Bạn có kẻ thù không? Có ai ghét bạn không?

Linnnnnn

Chịu khó la liếm
Nhiều người mơ ước một cuộc đời yên bình, không ganh ghét, không va chạm, không ai ghét mình. Nhưng một cuộc đời như vậy nghe thì êm, thực ra lại nhạt và yếu. Giống như phòng gym không có tạ. Không có sức nặng, cơ bắp không thể phát triển.

Kẻ thù chính là những quả tạ. Nặng, khó chịu, làm bạn đau, nhưng cũng là thứ giúp bạn cơ bắp hơn.

Ngoài đời, bạn gặp đủ loại “thầy giáo miễn phí"

Người ghen tỵ khiến bạn buộc phải mạnh hơn. Đi làm, đồng nghiệp chỉ chờ bạn sai để cười. Bạn không còn đường lui, đành làm kỹ, làm chắc. Nhờ vậy mà bạn tiến bộ.

Người ghét bạn dạy bạn giữ mồm giữ miệng. Hồi nhỏ, nói gì cũng vô tư, ai cũng biết hết chuyện nhà. Gặp một kẻ rình rập, bạn học được sự kín đáo.

Người luôn soi mói buộc bạn tỉnh táo. Bước đi đâu cũng phải để ý. Sai một ly là bị bêu riết. Nhờ thế, bạn học cách cảnh giác, học cách đi thẳng lưng trong mọi tình huống.

Nếu không có kẻ thù, bạn dễ trượt vào sự lười biếng, phẳng lặng, vô vị. Cơ thể không tập thì mềm nhũn, tâm trí không va chạm thì lỏng lẻo. Đời dễ chịu quá lâu thì con người cũng yếu dần.

Người dại cầu mong không có kẻ thù. Người khôn cầu mong gặp kẻ thù xứng tầm vây quanh, để mình liên tục được tập gym, được mài sắc, minh mẫn, không chóng già.

Kẻ thù giống như giấy nhám. Cọ vào thì đau, rát, xước. Nhưng không cọ, bạn mãi thô ráp. Nhờ mài, bạn mới sáng bóng.

Đừng hỏi “Làm sao để hết kẻ thù?”

Thay vào đó hỏi “Kẻ thù của mình có đủ mạnh để ép mình thành phiên bản sắc bén hơn không?”
 

Có thể bạn quan tâm

Top