CHƯƠNG 1 — MÙA PHƯỢNG NỞ
Tau gặp Minh vào một buổi sáng tháng Chín.
Miền Trung năm đó vẫn còn nắng gắt. Cái nắng không vàng dịu như người ta hay viết trong sách, mà vàng khé, hắt xuống sân trường nóng ran. Mấy cây phượng trước dãy phòng học đã rụng gần hết hoa, chỉ còn lác đác vài chùm đỏ mắc trên cành.
Tau học lớp mười.
Minh học cùng lớp.
Ấn tượng đầu tiên về Minh chẳng có chi đặc biệt.
Minh cao hơn Tau một cái đầu, da hơi ngăm vì suốt ngày đạp xe ngoài nắng, nhưng cũng là "soái ca" trong lớp. Đặc biệt là cái kiểu cười rất đáng ghét. Cười xong còn cúi mặt xuống kiểu "ngu mà tỏ ra nguy hiểm".
Ngày đầu tiên cô giáo xếp Minh ngồi bàn sau tau.
Tau quay xuống:
“Cho tau mượn cây bút.”
Minh lườm:
“Bút mô?”
“Bút bi xanh"
“Có hai cây.”
“Cây mô viết được thì đưa đây.”
Minh bật cười.
“Khó tính ri?”
Tau nguýt:
“Không cho thì thôi.”
Minh đưa cây bút lên.
“Cho rồi còn chi.”
Tau cầm lấy, chẳng nói thêm.
Lúc đó tau không biết, thằng con trai ngồi phía sau mình sẽ trở thành một phần trong tuổi trẻ.
Những ngày sau đó, Minh bắt đầu kiếm cớ nói chuyện với tau
“Ê, bài ni làm sao?”
“Không biết.”
“Cho coi vở"
“Không"
“Răng không?”
“Không thích.”
“Kiết”
Tau quay xuống:
“Mi tự làm đi.”
Minh cười:
“Ừ, không cho thì thôi.”
Nhưng đúng năm phút sau, nó lại chọt chọt vào lưng tau:
“Ê"
“Chi?”
“Cho mượn bút xoá"
Tau đưa.
Một lúc sau:
“Ê”
“Răng nữa?”
“Cho mượn thước.”
Tau bực:
“Mi không có đồ dùng học tập hả?”
Minh tỉnh bơ:
“Có. Nhưng thích mượn của mi.”
Tau quay lên thật nhanh để nó không thấy mặt mình đỏ.
Tuổi mười sáu là vậy.
Thích một người nhưng sợ người ta biết.
Mà người ta không biết thì lại buồn.
Minh đi học bằng chiếc xe đạp cũ.
Mỗi sáng Minh dựng xe dưới gốc bàng bên hông trường.
Tau bắt đầu có thói quen đi ngang đó trước khi vào lớp.
Không phải để gặp Minh.
Tau tự nhủ như rứa.
Chỉ là tiện đường.
Nhưng con đường từ cổng trường vào lớp có ba lối.
Tau luôn chọn đúng cái lối đi ngang chiếc xe đạp của Minh.
Có hôm thấy xe mà không thấy người, tự nhiên thấy hụt hẫng.
Có hôm vừa bước vào lớp đã thấy Minh ngồi cuối bàn, tóc còn ướt, tau lại giả bộ không nhìn.
Tau hồi đó chưa hiểu tình yêu bắt đầu từ lúc mô.
Có lẽ từ lúc thấy nụ cười ngờ nghệch mà tỏ ra nguy hiểm đó... hay những lúc mượn vở chép bài.
Có khi chẳng có một khoảnh khắc rõ ràng.
Chỉ là tự nhiên một ngày thấy tiếng gọi “ê” của một người nghe dễ chịu hơn tiếng gọi của tất cả những người khác.
***Lần đầu Minh rủ đi chơi là vào một chiều thứ sáu.
Tan học, cả lớp ùa ra khỏi cổng.
Tau đang dắt xe thì nghe tiếng gọi phía sau.
“Ê"
Tau quay lại.
“Chi?”
Minh đứng đó, tay đút túi quần.
“Mai đi học thêm không?”
“Có.”
“Sau đó đi ăn chè không?”
Tau nhìn Minh
“Có ai nữa?”
“Không"
“Răng chỉ có hai đứa?”
Minh cười:
“Thì hai đứa mới nói chuyện được.”
Tau im.
Trong đầu lúc đó có hàng chục câu hỏi: "Đi không?... Không đi có kỳ không?...Đi rồi người ta nghĩ chi?...Mà nếu không đi thì có khi nào Minh rủ đứa khác?"
Cuối cùng tau nói:
“Ừ, cũng được"
Minh cười.
“Mai chờ tau trước cổng.”
Tau nhắc:
“Đừng nói ai nghe"
“Biết rồi"
Tau dắt xe đi.
Đi được một đoạn, Minh gọi:
“Ê!”
Tau quay lại:
“Chi nữa?”
“Mai mặc áo chi?”
Tau trừng mắt:
“Mi hỏi làm chi?”
“Để biết.”
“Không nói.”
Minh cười lớn:
“Ừ. Không nói thì thôi.”
Tối đó tau lục đi lục lại quần áo gần nửa tiếng.
Má đi ngang hỏi:
“Răng chưa ngủ nữa ?”
Tau giật mình:
“Con… tìm áo.”
Má nhìn tau rồi cười:
“Mai đi mô hay răng?”
“Không.”
Nói xong tau tự thấy mình nói dối kỳ cục.
Má không hỏi nữa.
Chỉ cười rồi đi ra.
