ĐỜI ĐỜI KHẮC GHI TÊN NGƯỜI
Yêu biết mấy, nghe con thơ tập nói
Tiếng đầu lòng con gọi: Kha-me-nây!
Khắp I-ran chan chứa vạn niềm vui,
Tình kính Chúa quyện tình yêu Lãnh tụ.
Ông hiền từ như bóng đại thụ,
Chòm râu dài, cước trắng tựa mây sương.
Ánh mắt Ông ôm ấp vạn tình thương,
Mỗi lời nói là hào quang chân lý.
Nhớ những lúc quê hương kỳ khói lửa
Bọn sói lang toan cướp đoạt non sông,
Nhưng có Ông vững chãi tựa thành đồng,
Chỉ một nhịp, triệu giáo đồ đứng dậy!
Bàn tay Ông dẫn đường qua tăm tối,
Đập tan mưu lũ đế quốc bạo tàn.
Bảo vệ vẹn nguyên cõi thánh I-ran,
Giữ ngọn lửa đức tin không hề tắt.
Thương non nước, thương quê hương xứ sở,
Thương mình một, thương Ông gấp mười lần!
Ông là Cha của muôn vạn giáo dân,
Đưa dân tộc vượt qua ngàn giông bão.
Dẫu sa mạc có mịt mù bão cát,
Dẫu chông gai giăng kín nẻo đường đi,
Có Ông soi, ta chẳng sợ hãi gì!
Trái tim hát khúc thánh ca bất diệt.
Hỡi vầng thái dương của Ba Tư oanh liệt!
Khắc tên Ông vào đá núi Zagros.
Đời đời nhớ ơn Người cầm lái,
Sống hiên ngang, rực rỡ dưới bầu trời!