Vì sao Mỹ phải đánh Iran & vì sao bò đỏ lại bưng bô Iran

-Từ hôm Mỹ đế cho giáo chủ râu dài nhập niết bàn, bò đỏ trong nước nói chung và bò đỏ khắp thế giới nói chung kêu gào khắp nơi lên án Mỹ đế. Nhưng tại sao Mỹ đế phải đập Iran, thậm chí phải đập tanh bành mới thôi?

1- TỘI LỖI CỦA IRAN
Nhà Trắng công bố danh sách một phần các tội ác mà chế độ Iran đã gây ra đối với người Mỹ:

-Tháng 11/1979: Sinh viên Iran, được chế độ hậu thuẫn, đã chiếm giữ Đại sứ quán Mỹ tại Tehran — bắt giữ 66 người Mỹ làm con tin trong cuộc đối đầu kéo dài 444 ngày.
-Tháng 4/1983: Nhóm khủng bố Jihad Hồi giáo, được Iran hậu thuẫn, đã thực hiện vụ đánh bom xe tự sát tại Đại sứ quán Mỹ ở Beirut, giết chết 17 người Mỹ.
-Tháng 10/1983: Các phần tử khủng bố Hezbollah được Iran hậu thuẫn đã giết chết 241 quân nhân Mỹ — bao gồm 220 lính thủy đánh bộ Mỹ và 21 quân nhân khác — trong một vụ đánh bom xe tải tại một doanh trại của lính thủy đánh bộ ở Beirut.
-Tháng 3/1984: Các phần tử khủng bố Jihad Hồi giáo được Iran hậu thuẫn đã bắt cóc trưởng trạm CIA William Buckley trên đường ông đi làm ở Beirut, và cuối cùng giết chết ông vào năm sau.
-Tháng 9/1984: Các phần tử khủng bố Hezbollah được Iran hậu thuẫn đã giết chết 23 người vô tội - bao gồm hai quân nhân Mỹ - trong một vụ đánh bom xe tại khu nhà phụ của Đại sứ quán Mỹ ở Beirut.
-Tháng 12/1984: Các phần tử khủng bố Hezbollah được Iran hậu thuẫn đã cướp máy bay Kuwait Airways chuyến bay 221 trên đường đến Pakistan, chuyển hướng đến Tehran — nơi chúng đã tra tấn dã man và giết chết hai quan chức Mỹ.
-Tháng 6/1985: Các phần tử khủng bố Hezbollah được Iran hậu thuẫn đã cướp máy bay TWA chuyến bay 847 trên đường từ Athens đến Rome, tra tấn một thợ lặn của Hải quân Mỹ trước khi bắn thẳng vào đầu anh ta và ném xác xuống đường băng sân bay Beirut.Tháng 7 năm 1989: Các phần tử khủng bố Hezbollah được Iran hậu thuẫn đã giết chết Đại tá Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ William Higgins sau khi bắt cóc ông vào năm trước đó khi ông đang phục vụ trong lực lượng gìn hòa bình của Liên Hợp Quốc tại Lebanon.

-Tháng 4/1995: Các phần tử khủng bố Jihad Hồi giáo được Iran hậu thuẫn đã giết chết tám người — bao gồm một công dân Mỹ - trong một vụ đánh bom xe ở Dải Gaza.
-Tháng 8/1995: Một kẻ đánh bom tự sát thuộc Hamas được Iran hậu thuẫn đã cho nổ tung một chiếc xe buýt ở Jerusalem, giết chết một người Mỹ và ba hành khách khác, và làm bị thương hơn 100 người khác.
-Tháng 2/1996: Một kẻ đánh bom tự sát thuộc Hamas được Iran hậu thuẫn đã cho nổ tung một chiếc xe buýt khác ở Jerusalem, giết chết ba người Mỹ và làm bị thương ba người Mỹ khác.
-Tháng 3/1996: Một kẻ đánh bom tự sát có liên hệ với các nhóm khủng bố Hamas được Iran hậu thuẫn và Jihad Hồi giáo Palestine đã giết chết 20 người — bao gồm hai người Mỹ — trong một vụ đánh bom tự sát tại một trung tâm mua sắm ở Tel Aviv.
-Tháng 5/1996: Các phần tử khủng bố được Iran hậu thuẫn đã giết chết một công dân mang hai quốc tịch Mỹ và Israel và làm bị thương một công dân Mỹ khác ở Bờ Tây.
-Tháng 6/1996: Các phần tử khủng bố Hezbollah Al-Hijaz được Iran hậu thuẫn đã giết chết 19 binh sĩ Không quân Mỹ và làm bị thương gần 500 người khác trong một vụ đánh bom xe tải tại khu nhà ở của Không quân Mỹ ở Ả Rập Xê Út.
-Tháng 9/1997: Những kẻ đánh bom tự sát thuộc Hamas được Iran hậu thuẫn đã tự cho nổ tung mình tại một trung tâm mua sắm ở Jerusalem, giết chết một công dân mang hai quốc tịch Mỹ và Israel và làm bị thương bảy công dân Mỹ khác.
-Tháng 8/1998: Những kẻ đánh bom tự sát thuộc Al-Qaeda, được Hezbollah hậu thuẫn bởi Iran, đồng thời đánh bom các đại sứ quán Mỹ ở Kenya và Tanzania, giết chết 224 người — trong đó có hàng chục công dân Mỹ.
-Tháng 8/2001: Một phần tử khủng bố Hamas được Iran hậu thuẫn đã cho nổ tung một tiệm bánh pizza ở Jerusalem, giết chết ba người Mỹ.
-Tháng 1/2002: Một phần tử khủng bố thuộc Lữ đoàn Liệt sĩ al-Aqsa được Iran hậu thuẫn đã giết chết một công dân mang hai quốc tịch Mỹ-Israel ở Bờ Tây.

