Anh có còn nhớ mùi hương của em giữa những cơn mơ không tên không tuổi?

Damlolol

Địt Bùng Đạo Tổ
Vatican-City
Hôm nay trời đổ mưa lất phất, loại mưa không đủ ướt áo nhưng đủ làm lòng người hơi lười. Ta ngồi trong quán cà phê cũ, cái quán có cái ghế gỗ kêu cọt kẹt mỗi lần đổi tư thế, như đang nhắc nhở rằng mọi thứ đều đang mục, kể cả cái mông của ta.
Bên cạnh có một cô gái đang viết gì đó rất chăm chỉ vào sổ tay. Chắc là nhật ký, chắc là thơ, chắc là những câu buồn thiu nghe như vừa bị vũ trụ ruồng bỏ. Ta liếc trộm được một câu: “Anh có còn nhớ mùi hương của em giữa những cơn mơ không tên không tuổi?” Ta suýt phì cười, nhưng kịp kìm lại vì sợ cô ấy khóc. Khóc thì phải dỗ, dỗ thì mất công, mất công thì mệt.
Thế là ta gọi thêm một ly đen đá, không đường, uống cho đắng đời một chút cho đúng không khí. Ly cà phê xuống nửa chừng thì ta chợt nhận ra: đắng cũng chỉ là vị, buồn cũng chỉ là cảm giác, sâu sắc cũng chỉ là một kiểu pose. Cởi hết ra thì còn lại gì? Còn lại cái thằng đang ngồi đây, bụng hơi réo, tóc hơi bù, ví hơi mỏng, và vẫn còn đủ sức để cười nhạt với chính mình.
Bên ngoài, mưa đã tạnh. Một thằng nhóc chạy xe đạp lao qua vũng nước, té cái rầm. Nó nằm đó hai giây, rồi bật dậy, phủi đít, cười hô hố rồi đạp tiếp. Không khóc, không triết lý, không đăng story “đời lắm drama”. Ta nhìn theo, thấy thằng bé chính là phiên bản tương lai của mọi triết gia vĩ đại: ngã thì đứng dậy, ướt thì khô, đói thì ăn, xong rồi lại đạp.
Ta trả tiền, đứng dậy, ghế kêu cọt kẹt lần cuối như nói tạm biệt. Ra đến cửa, ta quay lại nhìn cô gái vẫn đang viết. Ta muốn nói với cô ấy rằng: em ơi, mùi hương rồi cũng bay, giấc mơ rồi cũng tan, câu văn có hay đến mấy thì mười năm nữa cũng thành giấy gói bánh mì. Nhưng ta không nói. Ta chỉ lặng lẽ đặt lên bàn cô ấy một viên kẹo bạc hà lấy trộm từ quầy tính tiền.
Kẹo bạc hà thì mát thật, nhưng cũng chỉ mát được vài phút.
Vài phút là đủ rồi.
Đời vốn dĩ chỉ cần những thứ mát được vài phút,
còn lại cứ để nóng, để bỏng, để nhức, để đau,
rồi tự nó sẽ nguội,
như mọi thứ vẫn đang nguội
mà chẳng cần ai phải hiểu.
Ta bước ra đường.
Mặt trời lại ló ra, kiểu ló ra rất lố bịch sau khi vừa mưa xong.
Ta dang hai tay hứng nắng, trông như thằng điên.
Có người đi ngang chụp ảnh.
Chắc mai lên mạng với caption: “Hạnh phúc là gì? Là đây.”
Ta không cải chính.
Cứ để họ nghĩ thế.
Ta biết thừa:
hạnh phúc thực ra là cái áo thun đang mặc,
đã giặt nắng ba ngày,
vẫn còn mùi bột giặt rẻ tiền,
và vẫn còn đủ rộng
để chứa vừa
một thằng chẳng hiểu gì
nhưng vẫn cứ sống
ngon ơ.
 
Thời gian chỉ làm mọi thứ cũ đi thôi. Vết thương vẫn còn đó, chỉ là nó bọc một lớp chai dày đến mức bạn sờ không thấy đau nữa. Bạn tưởng mình đã lành, cho đến một ngày nghe lại một bài hát cũ, ngửi lại một mùi nước hoa cũ, hoặc thấy ai đó cười giống người cũ, lớp chai nứt ra, máu chảy ngược vào trong, đau hơn cả ngày đầu.
 