Hôm sau tau mặc chiếc áo sơ màu xanh da trời nhạt, giống hệt màu trời hôm đó.
Đó là chiếc áo má mới mua ngoài chợ.
Tau đứng trước gương chải tóc mấy lần.
Rồi lại tháo ra.
Chải lại.
Cuối cùng má nhìn thấy, hỏi:
“Mi đi học thêm hay đi hẹn hò mà sửa soạn dữ rứa?”
Tau đỏ mặt:
“Đâu có đâu, đi học cũng phải gọn gàng mà”
Má cười:
“Ừ, đi học thêm.”
Tau dắt xe ra khỏi nhà.
Con đường quê buổi chiều đầy bụi.
Gió từ cánh đồng thổi lên mang theo mùi rơm khô.
Minh đã đứng chờ trước cổng lớp học thêm.
Thấy tau, Minh cười.
“Áo đẹp, màu xanh hy vọng đồ he"
Tau giả bộ bình thản:
“Bình thường, tau lúc nào cũng mặc rứa mà”
“Ừ. Bình thường mà đẹp.”
Tau không biết nói chi nữa.
Sau buổi học, Minh dẫn tau ra một quán chè nhỏ cuối đường.
Quán chỉ có mấy cái bàn nhựa thấp thấp.
Hai đứa ngồi đối diện.
Minh gọi hai ly chè.
Tau hỏi:
“Mi có tiền không đó?”
“Có.”
“Thiệt không?”
“Thiệt.”
“Ừ không có tau cho mi ở lại rửa ly?”
“Rứa mi ở lại hơi lâu đó... tau rửa xong rồi chở mi về”
Tau bật cười:
“Đồ quỷ.”
Đó là buổi hẹn đầu tiên của tụi tau.
Không hoa.
Không quà.
Không nhà hàng.
Chỉ hai ly chè và một buổi chiều miền Trung nắng muốn cháy da.
Nhưng sau này, đi qua rất nhiều nơi sang trọng, tau vẫn nhớ cái quán chè nhỏ đó.
Có lẽ vì đó là lần đầu tiên tau hiểu cảm giác hẹn hò với một người.
Lần đầu tụi tau nắm tay nhau cũng chẳng lãng mạn mấy.
Hôm đó trời mưa.
Miền Trung mưa rất nhanh.
Mới lúc tan học còn nắng, chưa đầy mười phút sau nước đã trắng cả sân.
Tau đứng dưới mái hiên.
Minh dắt xe ra.
“Đợi tau.”
“Chi?”
“Đưa áo mưa.”
“Mi có một cái thôi mà.”
“Thì hai đứa mặc chung.”
Tau ngẩn người.
“Thôi, tau tự dề.”
“Trời mưa ri mà tự dề cái chi.”
Minh kéo chiếc áo mưa ra.
Hai đứa chen nhau dưới một chiếc áo.
Đường dề nhỏ, nước mưa tạt vào mặt.
Tau ngồi sau, hai tay không biết đặt mô.
Đặt lên yên thì không được.
Đặt lên vai Minh thì ngại.
Cuối cùng tau nắm nhẹ vào vạt áo sau lưng nó
Minh hỏi:
“Không ôm à?”
“Không.”
“Rứa té thì tự chịu.”
"Xì... dễ chi"
Xe chạy thêm một đoạn.
Bánh xe trượt nhẹ.
Tau hoảng quá, theo phản xạ nắm lấy tay Minh.
Nó không nói gì.
Chỉ đưa tay ra phía sau.
Tau nắm lấy.
Bàn tay Minh ấm.
Tay tau lạnh ngắt.
Tụi tau cứ nắm như vậy suốt đoạn đường còn lại.
Không ai nói một câu.
Nhưng tau biết từ khoảnh khắc đó, có thứ gì đó đã thay đổi.
Tối hôm ấy Minh nhắn:
“Tay mi lạnh ghê.”
Tau trả lời:
“Tại trời mưa.”
Một lúc sau nó nhắn:
“Ừ. Mai để tau nắm cho ấm.”
Tau nhìn tin nhắn.
Rồi úp mặt xuống gối.
Cười một mình.
Sau đó tụi tau bắt đầu lén hẹn nhau.
Lén đến mức chẳng ai trong lớp biết.
Giờ ra chơi, Minh không bao giờ ngồi cạnh tau.
Tan học cũng không đi chung trước mặt bạn bè.
Nhưng cứ khoảng năm giờ chiều, điện thoại tau lại rung.
“Ra đầu đường”
Tau hỏi:
“Làm chi?”
“Ra rồi biết.”
Tau nói với má:
“Con qua nhà bé H học bài nghe"
Rồi dắt xe đi.
Minh thường đứng đợi ở ngã ba
Có hôm hai đứa chẳng làm gì
Chỉ đạp xe vòng vòng.
Có hôm ngồi bên bờ kè nói chuyện đến tối.
Có hôm Minh mua cho tau một cây kem rồi nói:
“Ăn đi.”
“Mi không ăn à”
“Không.”
“Không thích à?”
“Thíchhhh.”
“Rứa răng cho tau?”
“Thích nhìn mi ăn.”
Tau quay mặt đi.
“Xàm”
Nhưng cây kem hôm đó ngon lạ.
Tụi tau từng có một nơi bí mật.
Một bậc thềm cũ phía sau nhà văn hóa xã.
Buổi chiều chẳng mấy ai qua đó.
Hai đứa thường ngồi sát bên nhau.
Minh kể chuyện nhóm bạn thân chí cốt.