54zzi.jpg


-Tháng 7/2002: Một phần tử khủng bố Hamas được Iran hậu thuẫn đã giết chết năm người Mỹ trong một vụ đánh bom tại Đại học Hebrew ở Jerusalem.
-Tháng 6/2003: Một kẻ đánh bom tự sát thuộc Hamas được Iran hậu thuẫn đã giết chết 17 người — trong đó có một công dân Mỹ - trên một chiếc xe buýt ở Jerusalem.
-Tháng 10/2003: Các phần tử khủng bố thuộc Ủy ban Kháng chiến Nhân dân được Iran hậu thuẫn đã giết chết ba nhân viên ngoại giao Mỹ trong một vụ đánh bom ở Gaza.
-Từ năm 2003 đến năm 2011: Các nhóm dân quân được Iran hậu thuẫn đã giết chết ít nhất 603 binh sĩ Mỹ tại Iraq — “khoảng một phần sáu số binh sĩ Mỹ thiệt mạng trong chiến đấu tại Iraq”.
-Tháng 8 / 2003: Một phần tử khủng bố Hamas được Iran hậu thuẫn đã cho nổ tung một chiếc xe buýt ở Jerusalem, giết chết 5 người Mỹ và làm bị thương một người khác.
-Tháng 8 / 2006: Các phần tử khủng bố Hezbollah được Iran hậu thuẫn đã giết chết công dân Mỹ và binh sĩ Lực lượng Phòng vệ Israel (IDF) Michael Levin trong Chiến tranh Lebanon lần thứ hai — người Mỹ duy nhất thiệt mạng trong cuộc xung đột này.Tháng 1 năm 2007: Một nhóm mười hai người thuộc Lực lượng Quds của Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran đã giết chết 5 binh sĩ Mỹ và làm bị thương 3 người khác ở Karbala, Iraq, sau khi cải trang thành binh sĩ Mỹ và xâm nhập Trung tâm Điều phối Liên hợp Tỉnh.
-Tháng 3 / 2007: Cựu đặc vụ FBI Robert Levinson mất tích ở Iran, có khả năng đã chết trong một nhà tù của Iran.
-Tháng 7 / 2014: Các phần tử khủng bố Hamas được Iran hậu thuẫn đã giết chết hai công dân Mỹ đang phục vụ trong Lực lượng Phòng vệ Israel (IDF).
-Tháng 10 / 2015: Các phần tử khủng bố Hamas được Iran hậu thuẫn đã giết chết một công dân Mỹ và vợ của ông ta trong một vụ xả súng từ trên xe ở Bờ Tây.
-Tháng 12 / 2019: Các phần tử khủng bố Kataib Hezbollah được Iran hậu thuẫn đã giết chết một nhà thầu dân sự người Mỹ và làm bị thương một số binh sĩ Mỹ trong một vụ tấn công bằng tên lửa tại Căn cứ Không quân K1 ở Kirkuk, Iraq.
-Tháng 1 / 2020: 109 binh sĩ Mỹ bị chấn thương sọ não trong một vụ tấn công bằng tên lửa đạn đạo của Iran vào căn cứ không quân Ain al-Asad ở Iraq.

-Tháng 9 / 2020: Tình báo Mỹ cho biết chế độ Iran đang cân nhắc âm mưu ám sát Đại sứ Mỹ tại Nam Phi.
-Tháng 2 / 2021: Một nhóm dân quân được Iran hậu thuẫn đã bắn một quả rocket vào lực lượng liên quân ở Erbil, Iraq, làm bị thương một binh sĩ Mỹ và bốn nhà thầu dân sự Mỹ.
-Tháng 7 / 2021: Các nhóm dân quân được Iran hậu thuẫn đã làm bị thương hai binh sĩ Mỹ trong một loạt các cuộc tấn công bằng rocket và máy bay không người lái nhằm vào lực lượng Mỹ ở Iraq và Syria.
-Tháng 9 / 2022: Một vụ tấn công bằng rocket của Iran đã giết chết một công dân Mỹ ở Kurdistan thuộc Iraq.
-Tháng 11 / 2022: Một đại úy thuộc Lực lượng Vệ binh Cách mạng Iran (IRGC) đã dàn dựng vụ giết hại một công dân Mỹ tại Baghdad.
-Tháng 3 / 2023: Một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái của Iran đã giết chết một nhà thầu người Mỹ và làm bị thương năm binh sĩ Mỹ cùng một nhà thầu khác trong một cuộc tấn công vào căn cứ liên quân ở Syria.
-Tháng 10 / 2023: Các phần tử khủng bố Hamas được Iran hậu thuẫn đã giết chết 46 người Mỹ và bắt cóc ít nhất 12 người Mỹ trong vụ thảm sát ngày 7 tháng 10.
-Tháng 12 / 2023: Các nhóm dân quân được Iran hậu thuẫn đã làm bị thương ba binh sĩ Mỹ trong một cuộc tấn công vào căn cứ không quân Erbil ở Iraq.
-Tháng 1 / 2024: Các phần tử khủng bố Kataib Hezbollah được Iran hậu thuẫn đã giết chết ba binh sĩ Mỹ và làm bị thương hơn 40 binh sĩ khác trong một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái nhằm vào căn cứ quân sự Tower 22 ở Jordan.
-Từ tháng 10 / 2003 đến tháng 11 / 2024: Iran và các lực lượng ủy nhiệm của nước này đã tiến hành hơn 180 cuộc tấn công nhằm vào lực lượng Mỹ ở Trung Đông, làm bị thương hơn 180 binh sĩ Mỹ và khiến 3 binh sĩ thiệt mạng.
-Tháng 11 / 2024: Một công dân Iran và là cộng tác viên của Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) bị buộc tội âm mưu ám sát Tổng thống Trump.
-Tháng 6 / 2025: Các nhóm dân quân được Iran hậu thuẫn đã tấn công ít nhất ba căn cứ của Mỹ ở Syria và hai căn cứ của Mỹ ở Iraq.

Dịch từ: Frank Maduabuchi.

Với từng đó lý do, đã đủ để Mỹ đế vặt râu thằng giáo chủ và cho đám mọi Hồi cực đoan lên thớt chưa?
Nhưng tại sao bò đỏ vẫn bưng bô bất chấp cho 1 thằng man rợ, độc tài như thế?

B70Tt.jpg
 
Sửa lần cuối:
2- NHỮNG ĐIỀU ÍT AI BIẾT
Vì sao Liên Xô từng ủng hộ Iran Hồi giáo – rồi chính Iran lại diệt CS
-.. “Một lát cắt lịch sử của cách mạng Iran 1979.”-..
Lịch sử Trung Đông có những khúc ngoặt nghe như chuyện tiểu thuyết.
Nhưng nó không phải tiểu thuyết.
Nó là những câu chuyện có người thật, máu thật và những sai lầm rất thật.
Một trong những nghịch lý lớn nhất của thế kỷ XX nằm ở Iran.
-Những người CS Iran từng góp phần lật đổ chế độ Shah thân Mỹ. Khi ấy Liên Xô nhìn thấy một cơ hội vàng. Trong logic của Chiến tranh Lạnh, đó gần như là món quà từ trời rơi xuống: Mỹ mất một đồng minh lớn ở Trung Đông, còn phong trào cánh tả ở Iran lại đang rất mạnh. Nhưng chỉ vài năm sau, chính chế độ thần quyền Iran lại quay sang làm một việc rất lạnh lùng: bắt, tra tấn, xử tử và gần như xóa sổ toàn bộ phong trào CS Iran.
Một cú quay xe lịch sử mà rất nhiều người hôm nay không biết.
Gã khờ kể lại chuyện này, không phải để bênh ai, mà để nhắc một điều giản dị: trong chính trị, nhiều khi những người nghĩ mình đang làm cách mạng lại trở thành nạn nhân của chính cuộc cách mạng đó.

