Mưa rơi lặng lẽ giữa chiều nghiêng,
Phố vắng ai qua, bước lặng yên.
Giọt nhỏ long lanh trên mái tóc,
Nghe lòng chợt nhớ một miền riêng.
Mưa khẽ chạm vai như lời cũ,
Thì thầm chuyện cũ đã xa rồi.
Con đường năm ấy còn ướt đẫm,
Hay chỉ tim mình ướt mà thôi?
Mưa đến không hẹn, đi không nói,
Để lại mùi đất ấm sau lưng.
Tôi đứng giữa trời nghe gió thổi,
Thấy mình nhỏ bé giữa mênh mông
Đây mày