Tau kể chuyện ở nhà.
Có hôm tau khóc vì bị má la
Minh chẳng biết dỗ.
Nó chỉ ngồi bên cạnh.
Một hồi lâu mới nói:
“Thôi, đừng khóc.”
“Bộ không được khóc hả?”
“Được.”
“Rứa cũng nói?”
“Thì… khóc xong rồi thôi.”
Tau cười trong nước mắt.
“Mi dỗ người ta kiểu chi lạ rứa”
Minh gãi đầu:
“Tau có dỗ ai bao giờ đâu.”
Tau nhớ câu đó rất lâu.
Bởi khi còn trẻ, mình đâu cần một người biết cách chữa lành.
Chỉ cần một người chịu ngồi lại khi mình đang buồn.
Nụ hôn đầu của tụi tau xảy ra vào một chiều cuối năm.
Hai đứa ngồi ở bậc thềm cũ.
Gió thổi mạnh.
Minh nhìn tau.
Tau nhìn lại.
Không ai nói gì.
Minh hỏi rất nhỏ:
“Cho tau hôn mi được không?”
Tau cúi đầu.
Không trả lời.
Minh cũng không làm gì.
Một lúc sau, tau khẽ gật.
Nụ hôn chỉ thoáng qua.
Vụng về.
Ngượng ngùng.
Hai đứa tách ra rồi cùng quay mặt sang hai hướng.
Tim tau đập nhanh đến mức tưởng Minh nghe thấy.
Minh bật cười:
“Mi đỏ mặt kìa.”
“Mi cũng đỏ.”
“Đâu?... đâu... đỏ ở đâu?"
"Chắc mắt tau đỏ"
Hai đứa cười.
Đó là tất cả.
Không có gì hơn.
Nhưng đối với một đứa con gái mười sáu tuổi, một nụ hôn như vậy có thể khiến cả thế giới trở nên khác đi.
Tối đó tau nằm trên giường, kéo chăn lên tận mặt.
Tau nhớ lại khoảnh khắc Minh nhìn mình.
Rồi tự nhiên mỉm cười.
Tau nghĩ:
“Chắc tau yêu người ta thiệt rồi.”
Nhưng tình đầu thường đẹp nhất vì nó chưa kịp hiểu cuộc đời.
Tụi tau bắt đầu cãi nhau.
Ghen vì những chuyện rất nhỏ.
Một bạn nữ nhắn tin cho Minh.
Tau giận.
Minh hỏi:
"Mi ghen à?”
“Không.”
“Không mà mặt như mất sổ gạo”
“Tau thích rứa.”
“Ừ.”
“Ừ cái chi?”
“Thì mi không ghen.”
Tau quay đi.
Không nói nữa.
Minh chạy theo:
“Thôi mà.”
“Tau không chi.”
“Mi giận rồi.”
“Không.”
“Giận.”
“Không!”
Minh cười:
“Ừ, không giận.”
Tau càng tức.
Nhưng cuối cùng vẫn bật cười.
Tụi tau làm lành bằng những chuyện rất trẻ con.
Một cây kẹo.
Một mảnh giấy gấp nhỏ.
Một câu:
“Xin lỗi.”
Và đôi khi chỉ cần Minh đứng trước cổng trường đợi tau, tau đã chẳng còn giận nữa.
Rồi năm cuối cấp đến.
Tụi tau bắt đầu nói về tương lai.
Minh muốn học xong tìm việc làm gần nhà.
Tau thì khác tau học tốt hơn và muốn vào SG để học ĐH.
Một tối, hai đứa ngồi dưới gốc phượng.
Minh hỏi:
“Sau ni mi có bỏ tau không?”
Tau nói:
“Không.”
“Thiệt không?”
“Thiệt.”
“Rứa nếu hai đứa xa nhau?”
“Mình yêu xa”
“Được không?”
Tau suy nghĩ rồi nói:
“Được, miễn lòng hướng về nhau”
Minh cười.
Tau lúc đó tin câu nói của mình.
Tin đến mức nghĩ rằng chỉ cần yêu nhau đủ nhiều thì khoảng cách chẳng là gì.
Tau không biết rằng có những thứ ở xa không phải khoảng cách.
Mà là thời gian.
Là những ngày không còn gặp nhau.
Là những người mới.
Là những cuộc sống khác nhau.
Là việc hai đứa lớn lên theo hai hướng.
Ngày tau rời quê vào SG học, má chờ tau ra bến xe.
Chiếc vali cũ được buộc thêm một sợi dây vì khóa đã hơi lỏng.
Má cứ dặn đi dặn lại:
“Vô đó nhớ ăn uống đàng hoàng.”
“Dạ.”
“Nhớ đi xe cộ cẩn thận, SG xe cộ kinh lắm”
“Dạ.”
“Có chuyện chi thì điện về.”
"Dạ.”
Má đứng bên cạnh chiếc vali, cứ chỉnh đi chỉnh lại cái quai dù chẳng có gì để chỉnh.
Tau biết má buồn.
Nhưng má không khóc.
Chỉ nói:
“Con gái lớn rồi, ra ngoài mà học.”
Tau ôm má.
“Con đi học thôi mà.”
Má vỗ lưng tau:
“Ừ. Học cho nên người.”
Tau bước lên xe.
Trước khi xe chạy, tau nhìn xuống.
Má vẫn đứng đó.
Nhỏ dần qua ô cửa kính.
Và lần đầu tiên tau hiểu cảm giác rời quê là như thế nào.
Không phải chỉ rời một căn nhà.
Mà rời cả một đoạn đời.
