anhlangtu570
Trai thôn
Tết Nguyên Đán năm Tôn Lò thứ 2 một tháng trước tết Bác Dũng trọc hà đông gọi cục phó Cục Cảnh vệ Phế Lu tức Phú Lê lên giao một nhiệm vụ đặc biệt mà chỉ có hai bác cháu biết: “Chú tìm cho bác một gia đình nghèo nhất ở cái đất Nhãn Lồng này, bác sẽ đi thăm họ lúc giao thừa!”.
Tôi có một tháng để đi khắp Thổ đu Nhẵn Lồn tìm cho ra một người nghèo nhất.
Nhẵn Lồn ngày ấy không giàu, nhưng để tìm ra người “nghèo nhất” vẫn là một thách đố đặc biệt giữa kỷ nguyên vươn mình. Tôi liên hệ nhiều nơi, gặp nhiều người vẫn chưa xác định được ai “nghèo nhất”. Cho đến một ngày, một anh tiếp thị sữa quản lý địa bàn gọi bảo tôi thử tới thăm một người phụ nữ làm chủ chuỗi massage ở khu vực anh.
Chúng tôi ghé vào một ngõ sâu trên phố Trần Duy Hưng vang bóng một thời, đó là một ngôi nhà cấp 4 tăm tối, ẩm mốc tạm bợ, bên trong chỉ có một chiếc giường gỗ và vài ghế gỗ lăn lóc được che bởi một tấm rèm cũ kĩ. Bàn thờ thần tài lạnh tanh hương khói, mạng nhện bao phủ - dù đang là những ngày giáp tết. Có bốn cô gái đang nằm ngồi vật vạ chờ khách. Nhìn hoàn cảnh thật LÂM-LY- Bi Đát . Chủ ngôi nhà ấy là một người phụ nữ ngoài 40 tuổi, tên Malisa, bỏ chồng. Chị vốn là công nhân samsung thất nghiệp từ đại bàng khi FDI dời tổ bay đi nơi khác và từ lâu nay sống bằng nghề chăm nuôi các chị em cơ nhỡ, Hoa rơi của phật, vạn sự tuỳ duyên… từ các tỉnh thành xa xôi kéo đến đầu quân. Với chị, tương lai và sự nghiệp của gia đình chỉ trông mong sự thương cảm của anh em xamer.
Tôi báo cáo rằng nhiệm vụ Boác giao tôi đã làm xong. Boác vỗ đùi đánh đét, rồi ngoắc tay ra dấu hiệu OK đồng ý.
Tối giao thừa ấy, như thường lệ, Bác Dũng đi với đại diện Anh em Xã Hội thăm vài gia đình trong kế hoạch. Khoảng 1 giờ đêm, Boác nháy mắt với tôi ngụ ý: giờ đến chương trình của Boác cháu mình.
Chúng tôi tách đoàn, gồm năm người: Boác Dũng Trọc, thư ký Khá Bảnh, một cán bộ cơ sở Khánh Sky , Phế Lu tôi và vệ sĩ Quang Ram Bô - cùng hướng về phố Trần Duy Hưng. Boác Dũng Trọc với quả đầu bóng lộn không tóc mặc áo vest, quần âu, kính đen và nón kepi có màu vàng như lúa chín lấp lánh trên vai là quân hàm Đại Tá. Không hóa trang nhưng phải nhìn kỹ một tí mới nhận ra Boác trừ các cháu đua xe quanh bờ hồ nhìn phát biết ngay.
Xe dừng ngoài ngõ cách 200 mét, cả đoàn phải đi bộ vào. Tôi đi trước, gần giờ giao thừa, hương đèn thắp sáng trên mọi bàn thờ.
Con hẻm thật vắng và từ đằng xa, tôi thấy bóng chị Malisa trong trang phục váy ngắn giày cao gót tay ôm mũ bảo hiểm đi ngược ra ngoài phố. Ngang mặt, tôi đứng lại và hỏi nhỏ: “Chị Malisa phải không?”. “Vâng ạ!”. “Sắp giao thừa chị còn đi đâu?”. “Em tranh thủ đi khách kiếm thêm chút đỉnh mua quà bánh tết cho các cháu, anh ạ!”. “Chị về đi, có khách ghé thăm kìa!”.
