Đúng vậy, những thằng chơi hàng trắng rồi thì không bao giờ còn đường quay lại. Những thằng chơi ma túy tao biết qua bạn bè họ hàng không thắng nào cai thành công. Ngựa lại quen đường cũ.
Có câu truyện thật hay được nhắc đi nhắc lại về sự khó khăn của cai nghiện là về ông bố và đứa con trai...
Xem mà tâm không động. Nhưng trí thì nghĩ ra đù cách để trả thù nếu thoát ra được. Bọn này là tay sai của quỷ chứ đéo phải con người nữa rồi. Nếu còn mạng ra ngoài thỉ cả đời này chỉ sống vì một mục tiêu duy nhất. Cho thằng kia biết 9 tằng của địa ngục là gì.
Phải công nhận một điều trình của các cán bộ Việt Nam thật quá khâm phục.
Nhìn qua thằng Singapore, họ xây dựng cái changi Airport từ năm 1981 là cái terminal 1 - cost 1.5B, terminal 2 năm 1990 - cost 0.5B, terminal 3 2008 - cost 1.75B, terminal 4 2017 - cost 0.985B, terminal 5 planning...
Xem film tao nói chưa? Chưa thì xem đi. Đóng còn đỉnh hơn hai film kia. Được tượng vàng là do film này đấy.
Muốn xem thần mắc là như thế nào thì xem film tao nói ở trên scents of women.