Bài ca cuối cùng trên ngõ về Im lặng.

  • Tạo bởi Tạo bởi Ftm
  • Start date Start date
Có 1 chiều buồn như thế
Mây giăng , mưa mắc tiếng sầu lê thê
 
FB_IMG_1628365271810.jpg

"Một con én một đoạn đường lây lất
Một đêm dài nghe thác đổ trên cao
Ta bước vội qua dòng sông biền biệt
Đợi mưa dầm trong cánh bướm xôn xao

2.
Bóng ma gọi tên người mỗi sáng
Từng ngày qua từng tiếng vu vơ
Mưa xanh lên tóc huyền sương nặng
Trong giấc mơ lá dạt xa bờ

3.
Người đứng mãi giữa lòng sông nhuộm nắng
Kể chuyện gì nơi ngày cũ xa xưa
Con bướm nhỏ đi về trong cánh mỏng
Nhưng về đâu một chiếc lá xa mùa?

4.
Năm tháng vẫn như nụ cười trong mộng
Người mãi đi như nước chảy xa nguồn
Bờ bến lạ chút tự tình với bóng
Mây lạc loài ôi tóc cũ ngàn năm!"
 
Sửa lần cuối:
Tiếng trẻ khóc ngân vang lời vĩnh cửu
Từ nguyên sơ sông máu thắm đồng xanh
Tôi là cỏ trôi theo dòng thiên cổ
Nghe lời ru nhớ mãi buổi bình minh
Buổi vô thủy hồn tôi từ đáy mộ
Uống sương khuya tìm sinh lộ viễn trình
Khi nắng sớm hôn nồng lên nụ nhỏ
Tôi yêu ai, trời rực sáng bình minh?
Đôi cò trắng yêu nhau còn bỡ ngỡ
Sao mặt trời thù ghét tóc nàng xinh?



Tôi lên núi tìm nỗi buồn đâu đó
Sao tuổi thơ không khóc buổi bình minh?


FB_IMG_1632405677752.jpg
 
Sửa lần cuối:
Ðôi mắt ướt tuổi vàng-
cung trời hội cũ!
Áo màu xanh-
không xanh mãi trên đồi hoang..

Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ
Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn!

Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở
Ðỉnh đá này, và hạt muối đó chưa tan!
Cười với nắng một ngày sao chóng thế
Nay mùa đông mai mùa hạ buồn chăng?
Ðếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ
Bụi đường dài gót mỏi đi quanh
Giờ ngó lại bốn vách tường ủ rũ.
Suối nguồn xa
ngược nước xuôi ngàn.
 
Ngọn gió đưa anh đi mười năm phiêu lãng
Nhìn quê hương qua chứng tích điêu tàn
Triều Đông hải vẫn thì thầm cát trắng
Chuyện tình người và nhịp thở Trường sơn

Mười năm nữa-
anh vẫn lầm lì phố thị...
Yêu rừng sâu nên khóe mắt rưng rưng
Anh với trời cao, chim chiều rủ rỉ
Đời lênh đênh thu cánh nhỏ bên đường

Mười năm sau anh băng rừng vượt suối
Tìm quê hương trên vết máu đồng hoang
Chiều khói nhạt hồn ai còn hận tủi?
Từng con sông từng huyết lệ lan tràn.

Mười năm đó anh quên mình sậy yếu
Đôi vai gầy từ thuở dựng quê hương
Anh cúi xuống nghe núi rừng hợp tấu
Bản tình ca vô tận của Đông phương

Và ngày ấy anh trở về phố cũ
Giữa con đường còn rợp khói tang thương
Trong mắt biếc mang nỗi hờn thiên cổ
Vẫn chân tình như mưa lũ biên cương!
 
Sửa lần cuối:
Chỗ tôi đang không mưa, nhưng tôi có thể nghe thấy tiếng những hạt mưa đêm rơi quanh bạn, bạn à. Mưa thành phố là mưa bê tông, mưa mái tôn. Sau này về già lấy vợ tôi không biết nên làm một vườn chuối, hay một cái ao sen để nghe tiếng mưa đêm nhỉ?
Nên làm 1 vườn b, mưa rơi trên những tán lá chuối...những kỷ niệm chăn bò lùa vịt hồi bé ùa về... cạnh ông bà nội
 
Chút yêu thương em giữ lại riêng mình
Mặc dòng đời có đôi lần gai góc
Mặc ánh nhìn em biết có bao lần đơn độc
Giữa những điều na ná tựa yêu thương

Mặc những đắng cay nào đó vốn bọc đường
Mặc cuộc đời có biết bao điều giả thật
Em đã bước qua biết bao lần được mất
Sống như đóa hồng gai kiêu hãnh giữa đời thường

Vẫn lặng thầm nơi góc nhỏ đưa hương
Vẫn thành thật là mình chẳng phải là ai hết hết Cũng đã từng có bao lần xác thân mỏi mệt
Như cánh hoa tàn sau mỗi trận mưa giông
 

Attachments

  • 1642168069701.jpg
    1642168069701.jpg
    789.6 KB · Lượt xem: 3
Em ở ngôi nhà không có số
Anh có tìm được không ?
Lối vào nhà em trồng đầy hoa sữa
Đêm sang hương trẩy hội thơm nồng.

Mùa thu em hay ra phố
Hòa mình giữa chốn người đông
Em mặc áo màu xưa cũ
Liệu người còn nhận ra không ?

Câu thơ vẹn nguyên em giữ
Chỉ người sương khói bâng khuâng
Heo may mấy mùa xa phố
Chắc quên năm tháng mơ màng ?
 
Một, hai, ba...
những ngày quên lãng;
Tôi vùi đầu trong lớp khói mù.
Khói và bụi
chen nhau thành tư tưởng;

Nhưng bụi đường lêu lổng bến thâm u.


.

Bỏ mặc đàn bò đôi mắt tinh diệu vợi,
Ta lên trời, làm Chúa Cả Hư Vô.
Nhìn xuống dưới mặt đất dày khói thuốc;

Loài người buồn cho chút nắng hong khô.


.

Giữa Thiên đường rong chơi lêu lổng.
Cõi vĩnh hằng mờ nhạt rong rêu.
Ta đi xuống quậy trần hoàn nổi sóng;
Đốt mặt trời vô hạn cô liêu.


.

Con trâu trắng thẫn thờ góc phố
Nỗi hoài hương nhơi mãi nhúm trăng mòn
Đám sẻ lạnh gật gù trên mái đỏ;
Sương chiều rơi có thấy lạnh nhiều hơn?
Một chuỗi rắn rình mò trong hẻm nhỏ;

Không bụi đường đâu có chỗ đi hoang?
 
Sửa lần cuối:

Có thể bạn quan tâm

Top