Chúng nó có niềm vui, có lý do để ra đường hú hét, tung hô, sống đời nhẹ tựa lông hồng. Tao thì khác, cái thân loser thối nát, ngồi thoi lủi trong bốn bức tường, gặm nhấm bất mãn, phun chửi cho đỡ nghẹn. Đời này vốn chia làm hai loại: một lũ hưởng thụ, và một bầy rác rưởi như tao. Tụi nó sống, còn tao tồn tại. May mà có cái ổ xàm loz này cho mấy thằng hèn hạ tru tréo, chứ không thì chắc đã hóa thú, vác gạch đá ra đường mà trút hận. Đéo có hi vọng, đéo có tương lai, chỉ có cay đắng và khinh bỉ… và cả cái thế giới chó đẻ này.