Minh đứng ở cuối bến xe.
Tau không biết Minh đến từ hồi mô.
Minh đưa tau một chiếc móc khóa nhỏ.
“Cầm đi.”
“Chi rứa?”
“Để nhớ tau.”
Tau cười:
“Tau có quên mi đâu.”
Minh nhìn tau.
“Lên thành phố rồi đừng yêu khác nha”
Tau chọc:
“Mi cũng rứa ở nhà ngoan”
“Ừ.”
“Mi hứa đi.”
Minh đưa ngón út ra.
Tau móc ngón tay mình vào.
“Thề.”
Hai đứa cười.
Xe bắt đầu chuyển bánh.
Tau nhìn Minh qua cửa kính.
Minh đứng đó, một tay bỏ vào túi quần, một tay vẫy tau.
Tau cũng vẫy.
Cho đến khi không còn nhìn thấy nữa.
Thành phố những ngày đầu làm tau choáng ngợp.
Đường đông.
Xe chạy cả ngày.
Buổi tối đèn sáng đến khuya.
Không còn tiếng gà gáy sáng.
Không còn tiếng má gọi:
“Dậy đi học, mặt trời tới đít rồi kìa"
Không còn con đường làng quen thuộc.
Không còn bậc thềm cũ nơi hai đứa từng ngồi.
Tau bắt đầu cuộc sống mới.
Và Minh bắt đầu cuộc sống của Minh
Những tháng đầu, tụi tau gọi nhau mỗi tối.
Minh kể chuyện công việc, bạn mới
Tau kể chuyện phòng trọ trường mới, những chuyện vụn vặt mới bước chân vào SG.
Có hôm nói chuyện đến khuya.
Có hôm nhớ nhà, tau khóc.
Minh nói:
“Nhớ tau hay nhớ ba má?”
Tau cười:
“Nhớ cả hai.”
“Rứa nhớ tau nhiều hơn.”
“Mi nằm mơ đi.”
“Ừ. Chắc tau phải đi ngủ”
Tụi tau vẫn yêu nhau.
Ít nhất là tau nghĩ vậy.
Cho đến khi những cuộc gọi bắt đầu ngắn dần.
Một tuần.
Hai tuần.
Tin nhắn thưa hơn.
Tau hỏi:
“Mi bận à?”
Minh nói:
“Ừ, hơi bận.”
Tau nói:
“Ừ.”
Tau bắt đầu học cách không hỏi nữa.
Cho đến một tối, ngày 23 tháng mười hai tau vẫn nhớ như in ngày đó , điện thoại rung lên.
Minh nhắn:
“Mình nói chuyện một chút được không?”
Tau nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Linh cảm của một đứa con gái đôi khi đáng sợ.
Tau biết trước điều gì sẽ đến.
Nhưng vẫn gọi.
Minh im lặng rất lâu.
Cuối cùng nói:
“Chắc mình dừng lại thôi.”
Tau hỏi:
“Vì răng?”
“Không biết.”
“Có người khác à?”
“Không.”
“Rứa vì răng?”
Minh thở dài.
“Tau không biết nữa.”
Tau ngồi bên cửa sổ căn phòng trọ.
Ngoài kia thành phố vẫn sáng.
Xe cộ vẫn chạy.
Người ta vẫn cười nói.
Chỉ có tau ngồi im, nghe một mối tình kết thúc qua chiếc điện thoại.
Tau hỏi:
“Mi còn thương tau không?”
Một khoảng im lặng.
Rất lâu.
Minh nói:
“Có.”
Tau cười.
Một nụ cười buồn đến mức chính tau cũng không hiểu tại răng mình còn cười được.
“Còn thương mà vẫn chia tay?”
“Ừ.”
Đó là lần đầu tiên tau hiểu rằng thương một người và có thể ở bên người đó là hai chuyện khác nhau.
Sau này tau vẫn nhớ Minh.
Không phải nhớ một người con trai.
Mà nhớ cô bé mười sáu tuổi của tau.
Nhớ chiếc áo sơ mi xanh da trời.
Nhớ ly chè lề đường
Nhớ những lần nói dối má để chạy ra đầu đường.
Nhớ bàn tay đầu tiên mình nắm.
Nhớ nụ hôn đầu tiên vụng về đến buồn cười.
Nhớ cái móc khóa Minh đưa tau ở bến xe.
Nhớ lời hứa móc ngón tay trước khi tau vào SG.
Và nhớ cả cảm giác lần đầu tiên tự mình đi giữa một thành phố xa lạ, trong túi có một chiếc điện thoại đang im lặng.
Minh không phải mối tình đẹp nhất tau từng quen.
Nhưng là người đầu tiên khiến tau biết:
Một trái tim non nớt có thể yêu một người bằng tất cả những gì nó có.
Rồi người ấy vẫn có thể rời đi.
Và mình vẫn phải lớn.
Nhiều năm sau, tau có lần quay về trường cũ.
Gốc phượng vẫn còn.
Bậc thềm phía sau nhà văn hóa cũng còn đó.
Tau đứng một lúc lâu.
Tự nhiên nhớ câu Minh từng nói:
“Sau ni mình vẫn yêu nhau.”
Tau bật cười.
Không trách.
Không buồn.
Chỉ thấy thương hai đứa nhỏ ngày ấy.
Bởi chúng đâu biết rằng…
Có những lời hứa không phải sinh ra để được thực hiện.
Nó chỉ tồn tại để làm cho một đoạn tuổi trẻ trở nên đẹp hơn.
Và Minh…là mùa hè đẹp nhất mà tau từng có năm 16t.
