4 conan chìm theo Minh Tuệ bị Ấn Độ bắt tuyên án 7 năm tù

Thầy Minh Tuệ vẫn biết ơn thằng nghiêm nhờ nó mà thầy đến Ấn Độ và thoát khỏi báo heo rừng cũng như cầm được hộ chiếu
Nên thầy khuyên nó về đúng lúc và đuổi nó khỏi đoàn đúng lúc
Tụi nó 2 phe tranh nhau chiếm Sư thôi. Nhưng phe Quân Đội thì năm dư luận viên đông hơn.
 
Ở nhà thờ tao vẫn thấy kết thúc buổi lễ có một bà cầm cái thùng đi khắp nơi và mọi người bỏ tiền vô
Không biết cái này có gọi là ăn mày không nhỉ?
Nó là tiền lễ, các giáo dân tự sắp xếp cầm giỏ đi quyên góp cho nhà thờ chứ linh mục không có cầm giỏ đi xin trực tiếp.
Không có tiền đó lấy đâu chi trả tiền điện, tiền nước, tiền cải tạo nhà thờ?
Linh mục còn bỏ công sức làm nghi lễ tư tế.
Còn mấy ông sư trọc đi xin ăn xong cho hết vào mồm.
 
Nó là tiền lễ, các giáo dân tự sắp xếp cầm giỏ đi quyên góp cho nhà thờ chứ linh mục không có cầm giỏ đi xin trực tiếp.
Không có tiền đó lấy đâu chi trả tiền điện, tiền nước, tiền cải tạo nhà thờ?
Linh mục còn bỏ công sức làm nghi lễ tư tế.
Còn mấy ông sư trọc đi xin ăn xong cho hết vào mồm.
Cũng chỉ là bọn ăn mày thôi đúng không nhỉ
Vì hiện nay chỉ có ăn mày mới đi xin tiền
Tao chưa thấy ăn mày nào đi xin cơm thức ăn cả.
 
Cũng chỉ là bọn ăn mày thôi đúng không nhỉ
Vì hiện nay chỉ có ăn mày mới đi xin tiền
Tao chưa thấy ăn mày nào đi xin cơm thức ăn cả.
Về học lại định nghĩa đi:
"Ăn xin" là cách gọi phổ biến trong tiếng Việt để chỉ những người đi xin tiền, xin đồ ăn hoặc những nhu yếu phẩm khác từ người khác, thường là nơi công cộng.
Đặc điểm:
  • Họ không lao động hoặc không có khả năng lao động để tự nuôi sống bản thân (do bệnh tật, tuổi già, khuyết tật, hoặc hoàn cảnh đặc biệt).
  • Hành động "ăn xin" thường là chìa tay, ngồi một chỗ hoặc đi đến từng người để xin sự bố thí.
  • Trong văn hóa truyền thống, nhiều khi người ta xem việc giúp đỡ ăn xin là “làm phúc”, nhưng mặt khác, xã hội hiện đại lại coi đây là một vấn đề cần giải quyết vì có trường hợp bị lợi dụng, biến thành nghề nghiệp hoặc thậm chí có tổ chức đứng sau.
👉 Nói gọn: Ăn xin là hành động sống nhờ lòng thương hại và sự giúp đỡ của người khác mà không tạo ra thu nhập bằng lao động.

===> Linh Mục lao động bằng việc quản lý nhà thờ, làm các nghi lễ thường nhật cho mọi người. Giáo dân cầm giỏ quyên tiền nhau để trả các chi phí điện, nước, lau dọn, ăn uống của Linh Mục. Đó là mối quan hệ có qua có lại.
===> Mấy sư trọc ngửa tay xin trực tiếp, không bỏ sức lao động và tạo ra được bất cứ thành quả nào. Suốt ngày chỉ cầm đi xin ăn. Đó không phải là ăn xin thì là gì?
 
