳn được ấy. Tao đi tập gym đi học ngoại ngữ...khó cái t bị di chứng là khó phát âm, rào cản giao tiếp vl.
Nếu khỏi thì một thời gian sau sẽ ko bị phát âm vấp nữa. Ngày xưa tao ko nói đc chữ banana, cứ lắp chữ b. Hết trầm cảm tự khỏi nói lắp, hài vl.

Từ lúc quên đc nyc có gấu ngoan, kiếm đc nhiều tiền tao tự tin hẳn ra.
 
Nếu khỏi thì một thời gian sau sẽ ko bị phát âm vấp nữa. Ngày xưa tao ko nói đc chữ banana, cứ lắp chữ b. Hết trầm cảm tự khỏi nói lắp, hài vl.

Từ lúc quên đc nyc có gấu ngoan, kiếm đc nhiều tiền tao tự tin hẳn ra.
Đúng thật là khi tìm được sự tự tin tìm được động lực thì mọi thứ sẽ khác hẳn. Ngày xưa t còn không nói chuyện được mấy cơ, phát âm lẫn lộn hết. Trong đầu nghĩ xong nói mà vẫn bị lẫn âm. Giờ thì nói được bình thường, nhưng mà nếu nói nhanh thì vẫn bị lẫn :))
 
Thế thì chắc t cũng bị trầm cảm à :))
T để ý những thằng nói như m là những thằng đéo biết gì về trầm cảm, đéo phải m nhìn cuộc đời thế nào thì người khác cũng nhìn thấy y như thế. Nếu cuộc đời đơn giản vậy đã ko có trầm cảm trong từ điển. :))
 
T để ý những thằng nói như m là những thằng đéo biết gì về trầm cảm, đéo phải m nhìn cuộc đời thế nào thì người khác cũng nhìn thấy y như thế. Nếu cuộc đời đơn giản vậy đã ko có trầm cảm trong từ điển. :))
Thì keme cuộc đời phức tạp, t nhìn nó đơn giản là được
 
Đấy chính là mục tiêu những thằng như tao đang hướng tới. Sống đơn giản, thích là địt
Đúng rồi đấy, đừng tự tạo vỏ bọc cho mình, ấp mình trong kén, vì cũng chẳng ai quan tâm để ý đến điều đó đâu, rồi lại tự trầm cảm, xây thêm nhiều lớp vỏ bọc khác
 
Mày còn mỗi trầm cảm đấy , tao trầm cảm + viêm mũi dị ứng + khô miệng tự ti vcl , thời gian tao nghĩ đến cái chết trong 1 ngày là luôn luôn trừ khi ngủ , có những lúc ngủ mơ mình chết sướng vcl , dính phải bệnh này là càng sống càng khổ chán vcl
 
Đéo biết ở đây có thằng nào bị trầm cảm như tao không, trầm cảm thật chứ đéo phải kiểu ham ăn lười làm rồi kêu trầm cảm nhé.
Tao bị bệnh đã nhiều năm, cuộc đời tao cũng trải qua đủ chông gai từ khi t còn rất nhỏ, bây giờ đã sống tích cực hơn nhưng cảm giác vẫn chưa thoát ra được. 3x mẹ rồi mà nhiều khi cảm giác lạc lối vl.
Có lẽ thằng bạn t nói đúng, m phải phá vỡ giới hạn bản thân đi thì m mới khác đc. Suy nghĩ cho người khác quá nhiều thành ra làm gì cũng phải suy tính thiệt hơn, cân đong đo đếm. Sống trong cái giới hạn tự bản thân mình tạo ra thật là ngu ngốc vlin. Hi vọng 1 ngày nào đó tao thoát ra được khỏi căn bệnh hãm lìn này.
3x dồi. Cơ bản bệnh này nó ăn sâu vào nhân cách của m dồi. Nó là 1 phần quan trọng định hình con ng m dồi. T nói cái này có góc nhìn hơi lạ tí, đó là m đừng cố chữa bệnh, đen đủi có khỏi lúc ấy m lại đéo biết mình là ai, đéo nhận ra bản thân ấy chứ, đơn dản nó đã ăn sâu vào xương tủy . Góp phần tạo nên con ng của m hiên tại
Cho nên đừng cố loại bỏ nó, hãy sống chung và lợi dụng nó, coi nó như món quà, vì đơn giản đa phần nhưng ng trầm cảm là ng sống nội tâm sâu sắc, có khiếu nghệ thuật như văn thơ hội hoạ, m nên tận dụng nó phát triển sự nghiệp, thay vì cố gắng trở thành 1 kẻ tầm thường như bao kẻ khác, dành thời gian cả đời chỉ để hối tiếc. Thế thôi hết chuyện t lười viết quá , chắc m cũng k nghiệm ra dc j đâu
 
