Pneumonoultramicroscopicsilicovolcanoconiosis

Mình là nữ, 20 có lẻ chút, dịch bệnh nên cũng ở quê được mấy tháng rồi. Hôm nay cảm thấy buồn sầu quá, chỉ muốn viết chút ít giải toả thôi. Có ai đọc được đừng nói nặng lời với mình nha, vì mình yếu mềm lắm.
Hôm nay là ngày mình cảm thấy lòng người là thứ khó đoán nhất.
Ông nội mình tuổi già có đài làm bạn, là kiểu thiếu nhạc dân ca sẽ không vui. Đài hỏng, ông ra chỗ quán điện thoại duy nhất ở làng mua về một chiếc mới. Thế nhưng thẻ nhớ bỏ vào đài mới lại nóng ran, rồi không chạy, bỏ sang đài của bố mình thì vẫn nghe, điện thoại vẫn ổn. Mình mới bảo ông hay coi ra chỗ chú ý có chiếc nào khác xin đổi đi ông. Chú bán đài là người nom tử tế, có học, vợ giáo viên, con cái đều rất khá, không ít thì cũng rất nhiều người kính nể. Chú nhất định bảo thẻ nhớ cháy, trả lại tiền chứ không đổi gì hết. Chuyện tưởng đến vậy là xong. Mình cũng mua cho ông một cái khác, không có râu, nhưng nghe cũng không tệ. Mấy hôm trước, đứa nhỏ làm kẹt thẻ nhớ trong đài bố mình. Nghĩ đi nghĩ lại chỉ có chỗ chú là đủ đồ nghề, mình đến nhỏ nhẹ mượn tuavit một chút, nếu như thẻ nhớ không lấy được thì mua mới luôn. Chú nhìn mình bằng ánh mắt lạ lắm: "Không có, không làm được." Mình suýt quên câu chuyện cái đài của ông, sau nghĩ có khi nào chú còn giận không?. Dịch này không có đi xa đâu được, mình sau lần đó cũng ngại nên nhờ con bé hàng xóm mua hộ cái thẻ 2G, đủ nhồi một ít bài hát vào đó thôi. Vẫn là mua ở chú đó. Sau khi hỏi mua cho ai, mua cho ông nào? Chú lấy cho con bé thẻ 512MB. Mình cầm thẻ trên tay mà sửng sốt, cảm thấy bối rối: chẳng lẽ lâu rồi không cập nhật kiến thức, nay có cả loại thẻ nhớ vỏ ghi một đàng dung lượng ghi một nẻo? Nhưng không, 512 là 512. Đạp xe ra hỏi, nhà đóng cửa tắt đèn từ bao giờ. Lúc đó là 19h30p, sau thời điểm mua mười mấy phút. Ngồi im một hồi mới vỡ lẽ... là mình ngu quá rồi. Người ta vẫn ghi hận trong lòng, còn mình đúng mặt nóng úp mông lạnh rồi. Sáng nay mẹ con bé, cả con bé nữa đi sớm lắm, đổi thẻ cho mình. Con bé cầm thẻ sang cho mình mà cười cười: "Em bảo chị rồi, chú hiền lắm, đổi dễ cực. Chú bảo cả 2 thẻ giá trị như nhau, chú lấy nhầm. Thế là đổi luôn" . Cầm thẻ 2G cháy rồi trên tay mà tâm trạng mình chùng hẳn. Chắc không phải lấy nhầm nữa chứ? Không phải mắt mờ lấy nhầm thẻ hư cho mình chứ? Chiếc thẻ nhớ có 2G, 70k. Nó giá trị đến nỗi làm người ta sẵn sàng đổi nhân phẩm của mình, lừa dối cả đứa trẻ
Mình cũng sống nhiệt huyết với đời, thỉnh thoảng bị người ta gạt. Nhưng mình nghĩ cuộc sống không đến nỗi nào, vẫn rất tốt đẹp. Có khi nào nên học thêm bộ môn xem tướng để nhìn người không?
Em gặp phải thằng hãm lz thôi.
Cuộc sống muôn màu mà
 