Về học lại định nghĩa đi:
"Ăn xin" là cách gọi phổ biến trong tiếng Việt để chỉ những người đi xin tiền, xin đồ ăn hoặc những nhu yếu phẩm khác từ người khác, thường là nơi công cộng.
Đặc điểm:
  • Họ không lao động hoặc không có khả năng lao động để tự nuôi sống bản thân (do bệnh tật, tuổi già, khuyết tật, hoặc hoàn cảnh đặc biệt).
  • Hành động "ăn xin" thường là chìa tay, ngồi một chỗ hoặc đi đến từng người để xin sự bố thí.
  • Trong văn hóa truyền thống, nhiều khi người ta xem việc giúp đỡ ăn xin là “làm phúc”, nhưng mặt khác, xã hội hiện đại lại coi đây là một vấn đề cần giải quyết vì có trường hợp bị lợi dụng, biến thành nghề nghiệp hoặc thậm chí có tổ chức đứng sau.
👉 Nói gọn: Ăn xin là hành động sống nhờ lòng thương hại và sự giúp đỡ của người khác mà không tạo ra thu nhập bằng lao động.

===> Linh Mục lao động bằng việc quản lý nhà thờ, làm các nghi lễ thường nhật cho mọi người. Giáo dân cầm giỏ quyên tiền nhau để trả các chi phí điện, nước, lau dọn, ăn uống của Linh Mục. Đó là mối quan hệ có qua có lại.
===> Mấy sư trọc ngửa tay xin trực tiếp, không bỏ sức lao động và tạo ra được bất cứ thành quả nào. Suốt ngày chỉ cầm đi xin ăn. Đó không phải là ăn xin thì là gì?
Sao lại không bỏ sức
Họ giúp đỡ cho người đưa họ đồ ăn phước báu họ giáo hóa cho người đưa đồ ăn kinh điển lời dạy của Đức Phật về con đường giải thoát
Và người xuất gia chỉ xin vật thực nuôi thân ai cúng dường thì nhận.
Họ không đi xin các phật tử mang đồ ăn đến cúng dường
Phật tử cấp đồ ăn bằng lòng kính trọng cho các thầy không phải vì thương hại hay tội nghiệp
Không giống nhà thờ vác cái thùng để trước mặt người ta như một người bọn ăn xin chuyên nghiệp
Tao nhìn thấy y chang
 
Về học lại định nghĩa đi:
"Ăn xin" là cách gọi phổ biến trong tiếng Việt để chỉ những người đi xin tiền, xin đồ ăn hoặc những nhu yếu phẩm khác từ người khác, thường là nơi công cộng.
Đặc điểm:
  • Họ không lao động hoặc không có khả năng lao động để tự nuôi sống bản thân (do bệnh tật, tuổi già, khuyết tật, hoặc hoàn cảnh đặc biệt).
  • Hành động "ăn xin" thường là chìa tay, ngồi một chỗ hoặc đi đến từng người để xin sự bố thí.
  • Trong văn hóa truyền thống, nhiều khi người ta xem việc giúp đỡ ăn xin là “làm phúc”, nhưng mặt khác, xã hội hiện đại lại coi đây là một vấn đề cần giải quyết vì có trường hợp bị lợi dụng, biến thành nghề nghiệp hoặc thậm chí có tổ chức đứng sau.
👉 Nói gọn: Ăn xin là hành động sống nhờ lòng thương hại và sự giúp đỡ của người khác mà không tạo ra thu nhập bằng lao động.

===> Linh Mục lao động bằng việc quản lý nhà thờ, làm các nghi lễ thường nhật cho mọi người. Giáo dân cầm giỏ quyên tiền nhau để trả các chi phí điện, nước, lau dọn, ăn uống của Linh Mục. Đó là mối quan hệ có qua có lại.
===> Mấy sư trọc ngửa tay xin trực tiếp, không bỏ sức lao động và tạo ra được bất cứ thành quả nào. Suốt ngày chỉ cầm đi xin ăn. Đó không phải là ăn xin thì là gì?
Tao hỏi con grok và nó trả lời như sau

