Ngày xưa học cấp 3, lúc học đến cái bài về truyện ngắn của Lỗ Tấn (Thuốc thì phải), tự dưng tao cứ nhớ mãi câu: Càng giàu càng không dám rời một xu! Thật sự, đến giờ thấy đéo sai tý nào :))
Hai thằng nhóc nhà em gái anh đều sinh mổ, ngay sau sinh lúc bú đều gặp tình trạng bú vào là chớ phải đưa xuống phòng theo dõi, không được nằm phòng mẹ. Đến giờ cũng thấy hay bị bệnh về đường hô hấp. Tìm hiểu qua google thì thấy người ta bảo sinh thường đứa trẻ được áp lực co bóp của âm đạo ép...
Đời người, quá trình tóm gọn trong bốn chữ: Sinh-Lão-Bệnh-Tử. Tao nghĩ người đời sợ cái chết thực ra là sợ cái giai đoạn Bệnh ấy. Từ trải nghiệm bản thân tao thì thấy đúng là nhiều lúc sống không bằng chết. Vì cái chết như cái công tắc, ngắt phát là phụt thôi, biết đéo gì nữa đâu...
Đoạn đấy nó thể hiện chính xác hình ảnh triều Tống trong mắt hậu thế đó thôi. Dù bán tín bán nghi Lê Hoàn đứng sau, cũng chỉ dọa dẫm "phát tinh binh mấy vạn" chủ yếu để giữ thể diện, sau cùng chẳng phải dịu giọng vỗ về ban đai ngọc đó sao? Đúng chuẩn cái tinh thần nhu nhược của Tống, hay dùng...
Mới ra cái Nghị quyết 80 về Văn hóa ngay đầu năm, giờ nghệ sỹ đứa nào đứa nấy đi nhẹ nói khẽ cười duyên, còn đang đau đầu không biết kiếm bô đâu ra để liếm. Con Miu này lại chơi ngu xung phong vào vai giết gà dọa khỉ thì chịu rầu :))
Ý mày là sao? Tao thấy đoạn dẫn của mày và đoạn thằng viết bài đâu có gì mâu thuẫn. Đều có thể diễn giải theo hướng vua Tống không muốn khinh suất động binh, quấy quá cử sứ giả vỗ về yên lòng Lê Hoàn.
Còn trong mắt tụi Trung rõ ràng Lê Hoàn lá mặt lá trái qua câu: "Nếu tụi tui muốn phản lại...
Từ lâu lắm rồi, down hồi 2020 trên javrave thì phải, giờ đếch biết còn sống không? Nó là phim gốc chưa qua biên tập, chỉnh sửa censor, edit màu phim... chả hiểu sao bị leak ra. Với cá nhân tao nhìn nó thật và cảm xúc gấp mấy lần đống phim bây giờ :))