( tu bi không tình yêu...)
Tau gặp Minh vào một buổi sáng tháng Chín.
Miền Trung năm đó vẫn còn nắng gắt. Cái nắng không vàng dịu như người ta hay viết trong sách, mà vàng khé, hắt xuống sân trường nóng ran. Mấy cây phượng trước dãy phòng học đã rụng gần hết hoa, chỉ còn lác đác vài chùm đỏ mắc trên cành.
Tau học lớp mười.
Minh học cùng lớp.
Ấn tượng đầu tiên về Minh chẳng có chi đặc biệt.
Minh cao hơn Tau một cái đầu, da hơi ngăm vì suốt ngày đạp xe ngoài nắng, nhưng cũng là "soái ca" trong lớp. Đặc biệt là cái kiểu cười rất đáng ghét. Cười xong còn cúi mặt xuống kiểu "ngu mà tỏ ra nguy hiểm".
Ngày đầu tiên cô giáo xếp Minh ngồi bàn sau tau.
Tau quay xuống:
“Cho tau mượn cây bút.”
Minh lườm:
“Bút mô?”
“Bút bi xanh"
“Có hai cây.”
“Cây mô viết được thì đưa đây.”
Minh bật cười.
“Khó tính ri?”
Tau nguýt:
“Không cho thì thôi.”
Minh đưa cây bút lên.
“Cho rồi còn chi.”
Tau cầm lấy, chẳng nói thêm.
Lúc đó tau không biết, thằng con trai ngồi phía sau mình sẽ trở thành một phần trong tuổi trẻ.
Những ngày sau đó, Minh bắt đầu kiếm cớ nói chuyện với tau
“Ê, bài ni làm sao?”
“Không biết.”
“Cho coi vở"
“Không"
“Răng không?”
“Không thích.”
“Kiết”
Tau quay xuống:
“Mi tự làm đi.”
Minh cười:
“Ừ, không cho thì thôi.”
Nhưng đúng năm phút sau, nó lại chọt chọt vào lưng tau:
“Ê"
“Chi?”
“Cho mượn bút xoá"
Tau đưa.
Một lúc sau:
“Ê”
“Răng nữa?”
“Cho mượn thước.”
Tau bực:
“Mi không có đồ dùng học tập hả?”
Minh tỉnh bơ:
“Có. Nhưng thích mượn của mi.”
Tau quay lên thật nhanh để nó không thấy mặt mình đỏ.
Tuổi mười sáu là vậy.
Thích một người nhưng sợ người ta biết.
Mà người ta không biết thì lại buồn.
Minh đi học bằng chiếc xe đạp cũ.
Mỗi sáng Minh dựng xe dưới gốc bàng bên hông trường.
Tau bắt đầu có thói quen đi ngang đó trước khi vào lớp.
Không phải để gặp Minh.
Tau tự nhủ như rứa.
Chỉ là tiện đường.
Nhưng con đường từ cổng trường vào lớp có ba lối.
Tau luôn chọn đúng cái lối đi ngang chiếc xe đạp của Minh.
Có hôm thấy xe mà không thấy người, tự nhiên thấy hụt hẫng.
Có hôm vừa bước vào lớp đã thấy Minh ngồi cuối bàn, tóc còn ướt, tau lại giả bộ không nhìn.
Tau hồi đó chưa hiểu tình yêu bắt đầu từ lúc mô.
Có lẽ từ lúc thấy nụ cười ngờ nghệch mà tỏ ra nguy hiểm đó... hay những lúc mượn vở chép bài.
Có khi chẳng có một khoảnh khắc rõ ràng.
Chỉ là tự nhiên một ngày thấy tiếng gọi “ê” của một người nghe dễ chịu hơn tiếng gọi của tất cả những người khác.
***Lần đầu Minh rủ đi chơi là vào một chiều thứ sáu.
Tan học, cả lớp ùa ra khỏi cổng.
Tau đang dắt xe thì nghe tiếng gọi phía sau.
“Ê"
Tau quay lại.
“Chi?”
Minh đứng đó, tay đút túi quần.
“Mai đi học thêm không?”
“Có.”
“Sau đó đi ăn chè không?”
Tau nhìn Minh
“Có ai nữa?”
“Không"
“Răng chỉ có hai đứa?”
Minh cười:
“Thì hai đứa mới nói chuyện được.”
Tau im.
Trong đầu lúc đó có hàng chục câu hỏi: "Đi không?... Không đi có kỳ không?...Đi rồi người ta nghĩ chi?...Mà nếu không đi thì có khi nào Minh rủ đứa khác?"
Cuối cùng tau nói:
“Ừ, cũng được"
Minh cười.
“Mai chờ tau trước cổng.”
Tau nhắc:
“Đừng nói ai nghe"
“Biết rồi"
Tau dắt xe đi.
Đi được một đoạn, Minh gọi:
“Ê!”
Tau quay lại:
“Chi nữa?”
“Mai mặc áo chi?”
Tau trừng mắt:
“Mi hỏi làm chi?”
“Để biết.”
“Không nói.”
Minh cười lớn:
“Ừ. Không nói thì thôi.”
Tối đó tau lục đi lục lại quần áo gần nửa tiếng.
Má đi ngang hỏi:
“Răng chưa ngủ nữa ?”
Tau giật mình:
“Con… tìm áo.”
Má nhìn tau rồi cười:
“Mai đi mô hay răng?”
“Không.”
Nói xong tau tự thấy mình nói dối kỳ cục.
Má không hỏi nữa.
Chỉ cười rồi đi ra.
