Mùa vương trên khóm Cúc vàng,
Ngày xưa năm cũ lại càng thêm đau.
Ngồi nghe xuân gõ cửa đây,
Ngỡ xuân đâu đó, hóa ngày sắp qua.
Chiều mưa phủ xuống nhành hoa,
Chỉ rơi nhè nhẹ cũng đà phôi phai.
Để hoa khép cánh thở dài,
Như bàn tay níu tháng ngày dần xa.
Người đi qua những mùa hoa,
Ngỡ hoa ở lại...