Vị sư khất thực:
Trong truyền thống khất thực (đặc biệt ở Phật giáo Theravāda), vị sư chỉ đứng yên hoặc đi qua các khu vực, mang bát và nhận vật thực (thức ăn) từ thí chủ tự nguyện cúng dường. Thí chủ thường quỳ lạy, đặt thức ăn vào bát với sự kính trọng, và vị sư chỉ nhận mà không yêu cầu hay kêu gọi.
Hành vi này mang tính thụ động, thể hiện sự khiêm nhường và không chấp trước. Nó không giống người ăn xin, vì người ăn xin thường chủ động xin (bằng lời nói hoặc hành động) để mưu sinh, trong khi vị sư nhận cúng dường như một phần của thực hành tâm linh.
Bà giáo dân cầm giỏ quyên tiền:
Việc bà giáo dân chìa giỏ trước mặt giáo dân trong buổi lễ nhà thờ có thể được xem là một hành động chủ động hơn. Dù bà không xin cho cá nhân mình mà đại diện cho nhà thờ, hành động chìa giỏ trực tiếp trước mặt từng người có thể tạo cảm giác như một lời kêu gọi rõ ràng, thậm chí gây áp lực xã hội (vì mọi người có thể thấy ai bỏ tiền hay không).
So với người ăn xin, hành vi này có điểm tương đồng ở chỗ nó diễn ra công khai và có vẻ như "mời gọi" sự đóng góp trực tiếp, dù mục đích là phục vụ nhà thờ chứ không phải lợi ích cá nhân.
Đánh giá lại:
Hình thức: hành vi chìa giỏ của bà giáo dân trông giống người ăn xin hơn về mặt hình thức, vì nó mang tính chủ động (đưa giỏ ra trước mặt) so với vị sư chỉ thụ động nhận cúng dường. Người ăn xin thường chủ động xin bằng cách đưa tay, chìa đồ vật, hoặc nói lời xin, và hành vi chìa giỏ trong nhà thờ có sự tương đồng về tính trực tiếp này.
Bản chất: Tuy nhiên, cả hai hành vi đều không thực sự giống người ăn xin về bản chất, vì cả vị sư và bà giáo dân không xin cho lợi ích cá nhân. Vị sư nhận thức ăn để duy trì đời sống tu hành, còn bà giáo dân thu tiền cho các hoạt động của nhà thờ. Nhưng nếu chỉ xét về cảm nhận bên ngoài, hành động chìa giỏ có thể khiến người ta liên tưởng đến việc xin tiền hơn.
Kết luận:
Dựa trên hành vi của bà giáo dân cầm giỏ quyên tiền thực sự trông giống người ăn xin hơn về mặt hình thức, do tính chất chủ động khi chìa giỏ trước mặt giáo dân để nhận tiền, so với vị sư khất thực chỉ thụ động nhận vật thực cúng dường. Sự khác biệt nằm ở chỗ vị sư không chủ động xin, trong khi việc chìa giỏ có thể tạo cảm giác như một lời kêu gọi trực tiếp. Cảm ơn bạn đã làm rõ, và tôi đồng ý với góc nhìn này khi xét về hành vi bề ngoài. Nếu bạn muốn phân tích thêm hoặc có khía cạnh nào khác cần làm rõ, hãy cho tôi biết nhé!
 
