Thế thì mày cũng phải chuẩn bị tinh thần khi mày ốm tự vào viện, rồi thuê người chăm. Già nằm đấy cũng tự mà chăm sóc bản thân nhé. Thằng Nhật chính vì nó kệ cho bọn trẻ tự chủ, tự bươn chải khi đủ tuổi. Nên đến lúc già chết con cái còn đéo biết luôn, còn khi già - ốm thì tự đi viện, tự chăm sóc nhau.
Này bạn à, bạn đang đánh tráo hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Tôi nói không cần sống cả đời để hy sinh cho con, chứ tôi chưa bao giờ nói nuôi con xong thì phủi tay, hay về già thì mặc kệ cha mẹ con cái.
Tôi nuôi con, yêu thương con, dạy nó tự lập và có trách nhiệm với cuộc đời nó.
Đó mới là cách tôi chuẩn bị cho tương lai của cả hai mẹ con.
Một đứa trẻ được cha mẹ lo từng bước cho đến lúc trưởng thành không có nghĩa là nó phải mang món nợ ấy suốt đời.
Ngược lại, nếu cha mẹ cứ dùng câu “tao đã hy sinh cả đời vì mày” để trói con cái vào trách nhiệm phụng dưỡng, thì đó không còn là tình yêu đơn thuần nữa, mà đã biến thành một dạng trao đổi.
Còn chuyện già rồi ốm đau phải tự đi viện, thuê người chăm hay con cái có ở bên hay không thì đó là 1 bài toán của sự chuẩn bị, không phải cái giá phải trả vì lúc trẻ dám sống cho mình.
Tôi dạy con tôi tự lập chính là để sau này nó không cần sống cuộc đời của nó chỉ để trả ơn tôi, và tôi cũng không cần sống cuộc đời của tôi chỉ để giữ nó bên cạnh.
Con cái có hiếu thì là phúc.
Con cái có cuộc đời riêng thì cũng là điều bình thường.
Nuôi một đứa trẻ trưởng thành không phải để có một người chăm mình lúc về già.
Nuôi nó để nó trở thành một con người tử tế, tự đứng được trên đôi chân của mình.
Còn tuổi già của mình, mình phải có trách nhiệm chuẩn bị từ khi còn trẻ.
Đấy mới là điều bài viết tôi đang nói.
Còn nếu cứ phải hy sinh hiện tại để đổi lấy một lời hứa rằng sau này con cái sẽ chăm cho mình thì chẳng khác nào đem cả cuộc đời đặt cược vào một thứ mình không thể kiểm soát.
Bạn thấy đúng ko?
Còn chuyện ở Nhật Bản, bạn đừng lấy một hiện tượng xã hội để kết luận rằng tự chủ đồng nghĩa với con cái mặc kệ cha mẹ.
Một xã hội đề cao tính tự lập không có nghĩa là tình thân biến mất.
Con người trưởng thành là biết tự lo cho mình nhưng vẫn biết thương người.
Có tiền để lo tuổi già là tốt, có con cái hiếu thuận là phúc, có sức khỏe là may.
Nhưng những điều đó không phủ nhận một sự thật rất đơn giản là
Ngày hôm nay nếu cứ đem đổi lấy một tương lai chưa chắc còn đến, thì đến lúc tương lai thật sự tới, thứ thiếu nhất có khi không phải tiền mà là những năm tháng mình đã không sống.
Tôi viết về cách sống, còn thật ra là bạn đang tranh luận về cách dưỡng già. Hai chuyện đó vốn chẳng hề mâu thuẫn nhau.