Hơi dài, nhác đọc lắm, sau quay vid hoặc ghi âm được không? xu hướng công nghệ rồi, ngồi xem từng chữ thật sự không đủ kiên nhẫn, thật. Nhưng vodka vì đã có tâm viết bài
 
Mình là nữ, 20 có lẻ chút, dịch bệnh nên cũng ở quê được mấy tháng rồi. Hôm nay cảm thấy buồn sầu quá, chỉ muốn viết chút ít giải toả thôi. Có ai đọc được đừng nói nặng lời với mình nha, vì mình yếu mềm lắm.
Hôm nay là ngày mình cảm thấy lòng người là thứ khó đoán nhất.
Ông nội mình tuổi già có đài làm bạn, là kiểu thiếu nhạc dân ca sẽ không vui. Đài hỏng, ông ra chỗ quán điện thoại duy nhất ở làng mua về một chiếc mới. Thế nhưng thẻ nhớ bỏ vào đài mới lại nóng ran, rồi không chạy, bỏ sang đài của bố mình thì vẫn nghe, điện thoại vẫn ổn. Mình mới bảo ông hay coi ra chỗ chú ý có chiếc nào khác xin đổi đi ông. Chú bán đài là người nom tử tế, có học, vợ giáo viên, con cái đều rất khá, không ít thì cũng rất nhiều người kính nể. Chú nhất định bảo thẻ nhớ cháy, trả lại tiền chứ không đổi gì hết. Chuyện tưởng đến vậy là xong. Mình cũng mua cho ông một cái khác, không có râu, nhưng nghe cũng không tệ. Mấy hôm trước, đứa nhỏ làm kẹt thẻ nhớ trong đài bố mình. Nghĩ đi nghĩ lại chỉ có chỗ chú là đủ đồ nghề, mình đến nhỏ nhẹ mượn tuavit một chút, nếu như thẻ nhớ không lấy được thì mua mới luôn. Chú nhìn mình bằng ánh mắt lạ lắm: "Không có, không làm được." Mình suýt quên câu chuyện cái đài của ông, sau nghĩ có khi nào chú còn giận không?. Dịch này không có đi xa đâu được, mình sau lần đó cũng ngại nên nhờ con bé hàng xóm mua hộ cái thẻ 2G, đủ nhồi một ít bài hát vào đó thôi. Vẫn là mua ở chú đó. Sau khi hỏi mua cho ai, mua cho ông nào? Chú lấy cho con bé thẻ 512MB. Mình cầm thẻ trên tay mà sửng sốt, cảm thấy bối rối: chẳng lẽ lâu rồi không cập nhật kiến thức, nay có cả loại thẻ nhớ vỏ ghi một đàng dung lượng ghi một nẻo? Nhưng không, 512 là 512. Đạp xe ra hỏi, nhà đóng cửa tắt đèn từ bao giờ. Lúc đó là 19h30p, sau thời điểm mua mười mấy phút. Ngồi im một hồi mới vỡ lẽ... là mình ngu quá rồi. Người ta vẫn ghi hận trong lòng, còn mình đúng mặt nóng úp mông lạnh rồi. Sáng nay mẹ con bé, cả con bé nữa đi sớm lắm, đổi thẻ cho mình. Con bé cầm thẻ sang cho mình mà cười cười: "Em bảo chị rồi, chú hiền lắm, đổi dễ cực. Chú bảo cả 2 thẻ giá trị như nhau, chú lấy nhầm. Thế là đổi luôn" . Cầm thẻ 2G cháy rồi trên tay mà tâm trạng mình chùng hẳn. Chắc không phải lấy nhầm nữa chứ? Không phải mắt mờ lấy nhầm thẻ hư cho mình chứ? Chiếc thẻ nhớ có 2G, 70k. Nó giá trị đến nỗi làm người ta sẵn sàng đổi nhân phẩm của mình, lừa dối cả đứa trẻ
Mình cũng sống nhiệt huyết với đời, thỉnh thoảng bị người ta gạt. Nhưng mình nghĩ cuộc sống không đến nỗi nào, vẫn rất tốt đẹp. Có khi nào nên học thêm bộ môn xem tướng để nhìn người không?
Em sống ở đâu , gần thì a chạy qua cho cái thẻ 128gb :(
 