3x dồi. Cơ bản bệnh này nó ăn sâu vào nhân cách của m dồi. Nó là 1 phần quan trọng định hình con ng m dồi. T nói cái này có góc nhìn hơi lạ tí, đó là m đừng cố chữa bệnh, đen đủi có khỏi lúc ấy m lại đéo biết mình là ai, đéo nhận ra bản thân ấy chứ, đơn dản nó đã ăn sâu vào xương tủy . Góp phần tạo nên con ng của m hiên tại
Cho nên đừng cố loại bỏ nó, hãy sống chung và lợi dụng nó, coi nó như món quà, vì đơn giản đa phần nhưng ng trầm cảm là ng sống nội tâm sâu sắc, có khiếu nghệ thuật như văn thơ hội hoạ, m nên tận dụng nó phát triển sự nghiệp, thay vì cố gắng trở thành 1 kẻ tầm thường như bao kẻ khác, dành thời gian cả đời chỉ để hối tiếc. Thế thôi hết chuyện t lười viết quá , chắc m cũng k nghiệm ra dc j đâu
Tao đang đang chuyển hướng theo kiến trúc nội thất :)) Mày nói đúng đấy. Trời ban cho mình những cái mà ng khác đéo có được
 
Mày còn mỗi trầm cảm đấy , tao trầm cảm + viêm mũi dị ứng + khô miệng tự ti vcl , thời gian tao nghĩ đến cái chết trong 1 ngày là luôn luôn trừ khi ngủ , có những lúc ngủ mơ mình chết sướng vcl , dính phải bệnh này là càng sống càng khổ chán vcl
Tao đã vượt qua được thời kì đen tối đấu tranh giữa chết hay là sốn tiếp. Cố lên tml. Lời khuyên cho m là m hãy làm tất cả những thứ m muốn làm. Tán đứa m thích, mua xe m muốn, nợ nần chút cũng được. Làm những việc mà ngày trc m lo lắng sợ hãi ko dám làm. Cố gắng đi tập gym. Thời gian ngắn nó là niềm vui là động lực kéo m qua ngày. Dần dần sẽ thay đổi từng chút một.
T có biết câu này t nghĩ là rất đúng: cái gì đéo giết được mày thì nó sẽ làm mày thêm mạnh mẽ.
 
Đéo biết ở đây có thằng nào bị trầm cảm như tao không, trầm cảm thật chứ đéo phải kiểu ham ăn lười làm rồi kêu trầm cảm nhé.
Tao bị bệnh đã nhiều năm, cuộc đời tao cũng trải qua đủ chông gai từ khi t còn rất nhỏ, bây giờ đã sống tích cực hơn nhưng cảm giác vẫn chưa thoát ra được. 3x mẹ rồi mà nhiều khi cảm giác lạc lối vl.
Có lẽ thằng bạn t nói đúng, m phải phá vỡ giới hạn bản thân đi thì m mới khác đc. Suy nghĩ cho người khác quá nhiều thành ra làm gì cũng phải suy tính thiệt hơn, cân đong đo đếm. Sống trong cái giới hạn tự bản thân mình tạo ra thật là ngu ngốc vlin. Hi vọng 1 ngày nào đó tao thoát ra được khỏi căn bệnh hãm lìn này.

disme giờ tao đã hiểu ra mọi chuyện và thay đổi dần dần, nhưng cam thấy cô đơn lắm tml
 

Có thể bạn quan tâm

Top