Tôi hay đứng ở ban công tầng 14 hút thuốc, nhìn xuống đường. Dưới kia, xe máy nhúc nhích từng mét như những con kiến bị kẹt trong lọ mứt. Mọi người đội nón bảo hiểm, đeo khẩu trang, mắt nhìn thẳng, nhưng tôi biết chắc chắn 99% đang nghĩ về chuyện khác: tiền nhà, người yêu cũ, cơm tối, hay đơn giản là “mẹ kiếp sao kẹt xe hoài vậy”. Không ai nhìn lên. Không ai biết trên này có một thằng cũng đang nghĩ y chang họ, nhưng ở tầng cao hơn.
Tôi từng tin rằng nếu mình sống thật chậm, thật sâu, thật “mindful”, thì sẽ chạm được vào cái gì đó lớn lao. Thế là tôi thử: ngồi thiền trên ghế nhựa, hít vào đếm 1-2-3-4, thở ra đếm 1-2-3-4-5-6-7-8. Đến lần thứ ba thì tôi đếm nhầm, nghĩ sang chuyện mai có nên nghỉ việc không, rồi lại nghĩ nếu nghỉ thì lấy gì mua thuốc lá, rồi lại tự hỏi sao mình thiền mà vẫn lo tiền thuốc lá. Cuối cùng tôi bỏ, đứng dậy, mở tủ lạnh lấy lon bia uống cho tỉnh. Tỉnh thật. Tỉnh đến mức nhận ra mình vừa lãng phí 7 phút cuộc đời để cố trở thành người mà mình không phải.
 
Cuộc đời là cái máy hát cũ, kim đã mòn, đĩa đã xước, nhưng vẫn cố xoay, xoay mãi một bài hát mà chẳng ai nhớ nổi giai điệu. Mỗi vòng quay lại nhấc lên cùng một mảnh ký ức vỡ, dán lại bằng keo hy vọng rẻ tiền, rồi lại để nó rơi xuống, vỡ tiếp, dán tiếp. Chúng ta gọi đó là “trưởng thành”.
Có những đêm tôi nghe thấy tiếng mình của mười năm trước đang khóc trong gầm giường. Tôi không dỗ, cũng không đuổi đi. Tôi chỉ nằm im, để nó khóc cho xong, vì tôi biết mai mốt chính tôi bây giờ sẽ chui xuống đó, tiếp tục khóc bằng giọng đã khản đặc hơn một chút, mặn hơn một chút. Cô đơn không phải là không có ai bên cạnh; cô đơn là biết rõ rằng dù có đông đến đâu thì cuối cùng vẫn chỉ có một mình mình nghe thấy tiếng kim đâm vào vết xước cũ.
Sai lầm thì không bao giờ lặp lại giống hệt. Nó chỉ mặc áo khác, thay giọng nói, đổi nước hoa, rồi gõ cửa với nụ cười “lần đầu gặp anh”. Ta mở cửa, ta ôm, ta lại để nó ngủ nhờ một đêm, rồi sáng ra phát hiện ví ký ức đã trống rỗng, tim thì thủng thêm một lỗ hình dáng y như lần trước, chỉ to hơn thôi.
Còn hy vọng? Hy vọng là con chuột bạch trong phòng thí nghiệm của định mệnh. Mỗi lần nó chết, người ta lại tiêm cho nó một liều “ngày mai sẽ khác”. Nó sống lại, chạy tiếp trong cái bánh xe không dẫn đi đâu, đuôi cụt dần, mắt đỏ dần, nhưng vẫn chạy, vì ngừng chạy đồng nghĩa với việc phải thừa nhận rằng cái bánh xe ấy chính là cả vũ trụ của nó.
 
ý nghĩa là gì vậy
Ý nghĩa ;
Tôi hay tưởng tượng Thượng đế là một nhân viên IT làm ca đêm, ngồi trong căn phòng tối om, trước mặt là hàng nghìn màn hình đang chạy cuộc sống của từng người. Thỉnh thoảng Ngài kéo thanh cuộn xuống, thấy ai đó sắp tìm ra ý nghĩa cuộc đời thì vội vàng nhấn F5. Màn hình nhấp nháy, mọi thứ load lại, người kia tỉnh dậy sáng hôm sau, quên sạch, lại tiếp tục đi làm, trả góp, yêu nhầm người, rồi lại tìm ý nghĩa. Ngài ngáp, uống một ngụm cà phê hòa tan đã nguội, lẩm bẩm: “Làm ơn đừng tìm nữa, tui mệt lắm rồi.”
 