Hôm sau tau mặc chiếc áo sơ màu xanh da trời nhạt, giống hệt màu trời hôm đó.
Đó là chiếc áo má mới mua ngoài chợ.
Tau đứng trước gương chải tóc mấy lần.
Rồi lại tháo ra.
Chải lại.
Cuối cùng má nhìn thấy, hỏi:
“Mi đi học thêm hay đi hẹn hò mà sửa soạn dữ rứa?”
Tau đỏ mặt:
“Đâu có đâu, đi học cũng phải gọn gàng mà”
Má cười:
“Ừ, đi học thêm.”
Tau dắt xe ra khỏi nhà.
Con đường quê buổi chiều đầy bụi.
Gió từ cánh đồng thổi lên mang theo mùi rơm khô.
Minh đã đứng chờ trước cổng lớp học thêm.
Thấy tau, Minh cười.
“Áo đẹp, màu xanh hy vọng đồ he"
Tau giả bộ bình thản:
“Bình thường, tau lúc nào cũng mặc rứa mà”
“Ừ. Bình thường mà đẹp.”
Tau không biết nói chi nữa.
Sau buổi học, Minh dẫn tau ra một quán chè nhỏ cuối đường.
Quán chỉ có mấy cái bàn nhựa thấp thấp.
Hai đứa ngồi đối diện.
Minh gọi hai ly chè.
Tau hỏi:
“Mi có tiền không đó?”
“Có.”
“Thiệt không?”
“Thiệt.”
“Ừ không có tau cho mi ở lại rửa ly?”
“Rứa mi ở lại hơi lâu đó... tau rửa xong rồi chở mi về”
Tau bật cười:
“Đồ quỷ.”
Đó là buổi hẹn đầu tiên của tụi tau.
Không hoa.
Không quà.
Không nhà hàng.
Chỉ hai ly chè và một buổi chiều miền Trung nắng muốn cháy da.
Nhưng sau này, đi qua rất nhiều nơi sang trọng, tau vẫn nhớ cái quán chè nhỏ đó.
Có lẽ vì đó là lần đầu tiên tau hiểu cảm giác hẹn hò với một người.
Lần đầu tụi tau nắm tay nhau cũng chẳng lãng mạn mấy.
Hôm đó trời mưa.
Miền Trung mưa rất nhanh.
Mới lúc tan học còn nắng, chưa đầy mười phút sau nước đã trắng cả sân.
Tau đứng dưới mái hiên.
Minh dắt xe ra.
“Đợi tau.”
“Chi?”
“Đưa áo mưa.”
“Mi có một cái thôi mà.”
“Thì hai đứa mặc chung.”
Tau ngẩn người.
“Thôi, tau tự dề.”
“Trời mưa ri mà tự dề cái chi.”
Minh kéo chiếc áo mưa ra.
Hai đứa chen nhau dưới một chiếc áo.
Đường dề nhỏ, nước mưa tạt vào mặt.
Tau ngồi sau, hai tay không biết đặt mô.
Đặt lên yên thì không được.
Đặt lên vai Minh thì ngại.
Cuối cùng tau nắm nhẹ vào vạt áo sau lưng nó
Minh hỏi:
“Không ôm à?”
“Không.”
“Rứa té thì tự chịu.”
"Xì... dễ chi"
Xe chạy thêm một đoạn.
Bánh xe trượt nhẹ.
Tau hoảng quá, theo phản xạ nắm lấy tay Minh.
Nó không nói gì.
Chỉ đưa tay ra phía sau.
Tau nắm lấy.
Bàn tay Minh ấm.
Tay tau lạnh ngắt.
Tụi tau cứ nắm như vậy suốt đoạn đường còn lại.
Không ai nói một câu.
Nhưng tau biết từ khoảnh khắc đó, có thứ gì đó đã thay đổi.
Tối hôm ấy Minh nhắn:
“Tay mi lạnh ghê.”
Tau trả lời:
“Tại trời mưa.”
Một lúc sau nó nhắn:
“Ừ. Mai để tau nắm cho ấm.”
Tau nhìn tin nhắn.
Rồi úp mặt xuống gối.
Cười một mình.
Sau đó tụi tau bắt đầu lén hẹn nhau.
Lén đến mức chẳng ai trong lớp biết.
Giờ ra chơi, Minh không bao giờ ngồi cạnh tau.
Tan học cũng không đi chung trước mặt bạn bè.
Nhưng cứ khoảng năm giờ chiều, điện thoại tau lại rung.
“Ra đầu đường”
Tau hỏi:
“Làm chi?”
“Ra rồi biết.”
Tau nói với má:
“Con qua nhà bé H học bài nghe"
Rồi dắt xe đi.
Minh thường đứng đợi ở ngã ba
Có hôm hai đứa chẳng làm gì
Chỉ đạp xe vòng vòng.
Có hôm ngồi bên bờ kè nói chuyện đến tối.
Có hôm Minh mua cho tau một cây kem rồi nói:
“Ăn đi.”
“Mi không ăn à”
“Không.”
“Không thích à?”
“Thíchhhh.”
“Rứa răng cho tau?”
“Thích nhìn mi ăn.”
Tau quay mặt đi.
“Xàm”
Nhưng cây kem hôm đó ngon lạ.
Tụi tau từng có một nơi bí mật.
Một bậc thềm cũ phía sau nhà văn hóa xã.
Buổi chiều chẳng mấy ai qua đó.
Hai đứa thường ngồi sát bên nhau.
Minh kể chuyện nhóm bạn thân chí cốt.
Tau kể chuyện ở nhà.
