Bỗng dưng cả phố huyện sáng ấy náo loạn như có hội. Tin chị Giao đi ăn giỗ trong nhà nghỉ Phú Đạt với bạn thân lâu năm là anh Hợp lan nhanh hơn gió mùa đông bắc. Người ta bảo, sáng sớm đội an ninh ập vào, bắt gặp hai nhân vật chính… đang nghỉ ngơi rất sâu, sâu tới mức gọi mấy tiếng không tỉnh.
Dân tình kéo đến đông nghịt. Bánh mì, trà đá, hạt hướng dương bày la liệt, coi còn đông hơn xem đá gà. Đáng chú ý nhất là vợ anh Hợp, tay chống nạnh, mắt đỏ hoe, được cho là người âm thầm theo dõi rồi “đánh úp” đúng giờ hoàng đạo.
Tại hiện trường, trưởng thôn Triệu Mai Phục chỉnh lại cái mũ lưỡi trai đã sờn, húng hắng ho ba cái cho có không khí rồi hỏi:
- Hai người vào nhà nghỉ lúc mấy giờ? Và mục đích vào đây để làm gì, nói rõ!
Chị Giao - người vẫn được mệnh danh là “phụ nữ chuẩn mực của tổ dân phố” - bẻ ngón tay lách tách, giọng run run:
- Dạ thưa các anh… em đi ăn giỗ ạ.
- Ăn giỗ? - Trưởng thôn trố mắt - Giỗ ai mà ăn tận phòng 69 nhà nghỉ Phú Đạt?
Anh Hợp vội tiếp lời, như đã chuẩn bị sẵn kịch bản:
- Dạ giỗ… dạ dày. Sáng sớm chị Giao đói, em thương quá nên rủ vào đây cho… kín gió ăn cho ấm.
Đồng chí phó an ninh thôn nhíu mày:
- Ăn giỗ mà đóng cửa, kéo rèm, tắt điện à?
- Dạ… sợ ruồi ạ.
Cả phòng “ồ” lên một tiếng rất dài.
Trưởng thôn đập bàn:
- Thế sao lúc kiểm tra, hai người không mặc đúng trang phục đi ăn giỗ?
Chị Giao đỏ bừng mặt:
- Dạ… ăn giỗ mà mặc chật thì khó tiêu, em cởi ra cho thoải mái thôi ạ.
Đồng chí tổ trưởng an ninh thôn - Trạch Văn Bành - lạnh lùng chốt hạ:
- Thoải mái kiểu gì mà giường xô, chăn lệch, điều hòa bật 26 độ?
Anh Hợp nuốt nước bọt:
- Dạ… lúc ấy hai anh em… bốc hốt hăng say quá nên… đổ mồ hôi.
Thấy khai chưa xuôi, chị Giao xin tường trình lại:
- Thưa các anh, thật ra tối hôm trước anh Hợp có nhắn tin nói đang stress nặng, cần người tâm sự. Em nghĩ bạn bè trong sáng nên nhận lời. Vào đây chủ yếu là ăn giỗ để… nói chuyện đời, chuyện người, ai ngờ đang nói thì mọi người ập vào, thành ra tình ngay lý gian.
Trưởng thôn cười khẩy:
- Nghe nói chị Giao ngày xưa từng được giấy khen “Phụ nữ tiêu biểu” của xã cơ mà, sao xử lý tình huống kém thế?
Chị Giao thở dài:
- Dạ… tiêu biểu là do tập thể đề cử, chứ em cũng bình thường như ai thôi ạ.
Trưởng thôn vỗ đùi đen đét:
- À, ra là thế! Tưởng giỏi giang thế nào, hóa ra giỏi mỗi khoản đi ăn giỗ không cần mâm!
Cả đám cười rần rần.
Anh Hợp bức xúc nói chen vào:
- Đề nghị các anh tôn trọng danh dự cá nhân! Tôi khẳng định, lúc ấy chúng tôi chỉ… ngồi rất gần nhau để bốc xôi, húp hàu và ăn chuối cho tiện, chưa làm gì quá giới hạn!
Chị Giao gật đầu xác nhận, nhưng bổ sung:
- Dạ đúng, chỉ là lúc em với tay tìm cái điều khiển điều hòa thì vớ nhầm quả chuối của anh Hợp, thế là… hiểu lầm chồng chất.
Sau hơn hai tiếng lập biên bản, cân nhắc đủ các tình tiết “nhạy cảm nhưng khó nói”, chính quyền quyết định cho hai đương sự về nhà tự kiểm điểm sâu sắc.
Được biết sau đó, để “tạo môi trường rèn luyện mới”, chị Giao và anh Hợp được điều sang tổ sản xuất nông nghiệp của xã:
- Anh Hợp phụ trách chăn rau sạch
- Chị Giao đảm nhiệm trồng chuối bền vững
Một cái kết tròn trịa, nhân văn, đậm chất giáo dục - hòa giải - rút kinh nghiệm sâu sắc, đúng tinh thần: “Sai thì sửa, bắt quả tang thì kiểm điểm.”