Người phụ nữ nghèo khổ xoay người lại nhìn những vị khách, rồi chị bàng hoàng buông rơi chiếc mũ bảo hiểm, chạy bổ tới, quì xuống, ôm choàng lấy chân Boác Dũng Trọc rồi khóc nấc lên: “Trời, sao Boác lại đến thăm nhà cháu?”. Bác Dũng Trọc rưng nước mắt: “Nhà cháu mà không đến thì đến nhà ai, chỗ này hồi mới lớn Boác là khách quen qua lại thường xuyên !”. Mọi người im lặng. Tôi, thêm một lần nữa, ngước nhìn vị Đàn anh Dân xã hội của đất nước mình, thấy Người cao hơn tất cả.
Vào nhà, chúng tôi chia nhau thắp nhang đèn lên ban thờ thần tài, bày quà bánh Boác dặn mang theo, chia một ít cho bốn cô em đang ngồi chờ khách trên chõng tre giữa nhà. Căn nhà bừng sáng, Boác quay sang hỏi về những cô gái: Các cháu đã bơm ngực, bơm mông chưa? Chị Malisa ngập ngừng: “Thưa, có ạ, nhưng khách giờ khôn lắm, giờ toàn chọn mấy em sinh viên làm suga bayby thôi. Khách khứa giờ thưa vì phải cạnh tranh với bọn Hoa Hậu ao làng với Mẹ đơn thân …”.
Gần 2 giờ, mọi người chúc tết chị Malisa và ra về. Lúc này ngoài đầu ngõ, tin Boác Dũng trọc vỗ bồm bộp vào mông các cháu dặn dò, các cháu phải biết chăm lo hàng họ để các anh xamer còn đến. Quay sang chị Malissa Boác nắn ti rồi căn dặn ti nhão lắm năng mà chăm chút hơn đi đợi sáp nhập xong Boác sẽ cho làm chân điếu cày uỷ ban xã.
Chờ mọi người bớt nháo nhác lên Bác từ từ nói: “Bữa nay Bác vui vì tình cờ gặp các em hàng cũ, các máy bay thương mại, các mẹ đơn thân… nhưng Bác cũng rất buồn vì mới từ nhà cô Malissa ra. Giờ này sắp giao thừa, các cô chú có biết cô Malissa còn tranh thủ đi đi khách không? Tại sao cả một khu phố vầy mà không thấy ai quan tâm đến hoàn cảnh một gia đình như cô ?”. Im lặng, một đại diện khu phố nhận lỗi, hứa sẽ quan tâm nhà chị Mallisa hơn nữa. Vậy là kỉ nguyên vươn mình đã tới và không ai bị bỏ lại phía sau. Kỷ nguyên vùa chạy vừa xếp hàng muôn năm
Tôi có một tháng để đi khắp Thổ đu Nhẵn Lồn tìm cho ra một người nghèo nhất.
Nhẵn Lồn ngày ấy không giàu, nhưng để tìm ra người “nghèo nhất” vẫn là một thách đố đặc biệt giữa kỷ nguyên vươn mình. Tôi liên hệ nhiều nơi, gặp nhiều người vẫn chưa xác định được ai “nghèo nhất”. Cho đến một ngày, một anh tiếp thị sữa quản lý địa bàn gọi bảo tôi thử tới thăm một người phụ nữ làm chủ chuỗi massage ở khu vực anh.
Chúng tôi ghé vào một ngõ sâu trên phố Trần Duy Hưng vang bóng một thời, đó là một ngôi nhà cấp 4 tăm tối, ẩm mốc tạm bợ, bên trong chỉ có một chiếc giường gỗ và vài ghế gỗ lăn lóc được che bởi một tấm rèm cũ kĩ. Bàn thờ thần tài lạnh tanh hương khói, mạng nhện bao phủ - dù đang là những ngày giáp tết. Có bốn cô gái đang nằm ngồi vật vạ chờ khách. Nhìn hoàn cảnh thật LÂM-LY- Bi Đát . Chủ ngôi nhà ấy là một người phụ nữ ngoài 40 tuổi, tên Malisa, bỏ chồng. Chị vốn là công nhân samsung thất nghiệp từ đại bàng khi FDI dời tổ bay đi nơi khác và từ lâu nay sống bằng nghề chăm nuôi các chị em cơ nhỡ, Hoa rơi của phật, vạn sự tuỳ duyên… từ các tỉnh thành xa xôi kéo đến đầu quân. Với chị, tương lai và sự nghiệp của gia đình chỉ trông mong sự thương cảm của anh em xamer.
Tôi báo cáo rằng nhiệm vụ Boác giao tôi đã làm xong. Boác vỗ đùi đánh đét, rồi ngoắc tay ra dấu hiệu OK đồng ý.
