nhìn tấm hình thấy chạnh lòng. Mười năm, chậm lắm là hai mươi năm, Bác Tô, Bác Giang may mắn lắm còn được ngồi thở oxy như thế này. Mà hai mươi năm qua nhanh lắm.Thế mà tại sao vẫn tự làm khổ mình, khổ dân.
Đủ để biết cái tham, sân si của con người quá mạnh, hiếm người qua được .
Vô thường vốn...