-Trước năm 1979, Iran không phải chỉ có Hồi giáo. Trong lòng xã hội Iran tồn tại một phong trào cánh tả rất mạnh. Nổi bật nhất là Đảng Tudeh – một đảng CS có quan hệ với Liên Xô và có ảnh hưởng đáng kể trong giới trí thức, công nhân và sinh viên. Ngoài ra còn có những nhóm du kích Marxist như Fedayeen Khalq, nhiều tổ chức sinh viên cánh tả và các hội công đoàn trong nhà máy.
-Những lực lượng ấy đều chống lại chế độ của Mohammad Reza Shah Pahlavi, vị vua bị nhiều người Iran coi là độc tài và quá thân với phương Tây.
Vì vậy khi phong trào lật đổ Shah bùng nổ, rất nhiều lực lượng khác nhau đã đứng chung một chiến tuyến: giáo sĩ Hồi giáo, trí thức tự do, sinh viên, công nhân, CS và nhiều nhóm chính trị khác. Đó là một liên minh cách mạng rộng lớn, đa dạng và đầy hy vọng.
-Khi chế độ Shah sụp đổ năm 1979, người trở về từ lưu vong và trở thành biểu tượng của cuộc cách mạng là Ruhollah Khomeini.
Trong con mắt của Liên Xô lúc đó, đây là một biến động có lợi. Mỹ vừa mất đi một trụ cột ở Trung Đông, còn Iran dường như đang rời khỏi quỹ đạo Washington. Với sự hiện diện mạnh mẽ của phong trào cánh tả trong xã hội Iran, nhiều người ở Moskva tin rằng đất nước này có thể dần dần tiến về phía xã hội chủ nghĩa.

-Nhưng Liên Xô đã đọc sai hoàn toàn bản chất của cuộc cách mạng.
Điều mà nhiều người lúc ấy quên mất là Khomeini không phải là một nhà cách mạng Marxist. Ông là một giáo sĩ. Trong tư tưởng của ông, nhà nước phải được lãnh đạo bởi giới giáo sĩ theo nguyên tắc Velayat-e Faqih – tức quyền tối cao của học giả tôn giáo. Và trong thế giới quan đó, chủ nghĩa Marx là vô thần, còn vô thần là kẻ thù của Hồi giáo.
-Tuy vậy, trong những ngày đầu sau cách mạng, Khomeini không vội đối đầu với cánh tả. Ông cần họ. Phong trào công nhân lúc ấy rất mạnh, sinh viên cánh tả kiểm soát nhiều trường đại học, còn trong nhiều nhà máy, các hội đồng công nhân đang nắm vai trò quan trọng. Nếu đối đầu ngay lập tức, chính quyền mới sẽ gặp rất nhiều khó khăn.
-Vì vậy giai đoạn đầu của cách mạng Iran là một thứ liên minh tạm thời giữa các lực lượng rất khác nhau.
Điều thú vị là rất nhiều trí thức cánh tả Iran khi ấy đã thực sự ủng hộ Khomeini. Nghe qua tưởng khó tin, nhưng nếu đặt mình vào bối cảnh lúc đó thì điều này lại khá dễ hiểu.

-Thứ nhất, họ ghét chế độ Shah hơn bất cứ điều gì. Với nhiều người Iran, Shah tượng trưng cho độc tài, tham nhũng và sự lệ thuộc vào Mỹ. Trong mắt nhiều trí thức cánh tả, Khomeini trở thành biểu tượng của phong trào chống đế quốc.
-Thứ hai, nhiều trí thức Marxist đã đánh giá sai sức mạnh của tôn giáo trong xã hội Iran. Họ tin rằng tôn giáo chỉ là công cụ huy động quần chúng. Sau khi cách mạng thành công, họ nghĩ tầng lớp trí thức và công nhân sẽ dần nắm quyền. Nhưng họ không hiểu rằng mạng lưới giáo sĩ trong xã hội Iran sâu rộng đến mức nào. Các nhà thờ Hồi giáo không chỉ là nơi cầu nguyện. Chúng là mạng lưới tổ chức xã hội cực kỳ chặt chẽ, mạnh hơn nhiều so với các đảng phái chính trị.
-Thứ ba, nhiều người tin rằng Khomeini chỉ là biểu tượng tinh thần. Họ tưởng sau khi cách mạng thành công, ông sẽ rút lui khỏi chính trị và nhường chỗ cho một hệ thống dân chủ hoặc một chính quyền thiên về cánh tả.

-Nhưng lịch sử đã rẽ sang hướng khác.
Sau khi quyền lực được củng cố, nhà nước mới bắt đầu từng bước loại bỏ những lực lượng từng là đồng minh. Đầu tiên là các nhóm tự do và trung dung. Sau đó đến các tổ chức cánh tả.
-Đảng Tudeh bị cấm. Nhiều lãnh đạo bị bắt. Một số bị đưa lên truyền hình để “thú tội”. Chủ nghĩa Marx bị tuyên bố là sai lầm và phản Hồi giáo. Các tổ chức du kích cánh tả bị truy quét. Nhiều người phải chạy ra nước ngoài.
-Nhưng cao điểm của cuộc thanh trừng diễn ra vào năm 1988.
-Sau khi chiến tranh Iran–Iraq kết thúc, Khomeini ban hành một sắc lệnh tôn giáo cho phép xử tử những tù nhân chính trị bị coi là kẻ thù của nhà nước Hồi giáo. Hàng nghìn tù nhân đã bị hành quyết trong các nhà tù Iran. Trong số đó có rất nhiều người thuộc các tổ chức cánh tả và Marxist.
-Nhiều người chỉ bị hỏi vài câu đơn giản: có tin vào Hồi giáo không, có từ bỏ Marxism không. Nếu câu trả lời bị coi là sai, họ bị đưa đi treo cổ. Những vụ hành quyết đó đến nay vẫn là một trong những chương gây tranh cãi nhất trong lịch sử hiện đại của Iran. Và trong câu chuyện này có một chi tiết cay đắng khác. Liên Xô gần như không làm gì.

