Tao hôm trước gặp thằng cũng từng bị trầm cảm, 2 thằng ngồi tâm sự mới thấy tuy hoàn cảnh khác nhau nhưng đều chung cảnh chán công việc, bỏ người thân, bạn bè, thích ở 1 mình đặc biệt thích lang thang chùa miếu và thích sang thế giới bên kia, mày có thế ko?Hôm trước được 1 ai đó trên này giới thiệu cho cuốn này. Thực sự đã bị và điều trị dù nhẹ nhưng đọc rất thấm. Muốn tìm bạn đó để cảm ơn mà ko biết tìm ở đâu. Nếu ai đó nhận ra cho gửi lời cảm ơn nhé. Rất hay dù hơi gai góc
View attachment 807248
Tao không đến mức đo chủ yếu do còn gia đình vợ con nên vẫn phải cố gắng. Nhưng đọc sách thấy rất đồng cảm với nỗi đâu người ta phải chịu đựng và thực trạng xa hội thiêu hiểu biết và quan tâm đúng mực đến bệnh này.Tao hôm trước gặp thằng cũng từng bị trầm cảm, 2 thằng ngồi tâm sự mới thấy tuy hoàn cảnh khác nhau nhưng đều chung cảnh chán công việc, bỏ người thân, bạn bè, thích ở 1 mình đặc biệt thích lang thang chùa miếu và thích sang thế giới bên kia, mày có thế ko?
Đồng ý, t bị thiếu sự đồng cảm của người thân mình nhất.nỗi đâu người ta phải chịu đựng và thực trạng xa hội thiêu hiểu biết và quan tâm
Thực ra với người trầm cảm họ cần người đồng hành chứ lại ko cần lời khuyên, lời khuyên từ những người không có chuyên môn đôi khi lại phản tác dụng. Tao áp lực, nói chung là họ là người bệnh cần được quan tâm và chăm sóc y tế như những bệnh khác. Đừng kì vọng nhiều vào các biện pháp tâm lý thông thường khi bệnh đã nặng.Đồng ý, t bị thiếu sự đồng cảm của người thân mình nhất.
T vẫn nhớ vụ em nam sinh nhảy lầu, e nó tiếc nuối rằng vẫn còn vài bài nhạc con còn muốn nghe, vài trận game con cùng lũ bạn.
P1 Nó là câu chuyện của những người mắc bệnh trầm cảm 1 cách rất chân thực mỗi người 1 hoàn cảnh, những nỗi đau sự sợ hãi , hiểu lầm của xh … rất chân thực và khốc liệt. Phần 2 là giới thiệu chung về bệnh, cai liệu pháp điều trị… nói chung là 1 quyển sách khá dark với người thường nhưng nó đúng với những người bị bệnh, nhưng thứ mà họ phải vật lộn. Những sai lầm đến từ xã hội và cả người làm nghề. Tao thì cũng chưa đến mức gọi là trầm cảm nặng, về cơ bản vẫn handle được cảm xúc tuy nhiên có phải đi khám và dùng thuốc,nên những câu chuyện trong sách khiến tao rất đồng cảm, từ cái cách xã hội nhìn về căn bệnh này, đến cái cách mà những người làm nghề y chữa bệnh đối xử với người bệnh. Trong xã hội có quá ít những sự nâng đỡ cần thiết để cứu giúp những con người đang phải vật lộn trong cái đại dương đen tối đấy.tao rất quan tâm nha. mày co thể kể sơ vấn đề của m ko. và review cuốn sách kia đi
Đấy là lởi khuyên ta thường gửi đến người bệnh với dụng ý tốt, nhưng khi đọc ta mới hiểu rằng đây nó như là 1 căn bệnh, 1 căn bệnh với đầy đủ những biểu hiện bệnh lý. Với những nỗi đau khổ dầy vò như vô số căn bệnh khác, người bệnh về cơ bản rất khó khá lên khi bệnh đã nặng mà không được điều trị, lời khuyên thông thường dù chân tình lại có thể vô tình tạo thêm áp lực cho người bệnh. Tóm lại tuỳ từng tình trạng, và thể bệnh là mỗi người sẽ cần được điều trị theo những cách và sử dụng những loại thuốc khác nhau. Ví dụ như tao, tao bị rối loạn lo âu, cứ thấy lo lo cái gì đấy, tim đập nhanh, mọi người xunh quanh đều khuyên tao cần phải mạnh mẽ , rồi thì thiền đi, rồi thì nghỉ ngơi, nhưng tao càng cố làm theo sự bất an càng tăng lên. Chỉ đến khi tao đến gặp bác sĩ tâm thần và được cho thuốc. Uống vào rồi các liệu pháp tâm lý lúc đấy mới có thể phát huy tác dụng khi tình trạng của tao khá hẳn lên. Chứ lúc người đang bồn chồn mà bảo nhắm mắt tĩnh tâm thì dễ tẩu hỏa nhập ma lắm.Đồng ý là mỗi người mỗi hoàn cảnh mỗi vấn đề khác nhau. Nhưng cách duy nhất vẫn là phải học cách mạnh mẽ tìm cách để vượt qua đúng ko nào. Dù bằng cách nào đi chăng nữa cũng phải cố gắng tìm cho ra