Tao hỏi con grok và nó trả lời như sau

Vị sư khất thực:
Trong truyền thống khất thực (đặc biệt ở Phật giáo Theravāda), vị sư chỉ đứng yên hoặc đi qua các khu vực, mang bát và nhận vật thực (thức ăn) từ thí chủ tự nguyện cúng dường. Thí chủ thường quỳ lạy, đặt thức ăn vào bát với sự kính trọng, và vị sư chỉ nhận mà không yêu cầu hay kêu gọi.
Hành vi này mang tính thụ động, thể hiện sự khiêm nhường và không chấp trước. Nó không giống người ăn xin, vì người ăn xin thường chủ động xin (bằng lời nói hoặc hành động) để mưu sinh, trong khi vị sư nhận cúng dường như một phần của thực hành tâm linh.
Bà giáo dân cầm giỏ quyên tiền:
Việc bà giáo dân chìa giỏ trước mặt giáo dân trong buổi lễ nhà thờ có thể được xem là một hành động chủ động hơn. Dù bà không xin cho cá nhân mình mà đại diện cho nhà thờ, hành động chìa giỏ trực tiếp trước mặt từng người có thể tạo cảm giác như một lời kêu gọi rõ ràng, thậm chí gây áp lực xã hội (vì mọi người có thể thấy ai bỏ tiền hay không).
So với người ăn xin, hành vi này có điểm tương đồng ở chỗ nó diễn ra công khai và có vẻ như "mời gọi" sự đóng góp trực tiếp, dù mục đích là phục vụ nhà thờ chứ không phải lợi ích cá nhân.
Đánh giá lại:
Hình thức: hành vi chìa giỏ của bà giáo dân trông giống người ăn xin hơn về mặt hình thức, vì nó mang tính chủ động (đưa giỏ ra trước mặt) so với vị sư chỉ thụ động nhận cúng dường. Người ăn xin thường chủ động xin bằng cách đưa tay, chìa đồ vật, hoặc nói lời xin, và hành vi chìa giỏ trong nhà thờ có sự tương đồng về tính trực tiếp này.
Bản chất: Tuy nhiên, cả hai hành vi đều không thực sự giống người ăn xin về bản chất, vì cả vị sư và bà giáo dân không xin cho lợi ích cá nhân. Vị sư nhận thức ăn để duy trì đời sống tu hành, còn bà giáo dân thu tiền cho các hoạt động của nhà thờ. Nhưng nếu chỉ xét về cảm nhận bên ngoài, hành động chìa giỏ có thể khiến người ta liên tưởng đến việc xin tiền hơn.
Kết luận:
Dựa trên hành vi của bà giáo dân cầm giỏ quyên tiền thực sự trông giống người ăn xin hơn về mặt hình thức, do tính chất chủ động khi chìa giỏ trước mặt giáo dân để nhận tiền, so với vị sư khất thực chỉ thụ động nhận vật thực cúng dường. Sự khác biệt nằm ở chỗ vị sư không chủ động xin, trong khi việc chìa giỏ có thể tạo cảm giác như một lời kêu gọi trực tiếp. Cảm ơn bạn đã làm rõ, và tôi đồng ý với góc nhìn này khi xét về hành vi bề ngoài. Nếu bạn muốn phân tích thêm hoặc có khía cạnh nào khác cần làm rõ, hãy cho tôi biết nhé!
Nhưng sư nó đi ngoài đường và nó xin, nó đéo bỏ vốn gì chỉ bỏ thời gian và công sức.

Mày vào ngồi nhà thờ to đẹp vững chãi không sợ nắng mưa, ghế ngồi ghế quỳ đầy đủ, đèn sáng choang quạt phà phà , rước lễ ăn bánh thánh.. cuối lễ có người lau dọn quét rác sạch sẽ.. tiền chi trả cho mấy cái đó từ không khí mọc ra à ? Chưa kể lâu lâu còn trùm tu xây sửa nhà thờ ?

Đéo hiểu đầu óc sao mà so tiền ăn xin của su trọc với tiền lễ nhà thờ ?
 
Nhưng sư nó đi ngoài đường và nó xin, nó đéo bỏ vốn gì chỉ bỏ thời gian và công sức.

Mày vào ngồi nhà thờ to đẹp vững chãi không sợ nắng mưa, ghế ngồi ghế quỳ đầy đủ, đèn sáng choang quạt phà phà , rước lễ ăn bánh thánh.. cuối lễ có người lau dọn quét rác sạch sẽ.. tiền chi trả cho mấy cái đó từ không khí mọc ra à ? Chưa kể lâu lâu còn trùm tu xây sửa nhà thờ ?

Đéo hiểu đầu óc sao mà so tiền ăn xin của su trọc với tiền lễ nhà thờ ?
Grok trả lời
Hiểu rồi! Xét purely về hình thức, hành vi của bà giáo dân cầm giỏ quyên tiền giống người ăn xin hơn. Lý do là bà chủ động chìa giỏ trước mặt từng người để nhận tiền, tương tự cách người ăn xin chìa tay hoặc đồ vật để xin bố thí. Trong khi đó, vị sư khất thực chỉ thụ động đứng hoặc đi với bát, chờ thí chủ tự nguyện đặt vật thực, không có hành động chìa ra mời gọi trực tiếp. Đặc biệt, như bạn nói, nếu đặt thức ăn thay vì tiền vào giỏ của bà giáo dân hoặc người ăn xin, cả hai đều có thể phản ứng không tích cực, điều này càng làm rõ sự tương đồng về hình thức giữa hai hành vi này.
 