-Dù từng có quan hệ với phong trào CS Iran, Moskva vẫn giữ im lặng. Lý do rất đơn giản: họ vẫn cần quan hệ với Iran để cân bằng ảnh hưởng của Mỹ trong khu vực. Mở thêm một mặt trận đối đầu mới không phải là điều Liên Xô muốn.
Những người CS Iran đã bị bỏ rơi.
-Câu chuyện ấy là một ví dụ điển hình của chính trị quốc tế: ý thức hệ nhiều khi không quan trọng bằng lợi ích.
Nhiều nhà nghiên cứu sau này cho rằng cách mạng Iran ban đầu không phải là một cuộc nổi dậy thuần túy của Hồi giáo. Đó là một cuộc nổi dậy của nhiều lực lượng khác nhau trong xã hội. Nhưng sau khi Shah sụp đổ, mạng lưới giáo sĩ đã kiểm soát được bộ máy nhà nước, loại bỏ các đồng minh cũ và thiết lập một chế độ thần quyền.
-Nhiều trí thức Iran sau này thừa nhận một điều cay đắng: họ đã góp phần mở cánh cửa cho một hệ thống còn khắc nghiệt hơn chế độ cũ. Gã khờ nhìn lại câu chuyện này chỉ rút ra một bài học rất giản dị.
Trong chính trị, liên minh cách mạng thường mong manh. Những người cùng lật đổ một chế độ không nhất thiết sẽ cùng nhau xây dựng chế độ mới. Và nhiều khi, lực lượng tổ chức tốt nhất – chứ không phải lực lượng nói hay nhất - sẽ là người chiến thắng.
-Ở Iran năm 1979, lực lượng đó là mạng lưới giáo sĩ. Không phải các đảng cánh tả.
Lịch sử đôi khi rất lạnh lùng. Nó nhắc rằng kẻ thù của kẻ thù hôm nay chưa chắc là bạn của ngày mai. Nhiều người CS Iran từng nghĩ họ đang làm cách mạng. Nhưng cuối cùng họ lại trở thành nạn nhân của chính cuộc cách mạng đó.
Và đó là một trong những bi kịch lớn nhất của lịch sử Iran hiện đại.

mpHyp.jpg


-> Khi biết đc sự thật đám mọi Hồi Iran ghét CS và từng thảm sát CS như thế nào, ko biết lũ bò đỏ xứ Vẹm còn đi bưng bô cho chúng nó nữa ko?
-Thực sự, chúng nó chỉ muốn chửi Mỹ, lên án Mỹ, chỉ cần 1 cái cớ. Mỹ đế chuyên đập mấy thằng độc tài, và khi đập Venezuela, Iran, sắp tới đây có thể là cả Cuba nữa. Những thằng độc tài ở xứ Vẹm cũng run như cầy sấy. Chúng nó sợ 1 ngày cũng ăn đòn từ phương tây. Việc bưng bô Iran chỉ vì lý do duy nhất là chống Mỹ (bằng mõm) và run sợ khi nhìn những thằng độc tài khác bị đập, chứ chúng nó có yêu thương đéo gì Iran, Venezuela đâu...
-Cái đám bưng bô này chỉ có 3 kiểu
1- Ngu si đần độn, thiếu hiểu biết, chỉ hùa theo đám đông
2- Đéo có liêm sỉ
3- Và loại cuối cùng là sự kết hợp của 2 loại trên: vừa ngu vừa vô liêm sỉ
Như thằng Tiến mắt trắng TLTV, giả sử mọi hồi Iran vào đến VN, cướp đc chính quyền và biết được mắt trắng là quân CS. Lúc đó chắc bọn Hồi sẽ treo nó lên cắt dái, dù mắt trắng van xin và bảo đã từng lập bàn thờ cho giáo chủ của chúng nó.
 
Sửa lần cuối:
Lý do rõ ràng và duy nhất, 1 răng đàm phán mà khoe có uranium đủ làm 11 quả hột nhãn và quên mịe việc mẽo đặt điều kiện đi, 2 anh thái do chạy vội về báo và bài học Trân Châu Cảng còn đó, chum gọi thái do Israel đánh thôi và mossad + CIA vào việc cả năm trước rồi, cuối cùng 72 trinh nữ đợi mãi giáo chủ cũng éo được an táng phải đợi mốc lol
 
2- NHỮNG ĐIỀU ÍT AI BIẾT
Vì sao Liên Xô từng ủng hộ Iran Hồi giáo – rồi chính Iran lại diệt CS
-.. “Một lát cắt lịch sử của cách mạng Iran 1979.”-..
Lịch sử Trung Đông có những khúc ngoặt nghe như chuyện tiểu thuyết.
Nhưng nó không phải tiểu thuyết.
Nó là những câu chuyện có người thật, máu thật và những sai lầm rất thật.
Một trong những nghịch lý lớn nhất của thế kỷ XX nằm ở Iran.
Những người CS Iran từng góp phần lật đổ chế độ Shah thân Mỹ. Khi ấy Liên Xô nhìn thấy một cơ hội vàng. Trong logic của Chiến tranh Lạnh, đó gần như là món quà từ trời rơi xuống: Mỹ mất một đồng minh lớn ở Trung Đông, còn phong trào cánh tả ở Iran lại đang rất mạnh. Nhưng chỉ vài năm sau, chính chế độ thần quyền Iran lại quay sang làm một việc rất lạnh lùng: bắt, tra tấn, xử tử và gần như xóa sổ toàn bộ phong trào CS Iran.
Một cú quay xe lịch sử mà rất nhiều người hôm nay không biết.
Gã khờ kể lại chuyện này, không phải để bênh ai, mà để nhắc một điều giản dị: trong chính trị, nhiều khi những người nghĩ mình đang làm cách mạng lại trở thành nạn nhân của chính cuộc cách mạng đó.

Trước năm 1979, Iran không phải chỉ có Hồi giáo. Trong lòng xã hội Iran tồn tại một phong trào cánh tả rất mạnh. Nổi bật nhất là Đảng Tudeh – một đảng CS có quan hệ với Liên Xô và có ảnh hưởng đáng kể trong giới trí thức, công nhân và sinh viên. Ngoài ra còn có những nhóm du kích Marxist như Fedayeen Khalq, nhiều tổ chức sinh viên cánh tả và các hội công đoàn trong nhà máy.
Những lực lượng ấy đều chống lại chế độ của Mohammad Reza Shah Pahlavi, vị vua bị nhiều người Iran coi là độc tài và quá thân với phương Tây.
Vì vậy khi phong trào lật đổ Shah bùng nổ, rất nhiều lực lượng khác nhau đã đứng chung một chiến tuyến: giáo sĩ Hồi giáo, trí thức tự do, sinh viên, công nhân, CS và nhiều nhóm chính trị khác. Đó là một liên minh cách mạng rộng lớn, đa dạng và đầy hy vọng.
Khi chế độ Shah sụp đổ năm 1979, người trở về từ lưu vong và trở thành biểu tượng của cuộc cách mạng là Ruhollah Khomeini.
Trong con mắt của Liên Xô lúc đó, đây là một biến động có lợi. Mỹ vừa mất đi một trụ cột ở Trung Đông, còn Iran dường như đang rời khỏi quỹ đạo Washington. Với sự hiện diện mạnh mẽ của phong trào cánh tả trong xã hội Iran, nhiều người ở Moskva tin rằng đất nước này có thể dần dần tiến về phía xã hội chủ nghĩa.

