Vấn đề là buông lỏng quản lý và hời hợt giáo dục thành 1 hệ thống thôi.
Những năm 199x~ đến nay chúng ta chỉ tập trung vào phát triển kinh tế, mục tiêu là kiếm tiền bằng mọi giá, nên buông lỏng giáo dục từ cấp cơ sở đến cả những cái nhỏ nhặt nhất.
Đơn cử như từng gia đình, cha mẹ chỉ chăm chăm lo kiếm tiền không quản con cái, tụi nó cứ tivi laptop ipad thì thần tượng sai là đúng rồi, suốt ngày cắm đầu vào cái gì thì phải đam mê cái đó chứ.
Nếu như nhiều công viên, nhiều khu vui chơi, nhiều món ăn tinh thần khác, có phải là tụi nó thay vì Kpop sẽ hướng đến hội họa đương đại hoặc là opera không? -> cái này là do bản thân người Việt và chính phủ đã bỏ rơi đám trẻ từ những năm 199x~ đến nay.
Những chương trình trên ti vi : thử hỏi có mấy kênh khám phá trong 24 tiếng so sánh với mấy kênh Kpop, phim Hàn, phim Trung? từ đó cũng rõ ràng là chạy theo giá trị có sẵn trước mắt bỏ qua giá trị giáo dục, tụi mày thử đếm xem bao nhiêu kênh khoa học được lồng tiếng (dễ tiếp cận) so với phim Hàn? 1 trời và 1 vực.
Đơn giản là : muốn giàu thì phải đánh đổi và chúng ta đang đánh đổi 1 thế hệ 9x-2000 để đổi lấy kinh tế 1 năm tăng trưởng top thế giới như bây giờ.
Muốn thay đổi thì tụi mày phải tự thay đổi từ gia đình tụi mày : bớt xàm lại và dẫn con ra công viên chơi cầu lông, dẫn đi bảo tàng nghệ thuật, dẫn đi xem kịch nói, dẫn đi chơi trò chơi dân gian, về quê mò cua bắt ốc...có thời gian cho việc này không? hay chỉ có trên giấy, vì đi rồi ai kiếm tiền bỏ vào mồm.
Vòng lập lẩn quẩn và ngửa cổ chửi đổng là xong rồi, thế hệ 201x sẽ tiếp tục như đàn anh tụi nó.