cảm ơn anh. Qua giờ bố em bảo không phải họ xấu, mà tại em ngu. có người chửi hộ cũng thấy được an ủi haha
Cũng hơi dại em ạ. Anh đã va 1 lần rồi anh k mua bán lại nữa đâu. Đang dịch em đặt trên shoppee cũng OK đấy, giá cả hợp lý. Mua gần thì tiện cái đổi trả nhưng trường hợp này thì k nên chút nào.
 
Đọc địa chỉ là có người mang usb hình trụ 300 triệu bit một lần truyền, cắm trực tiếp
 
em hơi nhạy cảm quá thôi, thêm 1 vài tuổi nữa em sẽ thấy những việc như thế này luôn xảy ra trong xã hội, quan trọng là em có giữ được mình đừng như họ ko thôi, cứ sống hồn nhiên vui tươi như cô bé hàng xóm ấy vì đời cũng chỉ là cõi tạm, thương yêu được mất rồi cũng qua đi
 
em hơi nhạy cảm quá thôi, thêm 1 vài tuổi nữa em sẽ thấy những việc như thế này luôn xảy ra trong xã hội, quan trọng là em có giữ được mình đừng như họ ko thôi, cứ sống hồn nhiên vui tươi như cô bé hàng xóm ấy vì đời cũng chỉ là cõi tạm, thương yêu được mất rồi cũng qua đi
Em hiểu rồi ạ. cảm ơn anh nhiều ..
 
ai ko am hiểu về công nghệ là bị bọn chó nó đớp ngay . bạn nên đăng bài chỗ khu bạn sống cjo nó sập mẹ tiệm đi. làm ăn mất dậy
 
Dạ thôi ạ.
Vì em cũng từng rất có thiện cảm với chú ấy nên buồn. Nhưng mà anh Ace chỉ em chỗ mua rồi, hy vọng dịch này vẫn đến được em. Anh Cửu cũng nói một câu làm em giật mình tỉnh ngộ rồi. Cuộc sống còn nhiều điều nghịch lại ta, em sẽ gắng để bản thân không nghịch theo cảnh. Em chỉ mất có bảy mươi nghìn thôi, giờ mà buồn, giận, cau có thì lại mất thêm nhiều nữa. Cảm ơn các anh nhiều lắm nha.
 