-Nhưng Liên Xô đã đọc sai hoàn toàn bản chất của cuộc cách mạng.
Điều mà nhiều người lúc ấy quên mất là Khomeini không phải là một nhà cách mạng Marxist. Ông là một giáo sĩ. Trong tư tưởng của ông, nhà nước phải được lãnh đạo bởi giới giáo sĩ theo nguyên tắc Velayat-e Faqih – tức quyền tối cao của học giả tôn giáo. Và trong thế giới quan đó, chủ nghĩa Marx là vô thần, còn vô thần là kẻ thù của Hồi giáo.
Tuy vậy, trong những ngày đầu sau cách mạng, Khomeini không vội đối đầu với cánh tả. Ông cần họ. Phong trào công nhân lúc ấy rất mạnh, sinh viên cánh tả kiểm soát nhiều trường đại học, còn trong nhiều nhà máy, các hội đồng công nhân đang nắm vai trò quan trọng. Nếu đối đầu ngay lập tức, chính quyền mới sẽ gặp rất nhiều khó khăn.
Vì vậy giai đoạn đầu của cách mạng Iran là một thứ liên minh tạm thời giữa các lực lượng rất khác nhau.
Điều thú vị là rất nhiều trí thức cánh tả Iran khi ấy đã thực sự ủng hộ Khomeini. Nghe qua tưởng khó tin, nhưng nếu đặt mình vào bối cảnh lúc đó thì điều này lại khá dễ hiểu.

-Thứ nhất, họ ghét chế độ Shah hơn bất cứ điều gì. Với nhiều người Iran, Shah tượng trưng cho độc tài, tham nhũng và sự lệ thuộc vào Mỹ. Trong mắt nhiều trí thức cánh tả, Khomeini trở thành biểu tượng của phong trào chống đế quốc.
-Thứ hai, nhiều trí thức Marxist đã đánh giá sai sức mạnh của tôn giáo trong xã hội Iran. Họ tin rằng tôn giáo chỉ là công cụ huy động quần chúng. Sau khi cách mạng thành công, họ nghĩ tầng lớp trí thức và công nhân sẽ dần nắm quyền. Nhưng họ không hiểu rằng mạng lưới giáo sĩ trong xã hội Iran sâu rộng đến mức nào. Các nhà thờ Hồi giáo không chỉ là nơi cầu nguyện. Chúng là mạng lưới tổ chức xã hội cực kỳ chặt chẽ, mạnh hơn nhiều so với các đảng phái chính trị.
-Thứ ba, nhiều người tin rằng Khomeini chỉ là biểu tượng tinh thần. Họ tưởng sau khi cách mạng thành công, ông sẽ rút lui khỏi chính trị và nhường chỗ cho một hệ thống dân chủ hoặc một chính quyền thiên về cánh tả.

-Nhưng lịch sử đã rẽ sang hướng khác.
Sau khi quyền lực được củng cố, nhà nước mới bắt đầu từng bước loại bỏ những lực lượng từng là đồng minh. Đầu tiên là các nhóm tự do và trung dung. Sau đó đến các tổ chức cánh tả.
Đảng Tudeh bị cấm. Nhiều lãnh đạo bị bắt. Một số bị đưa lên truyền hình để “thú tội”. Chủ nghĩa Marx bị tuyên bố là sai lầm và phản Hồi giáo. Các tổ chức du kích cánh tả bị truy quét. Nhiều người phải chạy ra nước ngoài.
Nhưng cao điểm của cuộc thanh trừng diễn ra vào năm 1988.
Sau khi chiến tranh Iran–Iraq kết thúc, Khomeini ban hành một sắc lệnh tôn giáo cho phép xử tử những tù nhân chính trị bị coi là kẻ thù của nhà nước Hồi giáo. Hàng nghìn tù nhân đã bị hành quyết trong các nhà tù Iran. Trong số đó có rất nhiều người thuộc các tổ chức cánh tả và Marxist.
Nhiều người chỉ bị hỏi vài câu đơn giản: có tin vào Hồi giáo không, có từ bỏ Marxism không. Nếu câu trả lời bị coi là sai, họ bị đưa đi treo cổ.
Những vụ hành quyết đó đến nay vẫn là một trong những chương gây tranh cãi nhất trong lịch sử hiện đại của Iran.
Và trong câu chuyện này có một chi tiết cay đắng khác.
Liên Xô gần như không làm gì.

-Dù từng có quan hệ với phong trào CS Iran, Moskva vẫn giữ im lặng. Lý do rất đơn giản: họ vẫn cần quan hệ với Iran để cân bằng ảnh hưởng của Mỹ trong khu vực. Mở thêm một mặt trận đối đầu mới không phải là điều Liên Xô muốn.
Những người CS Iran đã bị bỏ rơi.
-Câu chuyện ấy là một ví dụ điển hình của chính trị quốc tế: ý thức hệ nhiều khi không quan trọng bằng lợi ích.
Nhiều nhà nghiên cứu sau này cho rằng cách mạng Iran ban đầu không phải là một cuộc nổi dậy thuần túy của Hồi giáo. Đó là một cuộc nổi dậy của nhiều lực lượng khác nhau trong xã hội. Nhưng sau khi Shah sụp đổ, mạng lưới giáo sĩ đã kiểm soát được bộ máy nhà nước, loại bỏ các đồng minh cũ và thiết lập một chế độ thần quyền.
Nhiều trí thức Iran sau này thừa nhận một điều cay đắng: họ đã góp phần mở cánh cửa cho một hệ thống còn khắc nghiệt hơn chế độ cũ. Gã khờ nhìn lại câu chuyện này chỉ rút ra một bài học rất giản dị.
Trong chính trị, liên minh cách mạng thường mong manh. Những người cùng lật đổ một chế độ không nhất thiết sẽ cùng nhau xây dựng chế độ mới. Và nhiều khi, lực lượng tổ chức tốt nhất – chứ không phải lực lượng nói hay nhất - sẽ là người chiến thắng.
Ở Iran năm 1979, lực lượng đó là mạng lưới giáo sĩ. Không phải các đảng cánh tả.
Lịch sử đôi khi rất lạnh lùng. Nó nhắc rằng kẻ thù của kẻ thù hôm nay chưa chắc là bạn của ngày mai. Nhiều người CS Iran từng nghĩ họ đang làm cách mạng. Nhưng cuối cùng họ lại trở thành nạn nhân của chính cuộc cách mạng đó.
Và đó là một trong những bi kịch lớn nhất của lịch sử Iran hiện đại.