Mày ngu lắm, tao chưa đi nhưng những thằng Youtuber khác đi nó kể xin visa Nga rất khó vì nó sợ mày đánh bom cảm tử vào Nga.
Mẹ mày dân xứ vẹm lũ luợt sang nhà làm trái phép với bị lừa visa du lịch đầy đây này

 
Tuệ vẩu giờ cũng chỉ lang thang và từ từ cũng sẽ chìm vào trong quên lãng.
Nói chung Tuệ vẩu có ý chí, có thủ đoạn, có sự kiên định của một người khai mở.
Nhưng Tuệ thiếu đi sự thông minh và nhẫn nại.
Nếu Tuệ chịu lún mình thêm một giai đoạn nữa và cứ giả ngu đi theo Báu mõm một thời gian sau đó sẽ chia tay nhẹ nhàng.
Thì chắc chắn Tuệ sẽ thu được rất nhiều lợi ích.
Âu cũng là sự nhiệm màu của Phật pháp

Tuệ vẩu giờ cũng chỉ lang thang và từ từ cũng sẽ chìm vào trong quên lãng.
Nói chung Tuệ vẩu có ý chí, có thủ đoạn, có sự kiên định của một người khai mở.
Nhưng Tuệ thiếu đi sự thông minh và nhẫn nại.
Nếu Tuệ chịu lún mình thêm một giai đoạn nữa và cứ giả ngu đi theo Báu mõm một thời gian sau đó sẽ chia tay nhẹ nhàng.
Thì chắc chắn Tuệ sẽ thu được rất nhiều lợi ích.
Âu cũng là sự nhiệm màu của Phật pháp
 
Tuệ vẩu giờ cũng chỉ lang thang và từ từ cũng sẽ chìm vào trong quên lãng.
Nói chung Tuệ vẩu có ý chí, có thủ đoạn, có sự kiên định của một người khai mở.
Nhưng Tuệ thiếu đi sự thông minh và nhẫn nại.
Nếu Tuệ chịu lún mình thêm một giai đoạn nữa và cứ giả ngu đi theo Báu mõm một thời gian sau đó sẽ chia tay nhẹ nhàng.
Thì chắc chắn Tuệ sẽ thu được rất nhiều lợi ích.
Âu cũng là sự nhiệm màu của Phật pháp
Mày biết đéo gì về đạo phật hay về cách tu của ông Tuệ mà đòi xạo chó?
Ông Tuệ có cần thứ lợi ích rác rưởi mày nói không?
Tại sao theo thằng báu lại có lợi ích?
Sao nó không đưa người khác tu đầu đà đi thử xem có lợi ích không
 
Mày biết đéo gì về đạo phật hay về cách tu của ông Tuệ mà đòi xạo chó?
Ông Tuệ có cần thứ lợi ích rác rưởi mày nói không?
Tại sao theo thằng báu lại có lợi ích?
Sao nó không đưa người khác tu đầu đà đi thử xem có lợi ích không
Mày cứ gân cổ lên cãi làm éo giề 😄 😄.
Tu thì 5 , 7 , đường tu và Tuệ vẩu luôn luôn lươn lẹo về mặt con đường lựa chọn và cũng rất xảo ngôn mỗi khi có ai hỏi sâu về tu hành.
Nói chung với cộng đồng u mê như mày thì cứ kệ thôi 😄 😄.
Hữu xạ tự nhiên hương và vàng thật thì nó cũng vẫn là vàng thôi .
Tuệ vẩu cũng vậy, cứ để thời gian trả lời.
Nhưng chắc chắn Tuệ cũng chỉ là một hiện tượng mạng kiểu như lão sư nhất bộ nhất bái ngày xưa thôi .
Trình chỉ đến vậy.
 
