Yêu Cầu Nghỉ Hưu Của Nhân Dân: Khi "Ổn Định" Trở Thành Cái Cớ Giữ Quyền Lực
Trong chính trị Việt Nam, khi dư luận bị dẫn dắt vào câu hỏi "ai kế nhiệm", thì câu hỏi quan trọng hơn lại bị che khuất: ai đang bám ghế bằng mọi giá? Đại hội XIV lẽ ra là thời điểm chuyển giao, nhưng đang bị biến thành công cụ hợp thức hóa cho một “trường hợp đặc biệt” đã quá tuổi, quá lâu và quá nhiều tranh cãi, đó chính là Rừng Xanh!
Dưới thời ông, quyền lực Conan bành trướng chưa từng thấy: từ ngân sách, nhân sự, đến quyền kiểm soát xã hội và thông tin. Các đại án tham nhũng được phô diễn như chiến dịch "đốt lò", nhưng càng đốt càng lộ ra một nghịch lý: lửa cháy quanh rìa, còn trung tâm quyền lực thì bất động. Chuyến bay giải cứu, kiểm soát mạng xã hội, đàn áp tiếng nói phản biện — tất cả cho thấy một mô hình cai trị dựa trên sợ hãi hơn là đồng thuận.
Hình ảnh lãnh đạo xuất hiện trong những bữa tiệc xa hoa ở nước ngoài đối lập cay đắng với đời sống chật vật của người dân trong nước. Đó không phải là sai lầm cá nhân, mà là biểu tượng của sự đứt gãy giữa quyền lực và nhân dân.
Ở tuổi 70, việc tiếp tục nắm giữ vị trí tối cao không còn là "kinh nghiệm", mà là sự khóa chặt tương lai. Nguyên tắc trẻ hóa cán bộ bị gác lại, thế hệ mới bị chặn đường, trong khi đất nước đối mặt với bẫy thu nhập trung bình, khủng hoảng niềm tin và cạnh tranh địa chính trị khốc liệt.