Có hôm tau khóc vì bị má la
Minh chẳng biết dỗ.
Nó chỉ ngồi bên cạnh.
Một hồi lâu mới nói:
“Thôi, đừng khóc.”
“Bộ không được khóc hả?”
“Được.”
“Rứa cũng nói?”
“Thì… khóc xong rồi thôi.”
Tau cười trong nước mắt.
“Mi dỗ người ta kiểu chi lạ rứa”
Minh gãi đầu:
“Tau có dỗ ai bao giờ đâu.”
Tau nhớ câu đó rất lâu.
Bởi khi còn trẻ, mình đâu cần một người biết cách chữa lành.
Chỉ cần một người chịu ngồi lại khi mình đang buồn.
Nụ hôn đầu của tụi tau xảy ra vào một chiều cuối năm.
Hai đứa ngồi ở bậc thềm cũ.
Gió thổi mạnh.
Minh nhìn tau.
Tau nhìn lại.
Không ai nói gì.
Minh hỏi rất nhỏ:
“Cho tau hôn mi được không?”
Tau cúi đầu.
Không trả lời.
Minh cũng không làm gì.
Một lúc sau, tau khẽ gật.
Nụ hôn chỉ thoáng qua.
Vụng về.
Ngượng ngùng.
Hai đứa tách ra rồi cùng quay mặt sang hai hướng.
Tim tau đập nhanh đến mức tưởng Minh nghe thấy.
Minh bật cười:
“Mi đỏ mặt kìa.”
“Mi cũng đỏ.”
“Đâu?... đâu... đỏ ở đâu?"
"Chắc mắt tau đỏ"
Hai đứa cười.
Đó là tất cả.
Không có gì hơn.
Nhưng đối với một đứa con gái mười sáu tuổi, một nụ hôn như vậy có thể khiến cả thế giới trở nên khác đi.
Tối đó tau nằm trên giường, kéo chăn lên tận mặt.
Tau nhớ lại khoảnh khắc Minh nhìn mình.
Rồi tự nhiên mỉm cười.
Tau nghĩ:
“Chắc tau yêu người ta thiệt rồi.”
Nhưng tình đầu thường đẹp nhất vì nó chưa kịp hiểu cuộc đời.
Tụi tau bắt đầu cãi nhau.
Ghen vì những chuyện rất nhỏ.
Một bạn nữ nhắn tin cho Minh.
Tau giận.
Minh hỏi:
"Mi ghen à?”
“Không.”
“Không mà mặt như mất sổ gạo”
“Tau thích rứa.”
“Ừ.”
“Ừ cái chi?”
“Thì mi không ghen.”
Tau quay đi.
Không nói nữa.
Minh chạy theo:
“Thôi mà.”
“Tau không chi.”
“Mi giận rồi.”
“Không.”
“Giận.”
“Không!”
Minh cười:
“Ừ, không giận.”
Tau càng tức.
Nhưng cuối cùng vẫn bật cười.
Tụi tau làm lành bằng những chuyện rất trẻ con.
Một cây kẹo.
Một mảnh giấy gấp nhỏ.
Một câu:
“Xin lỗi.”
Và đôi khi chỉ cần Minh đứng trước cổng trường đợi tau, tau đã chẳng còn giận nữa.
Rồi năm cuối cấp đến.
Tụi tau bắt đầu nói về tương lai.
Minh muốn học xong tìm việc làm gần nhà.
Tau thì khác tau học tốt hơn và muốn vào SG để học ĐH.
Một tối, hai đứa ngồi dưới gốc phượng.
Minh hỏi:
“Sau ni mi có bỏ tau không?”
Tau nói:
“Không.”
“Thiệt không?”
“Thiệt.”
“Rứa nếu hai đứa xa nhau?”
“Mình yêu xa”
“Được không?”
Tau suy nghĩ rồi nói:
“Được, miễn lòng hướng về nhau”
Minh cười.
Tau lúc đó tin câu nói của mình.
Tin đến mức nghĩ rằng chỉ cần yêu nhau đủ nhiều thì khoảng cách chẳng là gì.
Tau không biết rằng có những thứ ở xa không phải khoảng cách.
Mà là thời gian.
Là những ngày không còn gặp nhau.
Là những người mới.
Là những cuộc sống khác nhau.
Là việc hai đứa lớn lên theo hai hướng.
Ngày tau rời quê vào SG học, má chờ tau ra bến xe.
Chiếc vali cũ được buộc thêm một sợi dây vì khóa đã hơi lỏng.
Má cứ dặn đi dặn lại:
“Vô đó nhớ ăn uống đàng hoàng.”
“Dạ.”
“Nhớ đi xe cộ cẩn thận, SG xe cộ kinh lắm”
“Dạ.”
“Có chuyện chi thì điện về.”
"Dạ.”
Má đứng bên cạnh chiếc vali, cứ chỉnh đi chỉnh lại cái quai dù chẳng có gì để chỉnh.
Tau biết má buồn.
Nhưng má không khóc.
Chỉ nói:
“Con gái lớn rồi, ra ngoài mà học.”
Tau ôm má.
“Con đi học thôi mà.”
Má vỗ lưng tau:
“Ừ. Học cho nên người.”
Tau bước lên xe.
Trước khi xe chạy, tau nhìn xuống.
Má vẫn đứng đó.
Nhỏ dần qua ô cửa kính.
Và lần đầu tiên tau hiểu cảm giác rời quê là như thế nào.
Không phải chỉ rời một căn nhà.
Mà rời cả một đoạn đời.
Minh đứng ở cuối bến xe.