Ok mày. Tao ko bị trầm cảm nhưng có 1 thời gian do áp lực công việc tao bị stress nặng phải vào khoa tâm lý bệnh viện để khám, điều trị. Ở đó tao gặp nhiều người trầm cảm và muốn tìm hiểu để đồng cảm với người đang phải chịu đựng căn bệnh này.@Pandaa . Tìm được người giới thiệu sách đây rồi. Cám ơn nhiều nhé. Dù nó có làm tao sợ đôi chút nhưng đúng thứ cần tìm
Đừng khuyên xàm Lồn. Đừng phán xét người đang bị trầm cảm. Đừng khuyên mấy câu kiểu "vui lên" hay "bình tĩnh", "tĩnh tâm lại". Cái đấy người trầm cảm thừa biết, thừa hiểu nhưng họ ko thể làm vậy. Mày ko thể khuyên người đang có khối ung thư ác tính là "đừng làm khối u di căn nữa". Họ ko thể làm dù biết.Bởi vì m lo lắng vấn đề của hiện tại mà chưa có cách giải quyết. Nên mới cần thiền tĩnh tâm lại. Hít thở đều đặn cho tâm nó bình thản lại xíu. Rồi từ từ nghĩ cách giải quyết
Liệu pháp tâm lý như thế nào ?
. Cái giai đoạn này nó phải xảy ra để mày thức tỉnh, để mày thay đổi cách mày nhìn nhận vấn đề trong bản thân mày với môi trường, xã hội, con người xung quanh mày và hướng ngược lại. Thằng nào mà vượt qua giai đoạn đó đều là thằng có bản lĩnh + tố chất trong cuộc sống này. Nói chứ t cũng biết cuốn này nhưng nó chỉ đưa ra các case ko đưa ra giải phápThua coin hả
Đừng chơi nữa![]()
Mật thư sáng t gửi choShare đi m
Tao không rõ, nghe giang hồ đồn từ sau khi bị NTV chơi bùa chơi ngải gì đó + vụ Bụi Đời Chợ Lớn ổng buông bỏ rồi đi học thiền, sống hướng tâm linh + ăn chay nên giờ đâm ra ốm nhom.Nhưng sao nhìn Johnny tàn tạ quá vậy mày. Bọn nó cứ bảo anh ấy chơi đồ
Lời khuyên của mày ko có giá trị với người trầm cảm. Mày ko thể khuyên 1 người đang bệnh là đừng bệnh nữa. Người trầm cảm biết phải tĩnh tâm, biết cách để tĩnh tâm nhưng họ ko thể làm được. Nhất là người trầm cảm nặng. Tao đã lấy ví dụ người ung thư ác tính đóPhán xét chỗ nào m. Đang lo lắng bồn chồn thì phải tĩnh tâm lại chứ hay là “ bồn chồn tiếp đi” “trầm cảm lên”. Tao thấy nỗi khổ của ng trầm cảm là ko có ai để chia sẻ động viên. Giờ t vào động viên tí mày cũng bảo đừng khuyên xàm lồn? Ko cho t làm người tử tế à
Chính xác là như vậy, người ngoài không hiểu cang cố động viên càng tao ra áp lực. Trầm cảm cần được điều trị. Các liệu pháp tâm lý chỉ như phục hồi chức năng có giá trị về sau, hoặc kết hợp thôi, một người đang chìm sâu dưới nước mà bảo họ cố thở thì thở thế nào được.Lời khuyên của mày ko có giá trị với người trầm cảm. Mày ko thể khuyên 1 người đang bệnh là đừng bệnh nữa. Người trầm cảm biết phải tĩnh tâm, biết cách để tĩnh tâm nhưng họ ko thể làm được. Nhất là người trầm cảm nặng. Tao đã lấy ví dụ người ung thư ác tính đó
Mày có thể chia sẻ các triệu chứng không ? Mày có bị hoang tưởng hay ảo thanh … không ? Đã điều trị gì chưa ? Có cần giúp đỡ gì không ?tao bị rối loạn tâm thần phân liệt