Ganas
Xamer mới lớn
Đoạn trên là chia sẻ của thằng khác.Mình sắp tròn 30 tuổi, xét về mặt vật chất thì có thể coi là "về đích" sớm: sở hữu 2 căn chung cư, 1 chiếc ô tô, một người vợ hiền lành, hiểu chuyện và một cậu con trai nhỏ. Thế nhưng, tất cả những thứ đó gần như đều không phải do mình tự tạo ra, mà chủ yếu là nhờ bố mẹ cho, anh trai hỗ trợ, vợ góp sức… Gần 30 tuổi rồi mà mình vẫn chỉ làm phọt phẹt khoảng 15 triệu/tháng, ở nguyên một chỗ công việc nhàn hạ, sáng đi tối về. Gần đây mình nhận ra sức ì của bản thân quá lớn, cứ mông lung, chẳng có dự định gì rõ ràng để "bơi ra" làm điều gì đó lớn lao hơn. Có lẽ mọi thứ đã quá dễ dàng với mình.
Mình băn khoăn nhất là việc cứ mãi ở trong vùng an toàn, chẳng có động lực nào đủ mạnh để đẩy mình ra khỏi đó. Nhiều lúc thấy trống rỗng vì không biết mục tiêu phấn đấu thực sự là gì. Ra trường thì ông già dí vào chỗ người quen làm, chú ấy tốt tính, không làm vẫn trả lương đầy đủ. Anh trai mình rất giàu và thương em lắm, cứ alo là bơm tiền, lúc nào cũng hỏi “còn tiền không, tao cho”. Bố mẹ thì mỗi lần mình nhắc chuyện nghỉ việc ở chỗ ổn định kia là gàn gàn bảo cứ làm đó đi, tiền đâu có thiếu. Đến vợ mình – một cán bộ ở tập đoàn lớn, lương thưởng khoảng 700 triệu/năm – cũng vậy: lúc mình trao đổi ý định xin ít vốn tự nhận việc xây dựng về làm, vợ bảo “Anh làm cả năm lãi được vài đồng bạc, giải quyết được gì đâu, đi sớm về khuya mệt người. Cứ ở đấy chân trong chân ngoài thêm vài đồng là được rồi”. Thế là mình cứ mông lung mãi, chẳng biết phải làm gì tiếp theo…
Tụi bây có thấy 30t là cơ hội trở mình cuối cùng không? Đứa nào hồi dưới 30t không lo học hành, làm việc thì giờ 30t rất áp lực.
Chưa già để buông xuôi, nhưng cũng không còn quá trẻ để có thể dành nhiều thời gian/sức khỏe cho việc học hành, cày cuốc.