Tau không biết Minh đến từ hồi mô.
Minh đưa tau một chiếc móc khóa nhỏ.
“Cầm đi.”
“Chi rứa?”
“Để nhớ tau.”
Tau cười:
“Tau có quên mi đâu.”
Minh nhìn tau.
“Lên thành phố rồi đừng yêu khác nha”
Tau chọc:
“Mi cũng rứa ở nhà ngoan”
“Ừ.”
“Mi hứa đi.”
Minh đưa ngón út ra.
Tau móc ngón tay mình vào.
“Thề.”
Hai đứa cười.
Xe bắt đầu chuyển bánh.
Tau nhìn Minh qua cửa kính.
Minh đứng đó, một tay bỏ vào túi quần, một tay vẫy tau.
Tau cũng vẫy.
Cho đến khi không còn nhìn thấy nữa.
Thành phố những ngày đầu làm tau choáng ngợp.
Đường đông.
Xe chạy cả ngày.
Buổi tối đèn sáng đến khuya.
Không còn tiếng gà gáy sáng.
Không còn tiếng má gọi:
“Dậy đi học, mặt trời tới đít rồi kìa"
Không còn con đường làng quen thuộc.
Không còn bậc thềm cũ nơi hai đứa từng ngồi.
Tau bắt đầu cuộc sống mới.
Và Minh bắt đầu cuộc sống của Minh
Những tháng đầu, tụi tau gọi nhau mỗi tối.
Minh kể chuyện công việc, bạn mới
Tau kể chuyện phòng trọ trường mới, những chuyện vụn vặt mới bước chân vào SG.
Có hôm nói chuyện đến khuya.
Có hôm nhớ nhà, tau khóc.
Minh nói:
“Nhớ tau hay nhớ ba má?”
Tau cười:
“Nhớ cả hai.”
“Rứa nhớ tau nhiều hơn.”
“Mi nằm mơ đi.”
“Ừ. Chắc tau phải đi ngủ”
Tụi tau vẫn yêu nhau.
Ít nhất là tau nghĩ vậy.
Cho đến khi những cuộc gọi bắt đầu ngắn dần.
Một tuần.
Hai tuần.
Tin nhắn thưa hơn.
Tau hỏi:
“Mi bận à?”
Minh nói:
“Ừ, hơi bận.”
Tau nói:
“Ừ.”
Tau bắt đầu học cách không hỏi nữa.
Cho đến một tối, ngày 23 tháng mười hai tau vẫn nhớ như in ngày đó , điện thoại rung lên.
Minh nhắn:
“Mình nói chuyện một chút được không?”
Tau nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Linh cảm của một đứa con gái đôi khi đáng sợ.
Tau biết trước điều gì sẽ đến.
Nhưng vẫn gọi.
Minh im lặng rất lâu.
Cuối cùng nói:
“Chắc mình dừng lại thôi.”
Tau hỏi:
“Vì răng?”
“Không biết.”
“Có người khác à?”
“Không.”
“Rứa vì răng?”
Minh thở dài.
“Tau không biết nữa.”
Tau ngồi bên cửa sổ căn phòng trọ.
Ngoài kia thành phố vẫn sáng.
Xe cộ vẫn chạy.
Người ta vẫn cười nói.
Chỉ có tau ngồi im, nghe một mối tình kết thúc qua chiếc điện thoại.
Tau hỏi:
“Mi còn thương tau không?”
Một khoảng im lặng.
Rất lâu.
Minh nói:
“Có.”
Tau cười.
Một nụ cười buồn đến mức chính tau cũng không hiểu tại răng mình còn cười được.
“Còn thương mà vẫn chia tay?”
“Ừ.”
Đó là lần đầu tiên tau hiểu rằng thương một người và có thể ở bên người đó là hai chuyện khác nhau.
Sau này tau vẫn nhớ Minh.
Không phải nhớ một người con trai.
Mà nhớ cô bé mười sáu tuổi của tau.
Nhớ chiếc áo sơ mi xanh da trời.
Nhớ ly chè lề đường
Nhớ những lần nói dối má để chạy ra đầu đường.
Nhớ bàn tay đầu tiên mình nắm.
Nhớ nụ hôn đầu tiên vụng về đến buồn cười.
Nhớ cái móc khóa Minh đưa tau ở bến xe.
Nhớ lời hứa móc ngón tay trước khi tau vào SG.
Và nhớ cả cảm giác lần đầu tiên tự mình đi giữa một thành phố xa lạ, trong túi có một chiếc điện thoại đang im lặng.
Minh không phải mối tình đẹp nhất tau từng quen.
Nhưng là người đầu tiên khiến tau biết:
Một trái tim non nớt có thể yêu một người bằng tất cả những gì nó có.
Rồi người ấy vẫn có thể rời đi.
Và mình vẫn phải lớn.
Nhiều năm sau, tau có lần quay về trường cũ.
Gốc phượng vẫn còn.
Bậc thềm phía sau nhà văn hóa cũng còn đó.
Tau đứng một lúc lâu.
Tự nhiên nhớ câu Minh từng nói:
“Sau ni mình vẫn yêu nhau.”
Tau bật cười.
Không trách.
Không buồn.
Chỉ thấy thương hai đứa nhỏ ngày ấy.
Bởi chúng đâu biết rằng…
Có những lời hứa không phải sinh ra để được thực hiện.
Nó chỉ tồn tại để làm cho một đoạn tuổi trẻ trở nên đẹp hơn.
Và Minh…là mùa hè đẹp nhất mà tau từng có năm 16t.
( tu bi không tình yêu...)