Đồng ý với mày 1 nửa thôi. Võ công đúng là duy khoái bất phá, mày có nhìn ra điểm yếu của đối phương nhưng đối thủ quá nhanh thì mày cũng chả làm éo gì được, lúc sắp chạm vào nó đã biến chiêu rồi.
ĐPBB tao nghĩ là vô đối cmnr. Thứ nhất là nó nhanh, cực nhanh là đằng khác. Thứ hai vũ khí của nó...
Còn bản 2014 của Trần Hiểu và Trần Nghiên Hy ( cô cô bánh bao) do Vu Chính cải biên. Ngoài ra còn một số bản tầm cuối những năm 90, đầu 2000 như phiên bản do Lý Minh Thuận và Phạm Văn Phương đóng, hoặc phiên bản của Nhậm Hiền Tề ( thằng này đóng được nhưng ngoại hình xấu quá, mà toàn đóng vai...
LDP đóng thần tiên tỉ tỉ Vương Ngữ Yên là hoàn hảo, nhưng đóng cô cô thì chỉ tạm gọi là tròn vai, không đủ chất lạnh lùng. LNĐ thì ngược lại, đóng Tiểu Long Nữ thì perfect nhưng đóng Vương Ngữ Yên thì nhìn hơi già, chưa đủ khí chất thần tiên. Huỳnh Hiểu Minh thì diễn hơi lố, thằng này tao chỉ...
Công nhận. Nhạc phim góp phần làm nên thành công cho bộ phim, có nhiều phim nội dung cũng bình thường nhưng nhạc phim hay, nổi lên đúng lúc tạo cảm xúc rất kinh khủng khiếp. Ngay như bộ Thần điêu 95 của thớt này, ngoài dàn diễn viên thì nhạc nền của bộ phim ở những đoạn bi tráng nó làm cho bộ...
Lỗ Chấn Thuận thì đúng là kinh điển cmnr, khó có ai vượt qua được. Còn bản 2001 em Hứa Tình không phải đẹp xuất sắc nhưng nhìn rất có duyên, đóng cũng đạt nữa, hầu như thích bản 2001 là do thích Thánh cô.
Loan đao phục hận nhé Triển đại ca. Lúc đầu là dùng kiếm, thiên ngoại phi tiên nhặt bãi rác của ông già Đinh Bằng, trở thành cao thủ nhất đẳng. Bị thằng trang chủ nào đó dùng con vợ làm mỹ nhân kế, lấy được bí kíp xong hại Bằng ca thê thảm, cuối cùng lưu lạc lên đảo được truyền Viên Nguyệt Loan...
Thì thằng thớt cũng bảo là trong tâm trí nó mà, quan điểm cá nhân thôi. Thường thì cái gì mình xem đầu tiên luôn để lại ấn tượng sâu sắc nhất, những cái xem sau luôn bị đem ra soi mói, bắt lỗi, thường chỉ có những thằng nào tương đối công tâm thì mới đánh giá chuẩn xác được. Funny thôi.
Đỉnh của chóp. Tao thích nhất bài đầu tiên ( anh hùng đích lê minh) và bài ở phút 17. Nghe xong cứ gọi là buồn rười rượi. Mà vãi lol một cái là bài anh hùng đích lê minh lại cũng làm tao nứng, do nó xuất hiện trong bộ phim cũng gọi là kinh điển " Kiếm nô truyền kỳ" (Slave of the Sword 1993)...
Đúng, tao nói thiếu cái nhạc phim, khen thì khen ko hết. Ngoài bài ost Thiên hạ hữu tình nhân thì những bài nhạc nền, nhất là bài Anh hùng đích lê minh làm tao cảm xúc cực kỳ, nghe đi nghe lại ko biết chán là gì. Đặc biệt những cảnh tình cảm, buồn thì nhạc nền nó nổi lên tạo cảm giác muốn khóc...
Diễn viên đóng Công Tôn Chỉ hay. Mặt nhìn thâm độc, đê tiện, không từ thủ đoạn. Tao thích Công Tôn Lục Ngạc hơn, nhất là cái đoạn bị thèn cha bắt cởi đồ.
Đồng ý với mày về bản 2006. LDP đẹp nhưng hợp vai thần tiên tỷ tỷ ngây thơ kiểu bình hoa di động chứ đóng TLN thua xa một Lý Nhược Đồng như Cô Cô bước ra từ nguyên tác. Bản 2006 tao đánh giá đạt, xem được, cảnh đẹp, kỹ xảo đẹp, diễn xuất ổn nhưng nó không thuộc hàng kinh điển, muốn xem đi xem...
Bản Lý Á Bằng được cái nhạc phim cực đỉnh và em Thánh Cô thì quá duyên, thêm cái võ thuật nhìn nó cũng thật, đánh nhìn đẹp mắt, nhất là Độc cô cửu kiếm. Xét về diễn xuất vai LHX thì Lữ Tụng Hiền vẫn nhỉnh hơn, phong trần và ngông nghênh hơn, Lý Á Bằng vẫn thiếu 1 chút gì đó. Còn bài Tiếu Cầm...