Hôm nay trời đổ mưa lất phất, loại mưa không đủ ướt áo nhưng đủ làm lòng người hơi lười. Ta ngồi trong quán cà phê cũ, cái quán có cái ghế gỗ kêu cọt kẹt mỗi lần đổi tư thế, như đang nhắc nhở rằng mọi thứ đều đang mục, kể cả cái mông của ta.
Bên cạnh có một cô gái đang viết gì đó rất chăm chỉ vào sổ tay. Chắc là nhật ký, chắc là thơ, chắc là những câu buồn thiu nghe như vừa bị vũ trụ ruồng bỏ. Ta liếc trộm được một câu: “Anh có còn nhớ mùi hương của em giữa những cơn mơ không tên không tuổi?” Ta suýt phì cười, nhưng kịp kìm lại vì sợ cô ấy khóc. Khóc thì phải dỗ, dỗ thì mất công, mất công thì mệt.
Thế là ta gọi thêm một ly đen đá, không đường, uống cho đắng đời một chút cho đúng không khí. Ly cà phê xuống nửa chừng thì ta chợt nhận ra: đắng cũng chỉ là vị, buồn cũng chỉ là cảm giác, sâu sắc cũng chỉ là một kiểu pose. Cởi hết ra thì còn lại gì? Còn lại cái thằng đang ngồi đây, bụng hơi réo, tóc hơi bù, ví hơi mỏng, và vẫn còn đủ sức để cười nhạt với chính mình.
Bên ngoài, mưa đã tạnh. Một thằng nhóc chạy xe đạp lao qua vũng nước, té cái rầm. Nó nằm đó hai giây, rồi bật dậy, phủi đít, cười hô hố rồi đạp tiếp. Không khóc, không triết lý, không đăng story “đời lắm drama”. Ta nhìn theo, thấy thằng bé chính là phiên bản tương lai của mọi triết gia vĩ đại: ngã thì đứng dậy, ướt thì khô, đói thì ăn, xong rồi lại đạp.
Ta trả tiền, đứng dậy, ghế kêu cọt kẹt lần cuối như nói tạm biệt. Ra đến cửa, ta quay lại nhìn cô gái vẫn đang viết. Ta muốn nói với cô ấy rằng: em ơi, mùi hương rồi cũng bay, giấc mơ rồi cũng tan, câu văn có hay đến mấy thì mười năm nữa cũng thành giấy gói bánh mì. Nhưng ta không nói. Ta chỉ lặng lẽ đặt lên bàn cô ấy một viên kẹo bạc hà lấy trộm từ quầy tính tiền.
Kẹo bạc hà thì mát thật, nhưng cũng chỉ mát được vài phút.
Vài phút là đủ rồi.
Đời vốn dĩ chỉ cần những thứ mát được vài phút,
còn lại cứ để nóng, để bỏng, để nhức, để đau,
rồi tự nó sẽ nguội,
như mọi thứ vẫn đang nguội
mà chẳng cần ai phải hiểu.
Ta bước ra đường.
Mặt trời lại ló ra, kiểu ló ra rất lố bịch sau khi vừa mưa xong.
Ta dang hai tay hứng nắng, trông như thằng điên.
Có người đi ngang chụp ảnh.
Chắc mai lên mạng với caption: “Hạnh phúc là gì? Là đây.”
Ta không cải chính.
Cứ để họ nghĩ thế.
Ta biết thừa:
hạnh phúc thực ra là cái áo thun đang mặc,
đã giặt nắng ba ngày,
vẫn còn mùi bột giặt rẻ tiền,
và vẫn còn đủ rộng
để chứa vừa
một thằng chẳng hiểu gì
nhưng vẫn cứ sống
ngon ơ.
Súc vật duynguyenminh đóng vai ác do chơi thuốc zoloft và tránh bị hack... Quăng lên hạ xuống để ra vấn đề, tim nhói đau 😥
Châm điếu thuốc lá hồn ta thanh thản
Cafe một mình tiễn giấc mộng tan
Tim trìu mến một trời thương nhớ
Biết bao giờ để gặp lại em

Tâm sự buồn em hãy giữ yên lặn
Cái quạt quay nhớ cuộc sống hôm nào
Mặt đối mặt, đừng nói câu gì đó
Để tâm hồn chúng ta khẻ gặp nhau...
Ko đề
 
Súc vật duynguyenminh đóng vai ác do chơi thuốc zoloft và tránh bị hack... Quăng lên hạ xuống để ra vấn đề, tim nhói đau 😥
Châm điếu thuốc lá hồn ta thanh thản
Cafe một mình tiễn giấc mộng tan
Tim trìu mến một trời thương nhớ
Biết bao giờ để gặp lại em

Tâm sự buồn em hãy giữ yên lặn
Cái quạt quay nhớ cuộc sống hôm nào
Mặt đối mặt, đừng nói câu gì đó
Để tâm hồn chúng ta khẻ gặp nhau...
Ko đề
Bạn muốn nhậu thì tôi mời vodka, nhưng nguyên tắc là không nói đến việc gì của thằng thứ ba ở đây nếu nó không nhậu.
 