Tối giao thừa ấy, như thường lệ, Bác Dũng đi với đại diện Anh em Xã Hội thăm vài gia đình trong kế hoạch. Khoảng 1 giờ đêm, Boác nháy mắt với tôi ngụ ý: giờ đến chương trình của Boác cháu mình.
Chúng tôi tách đoàn, gồm năm người: Boác Dũng Trọc, thư ký Khá Bảnh, một cán bộ cơ sở Khánh Sky , Phế Lu tôi và vệ sĩ Quang Ram Bô - cùng hướng về phố Trần Duy Hưng. Boác Dũng Trọc với quả đầu bóng lộn không tóc mặc áo vest, quần âu, kính đen và nón kepi có màu vàng như lúa chín lấp lánh trên vai là quân hàm Đại Tá. Không hóa trang nhưng phải nhìn kỹ một tí mới nhận ra Boác trừ các cháu đua xe quanh bờ hồ nhìn phát biết ngay.
Xe dừng ngoài ngõ cách 200 mét, cả đoàn phải đi bộ vào. Tôi đi trước, gần giờ giao thừa, hương đèn thắp sáng trên mọi bàn thờ.
Con hẻm thật vắng và từ đằng xa, tôi thấy bóng chị Malisa trong trang phục váy ngắn giày cao gót tay ôm mũ bảo hiểm đi ngược ra ngoài phố. Ngang mặt, tôi đứng lại và hỏi nhỏ: “Chị Malisa phải không?”. “Vâng ạ!”. “Sắp giao thừa chị còn đi đâu?”. “Em tranh thủ đi khách kiếm thêm chút đỉnh mua quà bánh tết cho các cháu, anh ạ!”. “Chị về đi, có khách ghé thăm kìa!”.
Người phụ nữ nghèo khổ xoay người lại nhìn những vị khách, rồi chị bàng hoàng buông rơi chiếc mũ bảo hiểm, chạy bổ tới, quì xuống, ôm choàng lấy chân Boác Dũng Trọc rồi khóc nấc lên: “Trời, sao Boác lại đến thăm nhà cháu?”. Bác Dũng Trọc rưng nước mắt: “Nhà cháu mà không đến thì đến nhà ai, chỗ này hồi mới lớn Boác là khách quen qua lại thường xuyên !”. Mọi người im lặng. Tôi, thêm một lần nữa, ngước nhìn vị Đàn anh Dân xã hội của đất nước mình, thấy Người cao hơn tất cả.
Vào nhà, chúng tôi chia nhau thắp nhang đèn lên ban thờ thần tài, bày quà bánh Boác dặn mang theo, chia một ít cho bốn cô em đang ngồi chờ khách trên chõng tre giữa nhà. Căn nhà bừng sáng, Boác quay sang hỏi về những cô gái: Các cháu đã bơm ngực, bơm mông chưa? Chị Malisa ngập ngừng: “Thưa, có ạ, nhưng khách giờ khôn lắm, giờ toàn chọn mấy em sinh viên làm suga bayby thôi. Khách khứa giờ thưa vì phải cạnh tranh với bọn Hoa Hậu ao làng với Mẹ đơn thân …”.
Gần 2 giờ, mọi người chúc tết chị Malisa và ra về. Lúc này ngoài đầu ngõ, tin Boác Dũng trọc vỗ bồm bộp vào mông các cháu dặn dò, các cháu phải biết chăm lo hàng họ để các anh xamer còn đến. Quay sang chị Malissa Boác nắn ti rồi căn dặn ti nhão lắm năng mà chăm chút hơn đi đợi sáp nhập xong Boác sẽ cho làm chân điếu cày uỷ ban xã.
Chờ mọi người bớt nháo nhác lên Bác từ từ nói: “Bữa nay Bác vui vì tình cờ gặp các em hàng cũ, các máy bay thương mại, các mẹ đơn thân… nhưng Bác cũng rất buồn vì mới từ nhà cô Malissa ra. Giờ này sắp giao thừa, các cô chú có biết cô Malissa còn tranh thủ đi đi khách không? Tại sao cả một khu phố vầy mà không thấy ai quan tâm đến hoàn cảnh một gia đình như cô ?”. Im lặng, một đại diện khu phố nhận lỗi, hứa sẽ quan tâm nhà chị Mallisa hơn nữa. Vậy là kỉ nguyên vươn mình đã tới và không ai bị bỏ lại phía sau. Kỷ nguyên vùa chạy vừa xếp hàng muôn năm