mpHyp.jpg


-> Khi biết đc sự thật đám mọi Hồi Iran ghét CS và từng thảm sát CS như thế nào, ko biết lũ bò đỏ xứ Vẹm còn đi bưng bô cho chúng nó nữa ko?
-Thực sự, chúng nó chỉ muốn chửi Mỹ, lên án Mỹ, chỉ cần 1 cái cớ. Mỹ đế chuyên đập mấy thằng độc tài, và khi đập Venezuela, Iran, sắp tới đây có thể là cả Cuba nữa. Những thằng độc tài ở xứ Vẹm cũng run như cầy sấy. CHúng nó sợ 1 ngày cũng ăn đòn từ phương tây. Việc bưng bô Iran chỉ vì lý do duy nhất là chống Mỹ (bằng mõm) và run sợ khi nhìn những thằng độc tài khác bị đập, chứ chúng nó có yêu thương đéo gì Iran, Venezuela đéo đâu...
-Cái đám bưng bô này chỉ có 3 kiểu
1- Ngu si đần độn, thiếu hiểu biết, chỉ hùa theo đám đông
2- Đéo có liêm sỉ
3- Và loại cuối cùng là sự kết hợp của 2 loại trên: vừa ngu vừa vô liêm sỉ
Như thằng Tiến mắt trắng TLTV, giả sử mọi hồi Iran vào đến VN, cướp đc chính quyền và biết được mắt trắng là quân CS. Lúc đó chắc bọn Hồi sẽ treo nó lên cắt dái, dù mắt trắng van xin và bảo đã từng lập bàn thờ cho giáo chủ của chúng nó.
Mấy cái này m lấy nguồn ở đâu thế
Cho t xin để đọc với
 
2- NHỮNG ĐIỀU ÍT AI BIẾT
Vì sao Liên Xô từng ủng hộ Iran Hồi giáo – rồi chính Iran lại diệt CS
-.. “Một lát cắt lịch sử của cách mạng Iran 1979.”-..
Lịch sử Trung Đông có những khúc ngoặt nghe như chuyện tiểu thuyết.
Nhưng nó không phải tiểu thuyết.
Nó là những câu chuyện có người thật, máu thật và những sai lầm rất thật.
Một trong những nghịch lý lớn nhất của thế kỷ XX nằm ở Iran.
Những người CS Iran từng góp phần lật đổ chế độ Shah thân Mỹ. Khi ấy Liên Xô nhìn thấy một cơ hội vàng. Trong logic của Chiến tranh Lạnh, đó gần như là món quà từ trời rơi xuống: Mỹ mất một đồng minh lớn ở Trung Đông, còn phong trào cánh tả ở Iran lại đang rất mạnh. Nhưng chỉ vài năm sau, chính chế độ thần quyền Iran lại quay sang làm một việc rất lạnh lùng: bắt, tra tấn, xử tử và gần như xóa sổ toàn bộ phong trào CS Iran.
Một cú quay xe lịch sử mà rất nhiều người hôm nay không biết.
Gã khờ kể lại chuyện này, không phải để bênh ai, mà để nhắc một điều giản dị: trong chính trị, nhiều khi những người nghĩ mình đang làm cách mạng lại trở thành nạn nhân của chính cuộc cách mạng đó.

Trước năm 1979, Iran không phải chỉ có Hồi giáo. Trong lòng xã hội Iran tồn tại một phong trào cánh tả rất mạnh. Nổi bật nhất là Đảng Tudeh – một đảng CS có quan hệ với Liên Xô và có ảnh hưởng đáng kể trong giới trí thức, công nhân và sinh viên. Ngoài ra còn có những nhóm du kích Marxist như Fedayeen Khalq, nhiều tổ chức sinh viên cánh tả và các hội công đoàn trong nhà máy.
Những lực lượng ấy đều chống lại chế độ của Mohammad Reza Shah Pahlavi, vị vua bị nhiều người Iran coi là độc tài và quá thân với phương Tây.
Vì vậy khi phong trào lật đổ Shah bùng nổ, rất nhiều lực lượng khác nhau đã đứng chung một chiến tuyến: giáo sĩ Hồi giáo, trí thức tự do, sinh viên, công nhân, CS và nhiều nhóm chính trị khác. Đó là một liên minh cách mạng rộng lớn, đa dạng và đầy hy vọng.
Khi chế độ Shah sụp đổ năm 1979, người trở về từ lưu vong và trở thành biểu tượng của cuộc cách mạng là Ruhollah Khomeini.
Trong con mắt của Liên Xô lúc đó, đây là một biến động có lợi. Mỹ vừa mất đi một trụ cột ở Trung Đông, còn Iran dường như đang rời khỏi quỹ đạo Washington. Với sự hiện diện mạnh mẽ của phong trào cánh tả trong xã hội Iran, nhiều người ở Moskva tin rằng đất nước này có thể dần dần tiến về phía xã hội chủ nghĩa.

-Nhưng Liên Xô đã đọc sai hoàn toàn bản chất của cuộc cách mạng.
Điều mà nhiều người lúc ấy quên mất là Khomeini không phải là một nhà cách mạng Marxist. Ông là một giáo sĩ. Trong tư tưởng của ông, nhà nước phải được lãnh đạo bởi giới giáo sĩ theo nguyên tắc Velayat-e Faqih – tức quyền tối cao của học giả tôn giáo. Và trong thế giới quan đó, chủ nghĩa Marx là vô thần, còn vô thần là kẻ thù của Hồi giáo.
Tuy vậy, trong những ngày đầu sau cách mạng, Khomeini không vội đối đầu với cánh tả. Ông cần họ. Phong trào công nhân lúc ấy rất mạnh, sinh viên cánh tả kiểm soát nhiều trường đại học, còn trong nhiều nhà máy, các hội đồng công nhân đang nắm vai trò quan trọng. Nếu đối đầu ngay lập tức, chính quyền mới sẽ gặp rất nhiều khó khăn.
Vì vậy giai đoạn đầu của cách mạng Iran là một thứ liên minh tạm thời giữa các lực lượng rất khác nhau.
Điều thú vị là rất nhiều trí thức cánh tả Iran khi ấy đã thực sự ủng hộ Khomeini. Nghe qua tưởng khó tin, nhưng nếu đặt mình vào bối cảnh lúc đó thì điều này lại khá dễ hiểu.

