Mày còn nhớ truyện ngắn Mùa Lạc trong SGK chứ? Có một giai thoại vui, nghe bẩu do chính con trai Nguyễn Khải kể lại thế này: Dạo đang học phổ thông có lần cô giáo cho bài về nhà làm văn phân tích Mùa Lạc, ông con tí tởn "Ôi cái đệch trúng tủ, về nhờ ông bô!". Ông già chả mấy khi được vênh mặt...
Nếu mày đã thích 2 cuốn kia thì chứng tỏ hạp với phong cách Murakami, nên đọc hết không phí thời gian đâu. Tao rất thích cái không khí tự sự, buồn buồn mà dửng dưng lạnh nhạt lại pha cái huyền bí của ổng. Hồi 2010 đọc thâu đêm một loạt cả Người tình Sputnik, Biên niên ký chim vặn dây cót, Kafka...
Xưa tao đọc Gatsby mới đầu chưa thấy gì đặc biệt, chỉ đến đoạn miêu tả Gatsby hắn dõi nhìn "ánh sáng xanh nhỏ bé, xa xôi" (đéo nhớ cụ thể nó là ngọn hải đăng hay bến tàu nữa) ở "phía bên kia" thì mới thổn thức chết lặng. Vì hồi sv tao cũng có một tình yêu đơn phương no hope kiểu thế, cho nên...
Mày nhầm. Những truyện ngắn viết trước năm 45 không hề viết đón ý nhé. Ngay cả Chí Phèo, Lão Hạc được đưa vào sách giáo khoa, xưa đi học theo định hướng của giáo viên phân tích cảm giác nó đả phá nọ kia ghê gớm lắm, lớn lên đọc lại tao chỉ thấy đơn giản là kể lại một câu chuyện thế thôi.
À...
VTP nghèo, đói cho nên viết như chạy KPI để kiếm ăn. Viết trong cái cảnh chán chường ngán ngẩm như hành xác vậy mà đọc vẫn thấy hấp dẫn là nể rồi.
Ngô Tất Tố, Nguyễn Công Hoan... xưa còn bé tao có đọc hết các tuyển tập hay tiểu thuyết (vd như Lều chõng) của mấy cụ rồi. Tất nhiên đọc lúc còn trẻ...
Đúng rồi, tao có lướt qua mấy bài về vụ này thấy tay Trung kia bảo hắn và nhiều nghệ sĩ nhận được email từ Trung tâm Bảo vệ quyền tác giả âm nhạc Việt Nam, yêu cầu không sử dụng các tác phẩm của nhạc sĩ VC và TCS.
Ơ Hiến đế chả chơi cứng rồi đấy thây, viết Y đái chiếu kêu gọi trung thần nhà Hán bắt tay trừ khử anh Tào. Kết quả bị Tào tru di tam tộc cả lũ từ bố vợ cho đến vợ đang mang thai đó. Tháo còn suýt lôi ra giết luôn may nhờ Trình Dục khuyên lợi bất cập hại mới thôi...
Tao cũng chưa từng trực tiếp thấy ma quỷ hay gì cả nhưng tao vẫn giữ một cái nhìn thận trọng không bỉ bôi hay đả kích nó. Bởi bản thân tao đã từng trải nghiệm qua một sự kiện, tuy không liên quan tới ma quỷ nhưng lại kỳ lạ không thể lý giải theo logic bình thường ngay giữa ban ngày ban mặt mà...