Làn gió khẽ thổi nhành hoa rơi
Làm tôi nhớ tới một người
Thời thơ ngây biết yêu ghét là gì
Tôi vô tư làm em ướt mi
Và có lẽ định mệnh là chia ly
Định mệnh đã mang em đi
Ở thế giới đông đúc xô bồ
Tôi luôn nhớ về em ngày xưa
Phòng em tôi đã từng nằm uống ly nước em uống thừa
Ăn cơm em bỏ dở ngắm...