Mình là nữ, 20 có lẻ chút, dịch bệnh nên cũng ở quê được mấy tháng rồi. Hôm nay cảm thấy buồn sầu quá, chỉ muốn viết chút ít giải toả thôi. Có ai đọc được đừng nói nặng lời với mình nha, vì mình yếu mềm lắm.
Hôm nay là ngày mình cảm thấy lòng người là thứ khó đoán nhất.
Ông nội mình tuổi già có đài làm bạn, là kiểu thiếu nhạc dân ca sẽ không vui. Đài hỏng, ông ra chỗ quán điện thoại duy nhất ở làng mua về một chiếc mới. Thế nhưng thẻ nhớ bỏ vào đài mới lại nóng ran, rồi không chạy, bỏ sang đài của bố mình thì vẫn nghe, điện thoại vẫn ổn. Mình mới bảo ông hay coi ra chỗ chú ý có chiếc nào khác xin đổi đi ông. Chú bán đài là người nom tử tế, có học, vợ giáo viên, con cái đều rất khá, không ít thì cũng rất nhiều người kính nể. Chú nhất định bảo thẻ nhớ cháy, trả lại tiền chứ không đổi gì hết. Chuyện tưởng đến vậy là xong. Mình cũng mua cho ông một cái khác, không có râu, nhưng nghe cũng không tệ. Mấy hôm trước, đứa nhỏ làm kẹt thẻ nhớ trong đài bố mình. Nghĩ đi nghĩ lại chỉ có chỗ chú là đủ đồ nghề, mình đến nhỏ nhẹ mượn tuavit một chút, nếu như thẻ nhớ không lấy được thì mua mới luôn. Chú nhìn mình bằng ánh mắt lạ lắm: "Không có, không làm được." Mình suýt quên câu chuyện cái đài của ông, sau nghĩ có khi nào chú còn giận không?. Dịch này không có đi xa đâu được, mình sau lần đó cũng ngại nên nhờ con bé hàng xóm mua hộ cái thẻ 2G, đủ nhồi một ít bài hát vào đó thôi. Vẫn là mua ở chú đó. Sau khi hỏi mua cho ai, mua cho ông nào? Chú lấy cho con bé thẻ 512MB. Mình cầm thẻ trên tay mà sửng sốt, cảm thấy bối rối: chẳng lẽ lâu rồi không cập nhật kiến thức, nay có cả loại thẻ nhớ vỏ ghi một đàng dung lượng ghi một nẻo? Nhưng không, 512 là 512. Đạp xe ra hỏi, nhà đóng cửa tắt đèn từ bao giờ. Lúc đó là 19h30p, sau thời điểm mua mười mấy phút. Ngồi im một hồi mới vỡ lẽ... là mình ngu quá rồi. Người ta vẫn ghi hận trong lòng, còn mình đúng mặt nóng úp mông lạnh rồi. Sáng nay mẹ con bé, cả con bé nữa đi sớm lắm, đổi thẻ cho mình. Con bé cầm thẻ sang cho mình mà cười cười: "Em bảo chị rồi, chú hiền lắm, đổi dễ cực. Chú bảo cả 2 thẻ giá trị như nhau, chú lấy nhầm. Thế là đổi luôn" . Cầm thẻ 2G cháy rồi trên tay mà tâm trạng mình chùng hẳn. Chắc không phải lấy nhầm nữa chứ? Không phải mắt mờ lấy nhầm thẻ hư cho mình chứ? Chiếc thẻ nhớ có 2G, 70k. Nó giá trị đến nỗi làm người ta sẵn sàng đổi nhân phẩm của mình, lừa dối cả đứa trẻ
Mình cũng sống nhiệt huyết với đời, thỉnh thoảng bị người ta gạt. Nhưng mình nghĩ cuộc sống không đến nỗi nào, vẫn rất tốt đẹp. Có khi nào nên học thêm bộ môn xem tướng để nhìn người không?
Con chưa đủ tuổi chơi xàm đâu. Nên chăm lo học hành đi. Trên này nhiều thứ nhồi vào sọ con thì con sẽ hư đấy. Chào con.
 
Trình bày lằng nhằng quá bạn. Lần sau muốn văn vẻ thì ngắn gọn cho người đọc dễ hiểu
 
Trình bày lằng nhằng quá bạn. Lần sau muốn văn vẻ thì ngắn gọn cho người đọc dễ hiểu
cháu nó còn tre con. Ăn nói cho lịch sự. Bạn nói thế để nó đánh giá cái xam này ra cái gì nữa
 
Vẫn còn nhẹ chán,ra đời nhiều cái nó vật cho lên bờ xuống ruộng
Tuyệt đối ko tin bố con thằng nào
 
Dài quá e a lười đọc lắm, a hẹn e đi khách sạn sau đó kể lại a nghe đc không?
 
cháu nó còn tre con. Ăn nói cho lịch sự. Bạn nói thế để nó đánh giá cái xam này ra cái gì nữa
Tôi cũng tầm tuổi thớt, tôi góp ý cho nó tốt hơn thì có vấn đề gì không lịch sự? Xàm này có gì để đánh giá?
 
E gặp ngay phải thằng khốn nạn r. Gặp a không khéo còn yên bề gia thất luôn chứ
 
Top