Dân tình kéo đến đông nghịt. Bánh mì, trà đá, hạt hướng dương bày la liệt, coi còn đông hơn xem đá gà. Đáng chú ý nhất là vợ anh Hợp, tay chống nạnh, mắt đỏ hoe, được cho là người âm thầm theo dõi rồi “đánh úp” đúng giờ hoàng đạo.
Tại hiện trường, trưởng thôn Triệu Mai Phục chỉnh lại cái mũ lưỡi trai đã sờn, húng hắng ho ba cái cho có không khí rồi hỏi:
- Hai người vào nhà nghỉ lúc mấy giờ? Và mục đích vào đây để làm gì, nói rõ!
Chị Giao - người vẫn được mệnh danh là “phụ nữ chuẩn mực của tổ dân phố” - bẻ ngón tay lách tách, giọng run run:
- Dạ thưa các anh… em đi ăn giỗ ạ.
- Ăn giỗ? - Trưởng thôn trố mắt - Giỗ ai mà ăn tận phòng 69 nhà nghỉ Phú Đạt?
Anh Hợp vội tiếp lời, như đã chuẩn bị sẵn kịch bản:
- Dạ giỗ… dạ dày. Sáng sớm chị Giao đói, em thương quá nên rủ vào đây cho… kín gió ăn cho ấm.
Đồng chí phó an ninh thôn nhíu mày:
- Ăn giỗ mà đóng cửa, kéo rèm, tắt điện à?
- Dạ… sợ ruồi ạ.
Cả phòng “ồ” lên một tiếng rất dài.
Trưởng thôn đập bàn:
- Thế sao lúc kiểm tra, hai người không mặc đúng trang phục đi ăn giỗ?
Chị Giao đỏ bừng mặt:
- Dạ… ăn giỗ mà mặc chật thì khó tiêu, em cởi ra cho thoải mái thôi ạ.
Đồng chí tổ trưởng an ninh thôn - Trạch Văn Bành - lạnh lùng chốt hạ:
- Thoải mái kiểu gì mà giường xô, chăn lệch, điều hòa bật 26 độ?
Anh Hợp nuốt nước bọt:
- Dạ… lúc ấy hai anh em… bốc hốt hăng say quá nên… đổ mồ hôi.
Thấy khai chưa xuôi, chị Giao xin tường trình lại:
- Thưa các anh, thật ra tối hôm trước anh Hợp có nhắn tin nói đang stress nặng, cần người tâm sự. Em nghĩ bạn bè trong sáng nên nhận lời. Vào đây chủ yếu là ăn giỗ để… nói chuyện đời, chuyện người, ai ngờ đang nói thì mọi người ập vào, thành ra tình ngay lý gian.
Trưởng thôn cười khẩy:
- Nghe nói chị Giao ngày xưa từng được giấy khen “Phụ nữ tiêu biểu” của xã cơ mà, sao xử lý tình huống kém thế?
Chị Giao thở dài:
- Dạ… tiêu biểu là do tập thể đề cử, chứ em cũng bình thường như ai thôi ạ.
Trưởng thôn vỗ đùi đen đét:
- À, ra là thế! Tưởng giỏi giang thế nào, hóa ra giỏi mỗi khoản đi ăn giỗ không cần mâm!
Cả đám cười rần rần.
Anh Hợp bức xúc nói chen vào:
- Đề nghị các anh tôn trọng danh dự cá nhân! Tôi khẳng định, lúc ấy chúng tôi chỉ… ngồi rất gần nhau để bốc xôi, húp hàu và ăn chuối cho tiện, chưa làm gì quá giới hạn!
Chị Giao gật đầu xác nhận, nhưng bổ sung:
- Dạ đúng, chỉ là lúc em với tay tìm cái điều khiển điều hòa thì vớ nhầm quả chuối của anh Hợp, thế là… hiểu lầm chồng chất.
Sau hơn hai tiếng lập biên bản, cân nhắc đủ các tình tiết “nhạy cảm nhưng khó nói”, chính quyền quyết định cho hai đương sự về nhà tự kiểm điểm sâu sắc.
Được biết sau đó, để “tạo môi trường rèn luyện mới”, chị Giao và anh Hợp được điều sang tổ sản xuất nông nghiệp của xã:
- Anh Hợp phụ trách chăn rau sạch
- Chị Giao đảm nhiệm trồng chuối bền vững
Một cái kết tròn trịa, nhân văn, đậm chất giáo dục - hòa giải - rút kinh nghiệm sâu sắc, đúng tinh thần: “Sai thì sửa, bắt quả tang thì kiểm điểm.”