Tao nghĩ những ký ước lúc dưới 5 tuổi rất khó nhớ, mơ hồ thậm chí chỉ nhớ và mường tượng lại qua những câu chuyện của người nhà cứ nhắc đi nhắc lại.
Đôi khi tao chán đời ko thiết sống nữa mà nghĩ đến con gái tao mới hơn 20 tháng tuổi, con sẽ ko nhớ một ký ức gì về bố nữa nếu bố ko tồn tại nữa...
Sống trong câu xứ lừa này thì mọi thứ chỉ xem nó như 1 cuốn phim dối trá thôi. Đám đông sục sôi vụ này hoặc co vòi, thờ ơ vụ kia tất cả đều là ý của quốc trưởng cả. Bơ đi, kiếp này coi như bỏ rồi