Có lão binh sĩ WWII Nhật trốn trong rừng Phi Luật Tân đến tận năm 1974 mới chịu đầu hàng. Sau khi chấp nhận đầu hàng, Thiên hoàng mời đéo thèm gặp rồi bỏ sang Brazil lưu vong vì chán nản sự hèn hạ của Nhật Bản Quốc.
Cần phải hiểu là trên đời ngoài việc bị thiếu dây thần kinh thì đéo thằng củ cặc nào ‘ngọng’ cả. Chúng mày mà luyện phát âm thì ngôn ngữ đéo nào của loài người cũng nói được trôi chảy như dân bản xứ.
Ngôn ngữ tiếng Vịt là cái ký âm tương đối chứ có phải ngôn ngữ của Chúa trời đéo đâu mà đứa nào cũng phải nói chuẩn theo?
Theo chuẩn của chúng mày thì cả lước lói ngọng.
Chỉ có ngôn ngữ vùng miền chứ ngọng là cái đéo gì? Giờ mày nói tiếng Quảng Đông tiêu chuẩn đầy đủ n-l theo giọng Quảng Châu, mà sang Hong Kong không nói n thành l hết còn bị chúng nó chửi là đồ nhà quê.
Chữ Nôm nó là hai chữ Hán ghép lại. Không học chữ Hán thì học cặc sao được Nôm. Chưa kể tất cả tên người An Nam đều là chữ Hán, 60% từ vựng cũng gốc Hán thì nếu học mỗi Nôm khác đéo gì cụt tay viết chữ?
Bị gap quá nặng về công nghệ rồi, cạnh tranh không nổi với bọn khổng lồ. Giờ các đại gia chỉ có cạp đất ra mà bán, hoặc đua nhau đẻ mà đẩy tiêu dùng lên hehe
Gửi các mầy bản dịch nghĩa, thấy hay cho t xin vodka:
Bờ cõi thanh bình đã hai trăm năm
Ở nơi thâm cung xuân sắc, người đẹp bị khoá chặt
Cô đơn nằm trên nệm gấm hồng tươi
Say giấc mộng bướm dưới lớp áo hoa biêng biếc
Không phải là thần tiên không có người sánh đôi
Mà cám cảnh thơ ngây bỗng...
Trần Danh Án 陳名案 (1755-1794) là vị đại thần nhà Lê, ông nổi tiếng vì lòng trung thành với nhà Lê trong thời buổi đất nước loạn lạc.
Bài thơ dưới đây của ông mượn hình ảnh đêm tân hôn của Nguyễn Huệ và Ngọc Hân công chúa (mà thực ra là chém gió vì lúc này ông đang ngồi tù), để thể hiện nỗi dày...