Hôm nay trời đổ mưa lất phất, loại mưa không đủ ướt áo nhưng đủ làm lòng người hơi lười. Ta ngồi trong quán cà phê cũ, cái quán có cái ghế gỗ kêu cọt kẹt mỗi lần đổi tư thế, như đang nhắc nhở rằng mọi thứ đều đang mục, kể cả cái mông của ta.
Bên cạnh có một cô gái đang viết gì đó rất chăm chỉ vào sổ tay. Chắc là nhật ký, chắc là thơ, chắc là những câu buồn thiu nghe như vừa bị vũ trụ ruồng bỏ. Ta liếc trộm được một câu: “Anh có còn nhớ mùi hương của em giữa những cơn mơ không tên không tuổi?” Ta suýt phì cười, nhưng kịp kìm lại vì sợ cô ấy khóc. Khóc thì phải dỗ, dỗ thì mất công, mất công thì mệt.
Thế là ta gọi thêm một ly đen đá, không đường, uống cho đắng đời một chút cho đúng không khí. Ly cà phê xuống nửa chừng thì ta chợt nhận ra: đắng cũng chỉ là vị, buồn cũng chỉ là cảm giác, sâu sắc cũng chỉ là một kiểu pose. Cởi hết ra thì còn lại gì? Còn lại cái thằng đang ngồi đây, bụng hơi réo, tóc hơi bù, ví hơi mỏng, và vẫn còn đủ sức để cười nhạt với chính mình.
Bên ngoài, mưa đã tạnh. Một thằng nhóc chạy xe đạp lao qua vũng nước, té cái rầm. Nó nằm đó hai giây, rồi bật dậy, phủi đít, cười hô hố rồi đạp tiếp. Không khóc, không triết lý, không đăng story “đời lắm drama”. Ta nhìn theo, thấy thằng bé chính là phiên bản tương lai của mọi triết gia vĩ đại: ngã thì đứng dậy, ướt thì khô, đói thì ăn, xong rồi lại đạp.
Ta trả tiền, đứng dậy, ghế kêu cọt kẹt lần cuối như nói tạm biệt. Ra đến cửa, ta quay lại nhìn cô gái vẫn đang viết. Ta muốn nói với cô ấy rằng: em ơi, mùi hương rồi cũng bay, giấc mơ rồi cũng tan, câu văn có hay đến mấy thì mười năm nữa cũng thành giấy gói bánh mì. Nhưng ta không nói. Ta chỉ lặng lẽ đặt lên bàn cô ấy một viên kẹo bạc hà lấy trộm từ quầy tính tiền.
Kẹo bạc hà thì mát thật, nhưng cũng chỉ mát được vài phút.
Vài phút là đủ rồi.
Đời vốn dĩ chỉ cần những thứ mát được vài phút,
còn lại cứ để nóng, để bỏng, để nhức, để đau,
rồi tự nó sẽ nguội,
như mọi thứ vẫn đang nguội
mà chẳng cần ai phải hiểu.
Ta bước ra đường.
Mặt trời lại ló ra, kiểu ló ra rất lố bịch sau khi vừa mưa xong.
Ta dang hai tay hứng nắng, trông như thằng điên.
Có người đi ngang chụp ảnh.
Chắc mai lên mạng với caption: “Hạnh phúc là gì? Là đây.”
Ta không cải chính.
Cứ để họ nghĩ thế.
Ta biết thừa:
hạnh phúc thực ra là cái áo thun đang mặc,
đã giặt nắng ba ngày,
vẫn còn mùi bột giặt rẻ tiền,
và vẫn còn đủ rộng
để chứa vừa
một thằng chẳng hiểu gì
nhưng vẫn cứ sống
ngon ơ.
Bên cạnh có một cô gái đang viết gì đó rất chăm chỉ vào sổ tay. Chắc là nhật ký, chắc là thơ, chắc là những câu buồn thiu nghe như vừa bị vũ trụ ruồng bỏ. Ta liếc trộm được một câu: “Anh có còn nhớ mùi hương của em giữa những cơn mơ không tên không tuổi?” Ta suýt phì cười, nhưng kịp kìm lại vì sợ cô ấy khóc. Khóc thì phải dỗ, dỗ thì mất công, mất công thì mệt.
Thế là ta gọi thêm một ly đen đá, không đường, uống cho đắng đời một chút cho đúng không khí. Ly cà phê xuống nửa chừng thì ta chợt nhận ra: đắng cũng chỉ là vị, buồn cũng chỉ là cảm giác, sâu sắc cũng chỉ là một kiểu pose. Cởi hết ra thì còn lại gì? Còn lại cái thằng đang ngồi đây, bụng hơi réo, tóc hơi bù, ví hơi mỏng, và vẫn còn đủ sức để cười nhạt với chính mình.
Bên ngoài, mưa đã tạnh. Một thằng nhóc chạy xe đạp lao qua vũng nước, té cái rầm. Nó nằm đó hai giây, rồi bật dậy, phủi đít, cười hô hố rồi đạp tiếp. Không khóc, không triết lý, không đăng story “đời lắm drama”. Ta nhìn theo, thấy thằng bé chính là phiên bản tương lai của mọi triết gia vĩ đại: ngã thì đứng dậy, ướt thì khô, đói thì ăn, xong rồi lại đạp.
Ta trả tiền, đứng dậy, ghế kêu cọt kẹt lần cuối như nói tạm biệt. Ra đến cửa, ta quay lại nhìn cô gái vẫn đang viết. Ta muốn nói với cô ấy rằng: em ơi, mùi hương rồi cũng bay, giấc mơ rồi cũng tan, câu văn có hay đến mấy thì mười năm nữa cũng thành giấy gói bánh mì. Nhưng ta không nói. Ta chỉ lặng lẽ đặt lên bàn cô ấy một viên kẹo bạc hà lấy trộm từ quầy tính tiền.
Kẹo bạc hà thì mát thật, nhưng cũng chỉ mát được vài phút.
Vài phút là đủ rồi.
Đời vốn dĩ chỉ cần những thứ mát được vài phút,
còn lại cứ để nóng, để bỏng, để nhức, để đau,
rồi tự nó sẽ nguội,
như mọi thứ vẫn đang nguội
mà chẳng cần ai phải hiểu.
Ta bước ra đường.
Mặt trời lại ló ra, kiểu ló ra rất lố bịch sau khi vừa mưa xong.
Ta dang hai tay hứng nắng, trông như thằng điên.
Có người đi ngang chụp ảnh.
Chắc mai lên mạng với caption: “Hạnh phúc là gì? Là đây.”
Ta không cải chính.
Cứ để họ nghĩ thế.
Ta biết thừa:
hạnh phúc thực ra là cái áo thun đang mặc,
đã giặt nắng ba ngày,
vẫn còn mùi bột giặt rẻ tiền,
và vẫn còn đủ rộng
để chứa vừa
một thằng chẳng hiểu gì
nhưng vẫn cứ sống
ngon ơ.