Súc vật duynguyenminh đóng vai ác do chơi thuốc zoloft và tránh bị hack... Quăng lên hạ xuống để ra vấn đề, tim nhói đau 😥
Châm điếu thuốc lá hồn ta thanh thản
Cafe một mình tiễn giấc mộng tan
Tim trìu mến một trời thương nhớ
Biết bao giờ để gặp lại em

Tâm sự buồn em hãy giữ yên lặn
Cái quạt quay nhớ cuộc sống hôm nào
Mặt đối mặt, đừng nói câu gì đó
Để tâm hồn chúng ta khẻ gặp nhau...
Ko đề
Có ai đó từng nói rằng sống là học cách chết từ từ. Tôi nghĩ sai rồi. Sống là học cách để người khác chết từ từ trong mình. Mỗi lần tôi quên một khuôn mặt, một mùi, một giọng nói, là tôi giết họ thêm một lần nữa, rất nhẹ nhàng, rất lịch sự, không một tiếng khóc.
 
Trên bàn làm việc có một chồng giấy trắng đang học cách tự tử. Chúng xếp hàng ngay ngắn, chờ đến lượt nhảy xuống sàn. Tôi không ngăn, chỉ lặng lẽ nhặt lên, gấp thành máy bay, thả qua cửa sổ. Chúng bay được vài mét rồi rơi, vì không ai dạy chúng rằng bay cần phải tin vào một điểm đến nào đó.

Có lần tôi gọi điện cho chính mình lúc 3 giờ sáng năm 2016. Số máy bận. Hóa ra thằng tôi ngày xưa đang nói chuyện với một người sẽ rời bỏ nó vào sáng hôm sau. Tôi nghe thấy tiếng cười của nó, tiếng cười còn nguyên vẹn lõi kính, chưa bị cuộc đời mài thành thủy tinh vỡ. Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ cúp máy, để dành tiếng cười ấy làm vốn liếng cho những ngày sắp tới không còn gì để cười.
Thỉnh thoảng tôi viết thư cho người sẽ yêu tôi trong tương lai. Tôi viết rất dài, kể về những vết sẹo chưa kịp thành hình, về những cơn đau vẫn còn đang xếp hàng chờ đến lượt. Tôi không ghi địa chỉ, chỉ bỏ vào chai, thả xuống sông. Nếu một ngày nào đó có người vớt được và đọc, xin đừng trả lời. Hãy đốt đi. Tro sẽ bay ngược thời gian, rơi vào mắt tôi bây giờ, để tôi có cớ khóc mà không cần lý do.
Còn nếu không ai vớt, cũng được. Chai sẽ chìm xuống đáy, nằm bên cạnh những lời yêu chưa kịp nói của hàng triệu người khác. Ở đó, chúng sẽ học cách im lặng cùng nhau, và im lặng, hóa ra, cũng là một thứ ngôn ngữ rất ngọt.
 
Có ai đó từng nói rằng sống là học cách chết từ từ. Tôi nghĩ sai rồi. Sống là học cách để người khác chết từ từ trong mình. Mỗi lần tôi quên một khuôn mặt, một mùi, một giọng nói, là tôi giết họ thêm một lần nữa, rất nhẹ nhàng, rất lịch sự, không một tiếng khóc.
Anh hiểu, cuộc sống là nhiều ngã rẽ với anh, anh buồn quá bơm vá người ta hiểu lầm anh anh chịu để người ta quên anh đi, anh quậy có tiếng xàm bên kia rồi... Anh tưởng làm em hạnh phúc nhưng hóa ra ko phải, có lẽ đôi ta ko hợp chăng, hãy nắm tay anh lần cuối, mọi việc về anh như mây bay trong trắng bay,đêm sẽ ko còn bên em và gió đa sầu đa cảm vờn đôi mắt em hiền... Hãy quên anh đi...
 
Top