-Thứ nhất, họ ghét chế độ Shah hơn bất cứ điều gì. Với nhiều người Iran, Shah tượng trưng cho độc tài, tham nhũng và sự lệ thuộc vào Mỹ. Trong mắt nhiều trí thức cánh tả, Khomeini trở thành biểu tượng của phong trào chống đế quốc.
-Thứ hai, nhiều trí thức Marxist đã đánh giá sai sức mạnh của tôn giáo trong xã hội Iran. Họ tin rằng tôn giáo chỉ là công cụ huy động quần chúng. Sau khi cách mạng thành công, họ nghĩ tầng lớp trí thức và công nhân sẽ dần nắm quyền. Nhưng họ không hiểu rằng mạng lưới giáo sĩ trong xã hội Iran sâu rộng đến mức nào. Các nhà thờ Hồi giáo không chỉ là nơi cầu nguyện. Chúng là mạng lưới tổ chức xã hội cực kỳ chặt chẽ, mạnh hơn nhiều so với các đảng phái chính trị.
-Thứ ba, nhiều người tin rằng Khomeini chỉ là biểu tượng tinh thần. Họ tưởng sau khi cách mạng thành công, ông sẽ rút lui khỏi chính trị và nhường chỗ cho một hệ thống dân chủ hoặc một chính quyền thiên về cánh tả.

-Nhưng lịch sử đã rẽ sang hướng khác.
Sau khi quyền lực được củng cố, nhà nước mới bắt đầu từng bước loại bỏ những lực lượng từng là đồng minh. Đầu tiên là các nhóm tự do và trung dung. Sau đó đến các tổ chức cánh tả.
Đảng Tudeh bị cấm. Nhiều lãnh đạo bị bắt. Một số bị đưa lên truyền hình để “thú tội”. Chủ nghĩa Marx bị tuyên bố là sai lầm và phản Hồi giáo. Các tổ chức du kích cánh tả bị truy quét. Nhiều người phải chạy ra nước ngoài.
Nhưng cao điểm của cuộc thanh trừng diễn ra vào năm 1988.
Sau khi chiến tranh Iran–Iraq kết thúc, Khomeini ban hành một sắc lệnh tôn giáo cho phép xử tử những tù nhân chính trị bị coi là kẻ thù của nhà nước Hồi giáo. Hàng nghìn tù nhân đã bị hành quyết trong các nhà tù Iran. Trong số đó có rất nhiều người thuộc các tổ chức cánh tả và Marxist.
Nhiều người chỉ bị hỏi vài câu đơn giản: có tin vào Hồi giáo không, có từ bỏ Marxism không. Nếu câu trả lời bị coi là sai, họ bị đưa đi treo cổ.
Những vụ hành quyết đó đến nay vẫn là một trong những chương gây tranh cãi nhất trong lịch sử hiện đại của Iran.
Và trong câu chuyện này có một chi tiết cay đắng khác.
Liên Xô gần như không làm gì.

-Dù từng có quan hệ với phong trào CS Iran, Moskva vẫn giữ im lặng. Lý do rất đơn giản: họ vẫn cần quan hệ với Iran để cân bằng ảnh hưởng của Mỹ trong khu vực. Mở thêm một mặt trận đối đầu mới không phải là điều Liên Xô muốn.
Những người CS Iran đã bị bỏ rơi.
-Câu chuyện ấy là một ví dụ điển hình của chính trị quốc tế: ý thức hệ nhiều khi không quan trọng bằng lợi ích.
Nhiều nhà nghiên cứu sau này cho rằng cách mạng Iran ban đầu không phải là một cuộc nổi dậy thuần túy của Hồi giáo. Đó là một cuộc nổi dậy của nhiều lực lượng khác nhau trong xã hội. Nhưng sau khi Shah sụp đổ, mạng lưới giáo sĩ đã kiểm soát được bộ máy nhà nước, loại bỏ các đồng minh cũ và thiết lập một chế độ thần quyền.
Nhiều trí thức Iran sau này thừa nhận một điều cay đắng: họ đã góp phần mở cánh cửa cho một hệ thống còn khắc nghiệt hơn chế độ cũ. Gã khờ nhìn lại câu chuyện này chỉ rút ra một bài học rất giản dị.
Trong chính trị, liên minh cách mạng thường mong manh. Những người cùng lật đổ một chế độ không nhất thiết sẽ cùng nhau xây dựng chế độ mới. Và nhiều khi, lực lượng tổ chức tốt nhất – chứ không phải lực lượng nói hay nhất - sẽ là người chiến thắng.
Ở Iran năm 1979, lực lượng đó là mạng lưới giáo sĩ. Không phải các đảng cánh tả.
Lịch sử đôi khi rất lạnh lùng. Nó nhắc rằng kẻ thù của kẻ thù hôm nay chưa chắc là bạn của ngày mai. Nhiều người CS Iran từng nghĩ họ đang làm cách mạng. Nhưng cuối cùng họ lại trở thành nạn nhân của chính cuộc cách mạng đó.
Và đó là một trong những bi kịch lớn nhất của lịch sử Iran hiện đại.

mpHyp.jpg


-> Khi biết đc sự thật đám mọi Hồi Iran ghét CS và từng thảm sát CS như thế nào, ko biết lũ bò đỏ xứ Vẹm còn đi bưng bô cho chúng nó nữa ko?
-Thực sự, chúng nó chỉ muốn chửi Mỹ, lên án Mỹ, chỉ cần 1 cái cớ. Mỹ đế chuyên đập mấy thằng độc tài, và khi đập Venezuela, Iran, sắp tới đây có thể là cả Cuba nữa. Những thằng độc tài ở xứ Vẹm cũng run như cầy sấy. CHúng nó sợ 1 ngày cũng ăn đòn từ phương tây. Việc bưng bô Iran chỉ vì lý do duy nhất là chống Mỹ (bằng mõm) và run sợ khi nhìn những thằng độc tài khác bị đập, chứ chúng nó có yêu thương đéo gì Iran, Venezuela đéo đâu...
-Cái đám bưng bô này chỉ có 3 kiểu
1- Ngu si đần độn, thiếu hiểu biết, chỉ hùa theo đám đông
2- Đéo có liêm sỉ
3- Và loại cuối cùng là sự kết hợp của 2 loại trên: vừa ngu vừa vô liêm sỉ
Như thằng Tiến mắt trắng TLTV, giả sử mọi hồi Iran vào đến VN, cướp đc chính quyền và biết được mắt trắng là quân CS. Lúc đó chắc bọn Hồi sẽ treo nó lên cắt dái, dù mắt trắng van xin và bảo đã từng lập bàn thờ cho giáo chủ của chúng nó.
Đọc câu chuyện thấy vài nét giống thời Việt Nam Cộng Hòa.
 
