”Có những ngày tôi cảm thấy bị bao trùm bởi nỗi u sầu, bởi một cảm giác tăm tối bi quan; tôi phải thừa nhận rằng mình mang lòng khinh miệt sâu sắc đối với nhân loại. Và để không còn chút nghi ngờ nào (về việc tôi khinh miệt điều gì hay ai), tôi xin nói rõ: sự khinh miệt của tôi dành cho con...
Đúng. Nhưng tao vẫn mặc đồ rách nát, đi grab tán gái và cảm thấy bình thường. Còn về chuyện du lịch, nghe hơi xa xôi tao sẽ xếp nó vào hạng mục không cần thiết, bởi vì rất đơn giản thôi: không có thời gian.
Nhưng vì thế mà ngại yêu thì tao cảm thấy có cái gì không đúng. Vật chất quan trọng đấy...
Yêu hay không thì cũng mất chi phí vào các thứ kể trên. Đó là những điều kiện sống chứ không phải điều kiện để yêu
Vấn đề nằm ở trạng thái áp lực, cảm giác vô vọng của tâm trạng bị vò nát như những tờ giấy bị ném thẳng vào thùng rác bởi những lo toan và những trách nhiệm vô hình
Con người bắt...
Ý mày là họ không biết nhét súng vào tay trẻ con, dạy chúng nó biết hận thù, đặt bom cầu đường, bệnh viện, khách sạn, sống bằng khẩu hiệu, làm thơ bợ đít Stalin, Mao, Marx, Lenin à?
Ừ cái này thì tao hơi công nhận
Tại sao phải đặt mình vào trường hợp của gia đình nạn nhân?
Xã hội đéo có nghĩa vụ phải làm thế, mà nó đang đòi hỏi một sự minh bạch rõ ràng về Luật và tính phổ quát của Luật để áp dụng.
Và sự việc của cu Cương không đáp ứng được. Đó mới là vấn đề, hơn nữa, cu Cương và vợ là quan chức.
Nhìn vào sự thật đi, nếu mày có can đảm: Hàng triệu người phải vượt biển di cư trong khốn khổ, hãi hùng, hàng chục nghìn trí thức, thương nhân bị cầm tù đày đọa, cùng với đấy là hàng triệu người buồn, hàng triệu gia đình tan nát vì kinh tế mới, di cư. Trong khi chúng mày cười nhạo họ đu càng...
Tao ghét cả Nam lẫn Bắc kỳ vì cái sự mông muội ngu dốt của chúng mày khi cố gắng thể hiện mình là nhất.
Về miền Nam và học thuật của xứ này thì nó hội tụ và hòa hợp đủ từ Bắc, Trung, dân bản địa tức cả một vùng rộng lớn lục tỉnh Nam Kỳ có cả Champa, Khmer, Hoa, Ấn, và phương Tây.
Những học giả...
Tại vì học với những thằng dốt, trong một môi trường dốt. Giống như kiểu... mày được sinh ra trong một khu ổ chuột, lớn lên trong một cái chuồng gà, rồi ngày kia được thả ra sân, ngước lên trời tự hỏi tại sao ”lũ chim lại bay cao thế?”