Bạn đi, trên Xàm ai tám cùng ta,
Ai cùng luyên thuyên chuyện chẳng đâu ra.
Mai này thiếu một người cà khịa,
Biết còn ai vui đến vậy cùng ta?
Nếu ngày nào bạn muốn quay về,
Cho ta tín hiệu — lại lê la Xàm ^^
Chung một nhà, sao thành người lạ?
Tôi từng nghĩ người ta rời bỏ nhau vào những ngày giông bão.
Sau này mới hiểu, không phải.
Người ta thường đánh mất nhau vào những buổi chiều rất đỗi bình thường.
Một buổi chiều, tôi trở về với một câu chuyện vụn vặt. Chẳng phải chuyện gì quan trọng...
Đêm nghiêng bên khung cửa,
Ta lặng đếm mưa rơi.
Người đi xa đến vậy,
Mà nỗi nhớ chẳng vơi.
Ngoài kia trời vẫn lạnh,
Trong tim cũng lạnh theo.
Chỉ mong a bình yên,
Dẫu mình chẳng còn nhau.