Fb đăng bài của cựu cố vấn an ninh quốc gia Mỹ . Không biết đúng không ?
John Bolton - cựu Cố vấn An ninh Quốc gia Hoa Kỳ vừa tuyên bố với truyền thông một thông tin “chấn động”;… “Iran chỉ còn 72 giờ nữa là mua được vũ khí hạt nhân của Triều Tiên”!
“Iran chuyển tiền vào ngân hàng trung ương của họ và nhận lại một đầu đạn hạt nhân.”!
Hiện chưa có thông báo hay tuyên bố từ Nhà Trắng và Lầu Năm Góc về sự việc “chấn động” này!
Trước đó, “trong cuộc đàm phán với đặc phái viên Hoa Kỳ Steve Witkoff, Iran đã thông báo với các quan chức Mỹ rằng họ có đủ uranium làm giàu để chế tạo khoảng 11 quả bom hạt nhân.”!
Theo các nhận định từ Mỹ và Israel … “Iran chỉ cần một thời gian ngắn nữa là sẽ sở hữu vũ khí hạt nhân”!
Hiện tại, theo Axios; “Mỹ và Israel đang cân nhắc điều đặc nhiệm vào Iran để giành quyền kiểm soát và đảm bảo an toàn kho uranium đã được làm giàu”! … bởi “nếu chỉ không kích thì không thể thu giữ hoặc kiểm soát vật liệu hạt nhân này”!
 
Giống quả Việt Cách, Việt Quốc xong việc CS nó cũng giết bằng sạch. Ở đây thì ngược lại =)) . Chắc thằng giáo chủ rút kinh nghiệm bài học ở nhiều nước, trong đó có VN
Tâm sự thật lòng của Giáo Chủ gần 1 tháng trước khi chết :big_smile:
🇮🇷Đại giáo chủ Iran Ali Khamenei dạy rằng : Cách nhìn của ******** đối với người lao động chỉ dừng lại ở khẩu hiệu.
Họ tuyên bố có một “hệ thống của giai cấp công nhân”.

Ví dụ, nước Nga dưới thời Stalin và Khrushchev được gọi là một chế độ “vì người lao động”,
nhưng giới cầm quyền lại sống xa hoa như những ông hoàng.

Không hề tồn tại bất kỳ sự ủng hộ thực chất nào dành cho người lao động;
ngược lại, toàn xã hội và chính giai cấp công nhân bị đặt dưới áp lực và sự kiểm soát nặng nề.

 
Chặn TQ, nhưng sai thời điểm.
Nga - TQ đã sáp lại gần nhau hơn bao giờ hết, Nga không thiếu dầu và khí đốt.
Ấn độ thì cãi Mỹ leo lẻo, mua dầu Nga ầm ầm.
Cuối cùng Châu Âu mới là bên trở nên nghèo khó thở, Mỹ thì dần bị cô lập khi chơi với đệ tử không đẹp, mà đệ tử cũng hom hem yếu đuối dần.
Tương lai khối cosa vả mặt khối tư bản là rõ.
Thế hóa ra, ông tổ của đảng lại chọn đúng phe, sau chưa đến 100 năm bị xàmmơ cười cợt.

 
nhìn iran thấy kha khá giống đức quốc xã ửm? -
cũng đéo thích gì ******** nhưng cũng đéo ưa gì mĩ
Thằng Iran là núp bóng nhân danh thần thánh để tác oai tác quái, CS là nhân danh, tự nhận là đại diện cho những tầng lớp dưới đáy XH để ăn trên ngồi trốc . Đéo so với Đức Quốc Xã được .
 
Chặn TQ, nhưng sai thời điểm.
Nga - TQ đã sáp lại gần nhau hơn bao giờ hết, Nga không thiếu dầu và khí đốt.
Ấn độ thì cãi Mỹ leo lẻo, mua dầu Nga ầm ầm.
Cuối cùng Châu Âu mới là bên trở nên nghèo khó thở, Mỹ thì dần bị cô lập khi chơi với đệ tử không đẹp, mà đệ tử cũng hom hem yếu đuối dần.
Tương lai khối cosa vả mặt khối tư bản là rõ.
Thế hóa ra, ông tổ của đảng lại chọn đúng phe, sau chưa đến 100 năm bị xàmmơ cười cợt.

Gặp nhau cuối tuần đọc giải trí vl =))
 
Chặn TQ, nhưng sai thời điểm.
Nga - TQ đã sáp lại gần nhau hơn bao giờ hết, Nga không thiếu dầu và khí đốt.
Ấn độ thì cãi Mỹ leo lẻo, mua dầu Nga ầm ầm.
Cuối cùng Châu Âu mới là bên trở nên nghèo khó thở, Mỹ thì dần bị cô lập khi chơi với đệ tử không đẹp, mà đệ tử cũng hom hem yếu đuối dần.
Tương lai khối cosa vả mặt khối tư bản là rõ.
Thế hóa ra, ông tổ của đảng lại chọn đúng phe, sau chưa đến 100 năm bị xàmmơ cười cợt.

Rồi tao biết rồi mua sách này đọc đi đi nhe đúng ý mày luôn
:baffle:
0Hwy0.jpg
 
Thằng Iran là núp bóng nhân danh thần thánh để tác oai tác quái, CS là nhân danh, tự nhận là đại diện cho những tầng lớp dưới đáy XH để ăn trên ngồi trốc . Đéo so với Đức Quốc Xã được .
Cs nó như căn bệnh xã hội, toàn tranh thủ giai đoạn rồi loạn mị bọn dân ngu cu đen chiếm số đông trong xã hội để ngoi lên làm người, chứ người bình thường đéo ai lại đi chọn cs. Thấy giống như ở các nước đông âu hay Đức đấy, chạy mất cmn hút luôn.
 
sao thằng lồn này lại bị tao block trên fb nhỉ, trước đây nó xạo lồn gì chăng?
Hay mày là bodo nó block mày :haha: đùa chứ đéo biết nữa tao lướt x thấy có thằng share bài của thằng này hay quá nên tìm đọc chứ cũng không biết trước nó như nào
 

Có thể bạn quan tâm

Top