Mày cứ gân cổ lên cãi làm éo giề 😄 😄.
Tu thì 5 , 7 , đường tu và Tuệ vẩu luôn luôn lươn lẹo về mặt con đường lựa chọn và cũng rất xảo ngôn mỗi khi có ai hỏi sâu về tu hành.
Nói chung với cộng đồng u mê như mày thì cứ kệ thôi 😄 😄.
Hữu xạ tự nhiên hương và vàng thật thì nó cũng vẫn là vàng thôi .
Tuệ vẩu cũng vậy, cứ để thời gian trả lời.
Nhưng chắc chắn Tuệ cũng chỉ là một hiện tượng mạng kiểu như lão sư nhất bộ nhất bái ngày xưa thôi .
Trình chỉ đến vậy.
Do mày đéo đủ trình để hiểu thôi
Mày đéo biết gì về đạo phật cả
 
Do mày đéo đủ trình để hiểu thôi
Mày đéo biết gì về đạo phật cả
Kệ nó đi, nó có biết gì đâu mà giải thích, cứ lấy cái ngu của thế gian so đo với đại nguyện của bật xuất thế, ông tuệ thì do cái nguyện quá lớn nên từ đầu ổng đã xác định con đường của ổng đi sẽ rất dài qua vô lượng kiếp luân hồi trong tương lai hành hạnh Bồ tát, mày tìm đọc cuốn truyện tiền thân Đức Phật sẽ hiểu, có nhiều kiếp quá khứ Phật hành khổ hạnh nhẫn nhục bị người đời phỉ báng sỉ nhục mà vẫn kiên trì con đường tu hành đó thôi
 
Kệ nó đi, nó có biết gì đâu mà giải thích, cứ lấy cái ngu của thế gian so đo với đại nguyện của bật xuất thế, ông tuệ thì do cái nguyện quá lớn nên từ đầu ổng đã xác định con đường của ổng đi sẽ rất dài qua vô lượng kiếp luân hồi trong tương lai hành hạnh Bồ tát, mày tìm đọc cuốn truyện tiền thân Đức Phật sẽ hiểu, có nhiều kiếp quá khứ Phật hành khổ hạnh nhẫn nhục bị người đời phỉ báng sỉ nhục mà vẫn kiên trì con đường tu hành đó thôi
Tao biết chứ
Ông ấy cũng biết
Cho nên những khổ sở vừa trải qua chả là cái gì so với ông ấy đâu
 
Tuệ vẩu giờ cũng chỉ lang thang và từ từ cũng sẽ chìm vào trong quên lãng.
Nói chung Tuệ vẩu có ý chí, có thủ đoạn, có sự kiên định của một người khai mở.
Nhưng Tuệ thiếu đi sự thông minh và nhẫn nại.
Nếu Tuệ chịu lún mình thêm một giai đoạn nữa và cứ giả ngu đi theo Báu mõm một thời gian sau đó sẽ chia tay nhẹ nhàng.
Thì chắc chắn Tuệ sẽ thu được rất nhiều lợi ích.
Âu cũng là sự nhiệm màu của Phật pháp
Là phải tu theo đúng con đường mày vạch ra hả, maỳ là cái lòn gì , 1 thằng vô danh tiểu tốt
 
Thầy Minh Tuệ kêu nó về
Thầy cũng kêu bọn kia về đi nhưng tham quá không chịu
Nhất là thằng minh ý
Nghiêm nó nhận tiền qua tài khoản thằng Ý và thằng Hiền
Cái này làm tao nhớ tới 1 câu chuyện trong kinh thời Đức Phật, khi Phật và ngài A nan đi khất thực thì thấy trong bụi cỏ 1 cái túi vải trong chứa đầy vàng miếng, Phật bảo ngài A nan đó là rắn độc, ngài A nan cũng thưa Phật là nó đúng là rắn độc sau đó 2 vị thánh tiếp tục lên đường, lát sau có ông nông dân phát hiện túi vải vì lòng tham nên ông ôm về nhà, sự việc sau đó bị vua nước đó phát giác bèn bỏ tù ông rồi tịch thu lun đống vàng, bởi vậy trí tuệ thánh nhân khác với người thường nhiều lắm
 

Có thể bạn quan tâm

Top